àn Dĩnh tìm đến, sắc mặt của cô không tốt, vì thế Hàn Dĩnh đành tìm đến cơ quan hắn, hắn bị cô ta dây dưa, rồi hắn xin cho cô ta làm thu ngân ở phòng ăn cơ quan, công việc dễ dàng, chỉ ở trong nhà, đãi ngộ không tồi còn được ở kí túc xá nữa.
Hàn Dĩnh nhận được lương tháng đầu tiên thì mời hắn ăn cơm, Trịnh Vĩ là người sĩ diện sao có thể để cô ta bỏ tiền ra liền mời cô ta đi ăn đồ Hàn Quốc. Vì Hàn Dĩnh tửu lượng rất khá nên cứ chuốc rượu hắn, chưa ăn đến nửa bàn thì đã say rồi….
Tỉnh lại thì thấy đang ở khách sạn đối diện nhà hàng, nói hắn một chút ấn tượng không có là nói xạo, chẳn qua là hắn cố tình ỡm ờ. Đối với việc đàn bà đưa tới cửa, đàn ông mà cự tuyệt thì chỉ có là đồ ngu. Mà Hàn Dĩnh lại rất xinh đẹp, hơn nữa trên giường mạnh bạo hơn chị cô ta nhiều.
Trước kia khi theo đuổi Hàn Dẫn Tố hắn cảm thấy cô thật thần bí, như mây bay trên trời nhưng rơi xuống mặt đất cũng chỉ là nước mà thôi. Hơn nữa tư tưởng bảo thủ, ở trên giường không thích thay đổi làm hắn không thấy thú vị.
Bỗng nhiên gặp gỡ cao thủ như Hàn Dĩnh thì làm sao hắn có thể vứt bỏ, một lần sẽ có lần hai, hai người càng lén lút thì là gan càng lớn. Nếu không cũng đã không bị Hàn Dẫn Tố bắt tại nhà.
Trịnh Vĩ ngay lập tức suy nghĩ, mặc dù Hàn Dẫn Tố bắt gặp, nhưng chỉ cần hắn nhận sai lầm, ăn nói khép nép dụ dỗ cô thì sẽ không sao. Nào ngờ lại nghiêm trọng đến mức ly hôn. Dù sao cô cũng là người ngoại tỉnh, không có nhà mẹ để dựa vào, trừ hắn ra cô còn có thể làm gì?
Nhưng lần này hắn đã đoán sai, mềm mỏng, uy hiếp tất cả đã dùng, người thường ngày luôn ôn thuận như Hàn Dẫn Tố lần này như uống nhầm thuốc kiên quyết đòi ly hôn.
Chương 05
Chương 5
“Tiểu Tố, những thứ hoa cỏ kia xử lý như thế nào?”
Trịnh Vĩ nhìn qua đám hoa cỏ ở ban công, chính xác không phải là hoa cỏ mà là chút rau dưa xen lẫn với hoa cỏ, hồ tiêu, cà chua, rau thơm, thậm chí cả hành tỏi như một vườn rau nhỏ. Bên cạnh còn mấy chậu lô hội được treo lên vô cùng tươi tốt.
Ban đầu hai người nhìn thấy mấy căn nhà đơn giản liền chọn cái này cũng bởi vì có thêm ban công nhỏ. Sửa chữa xong rồi chuyển vào không lâu sau đó, Tiểu Tố bắt đầu loay hoay trồng những thứ này.
Bắt giàn làm giá, treo bồn, mua đất mùn….Cứ như vậy, dường như mỗi lần mở mắt sẽ thấy cô ở ngoài đó bận rộn, cầm cái xẻng nhỏ xới đất, bón phân, tưới nước.
Vừa bắt đầu, Trịnh Vĩ cảm thấy vợ mình như vậy thật mê người. Ban đầy khi nhìn thấy cô hắn đã bị hấp dẫn, cái loại thanh cao mỹ lệ này khiến hắn rất khó mà kháng cự.
Cha mẹ vẫn muốn tìm một cô vợ cho hắn kết hôn đương nhiên sẽ không hài lòng về Hàn Dẫn Tố. Tuy vậy hắn vẫn lấy cô, cưới xong trừ áp lực về kinh tế thì tình cảm hai người coi như không tệ. Sau đó cô lại đi làm thêm, kinh tế trong nhà cũng không còn eo hẹp nữa.
Dần dần, hắn bắt đầu phát hiện khuyết điểm của vợ mình, cô không thích giao tiếp, rồi cô thích ở nhà dọn dẹp bày biện, vẽ tranh, đọc sách…..
Cô rất ít khi đi ra ngoài, gặp gỡ xã giao cô cũng không thân thiện mà hàn huyên. So với những người vợ khéo léo của đồng nghiệp của Trịnh Vĩ, hắn thấy mất mặt.
Hai người vì thế mà tranh cãi ầm ĩ một trận, mặc dù Trịnh Vĩ đối với vợ có nhiều bất mãn nhưng vẫn không muốn ly hôn. Mặc dù dan díu với Hàn Dĩnh, càng ngày càng gắn bó nhưng hắn vẫn không nghĩ đến ly hôn.
Dù sao có một người vợ như vậy, sĩ diện đàn ông cũng có, mặc dù cô quái gở nhưng cũng khá thoải mái, hơn nữa kiếm tiền được nhiều, gấp đôi lương của hắn.
Tiền nhà trả góp, tiền xe trả góp, sinh hoạt phí, những thứ này tất cả đổ lên đầu hắn hắn mới thấy khó khăn. Giờ hắn mới thấy hối hận, những ngày tốt đẹp của hắn đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Hắn muốn quay lại, hắn cảm thấy cô có thể sẽ tha thứ cho hắn. Dù sao cô vẫn là người dịu dàng. Vì vậy hắn tìm đủ lý do gọi điện cho cô, Tiểu Tố vẫn lạnh lùng hắn vẫn nghĩ rằng cô vẫn chưa nguôi giận, đợi một thời gian nữa cô nhất định sẽ tha thứ cho hắn.
Trong xương tủy của Trịnh Vĩ có chủ nghĩa đàn ông tự cao tự đại, cố tình đề cao mình, có mù quáng tự cho mình là đúng. Hắn cảm thấy với điều kiện của hắn sẽ có bao nhiêu cô gái hận không được tranh giành. Hàn Dẫn Tố thì có gì? Một người ngoại tỉnh, nhà mẹ đẻ không có gì, không họ hàng, coi như đẹp nhưng Trịnh Vĩ không tin cô có thể tìm được người nào tốt hơn mình.
Cho nên, Trịnh Vĩ chắc chắn cô sẽ quay đầu, chỉ cần mình xệ mặt xuống nhận sai, dụ dỗ cô thật ngọt, nhưng điều kiện tiên quyết là phải thấy cô. Mấy hôm trước tìm mọi lý do không được, hôm nay nhìn thấy đám rau hắn mới nảy ra ý định.
Những thứ này cô xem như bảo bối, hết lòng chăm sóc lâu như vậy nhất định sẽ không vứt bỏ được.
Hàn Dẫn Tố có lòng nói một câu:
“Anh muốn làm gì thì làm, đừng làm phiền tôi.”
Nhưng nghĩ tới đó là phần công sức cực khổ của mình, mà đang tốt tươi, lá xanh mơn mởn mà khiến cô không khỏi do dự. Trịnh Vĩ nhận thấy sự phân vân của cô thuận thế xông lên:
“Nếu không, anh đưa qua cho em, giờ em ở đâu anh đang rảnh lái xe qua được.”
Trong lòng Hàn Dẫn Tố hừ một tiếng, lãnh đạm mà nói:
“Không cần, hôm nay không phiền anh làm, hai tiếng nữa tôi tới đem đi.”
Để đ
