nghe xong lời này liền không nhịn nổi nói:
“Cô gấp gáp làm gì, mẹ tôi còn chưa gặp cô. Tôi muốn kết hôn liền kết ngay được sao?”
Hàn Dĩnh suy nghĩ chốc lát rồi hừ một tiếng:
“Trịnh Vĩ, anh đừng để tôi chú ý đến những chuyện này. Chỉ cần nhìn tôi cũng biết là anh còn day dứt với Hàn Dẫn Tố. Tôi nói cho anh biết, cả đời này đừng mong bỏ rơi được tôi, chỉ cần anh dám tôi sẽ đi tìm lãnh đạo của anh để nói chuyện.”
Trịnh Vĩ tức anh ách, hận nhìn cô ta chằm chằm, bắt đầu nói không thèm cân nhắc nữa:
“Cô nói đứa trẻ trong bụng là của tôi sao? Hàn Dĩnh, hôm nay tôi nói cho cô biết, cô đừng có mà được voi đòi tiên. Lúc cô lên giường với tôi thì cô cũng chẳng còn gì rồi.”
Sắc mặt Hàn Dĩnh trắng bệch:
“Trịnh Vĩ anh có còn là người không mà dám nói như vậy? Đứa trẻ nàycó phải là con của anh hay không thì anh rõ ràng nhất. Lúc anh lên giường với tôi thì sung sướng, đến giờ lại muốn trở mặt không chịu nhận. Tôi nói cho anh hay, Trịnh Vĩ, tôi không phải là Hàn Dẫn Tố. Tháng sau phải đi đăng ký với tôi, nếu không đừng trách tôi không nể mặt, dù sao thì có mất thể diện hay không thì tôi cũng không quan tâm.”
Gân xanh nhảy lên đầy trán Trịnh Vĩ, chợt nhớ cân nhắc lại, sắc mặt trầm xuống:
“Được được, đều là lỗi của tôi, bây giờ cô mang thai đừng tức giận, kết hôn không phải là không thể. Nhưng cô thấy đấy, tiền nhà và tiền xe đã đến kỳ thanh toán rồi. Tháng trước miễn cưỡng chống đỡ được, tháng này còn chưa tìm ra cách. Còn con sinh ra thì tiền tã, sữa tốn cả đống tiền. Cô lại ngồi không, chúng ta biết sống sao đây? Tôi chưa đủ phiền sao?”
Hàn Dĩnh liếc hắn một cái:
“Mẹ em nói trong tay cha em còn chút tiền, khi nào em kết hôn sẽ cho em làm của hồi môn.”
Trịnh Vĩ không thể nào tin nhìn cô ta:
“Cha cô có tiền? Lúc trước khi tôi và Tiểu Tố kết hôn mẹ cô còn đòi tiền sính lễ cơ mà? Mà nghe nói khi Tiểu Tố học đại học kêu không có tiền sao giờ lại đột nhiên có tiền?”
Hàn Dĩnh bĩu môi:
“Đó là mẹ ruột của em, đối với em dĩ nhiên là khác.”
Trịnh Vĩ ôm lấy cô ta ngồi lên ghế sofa:
“Em ước chừng xem có bao nhiêu tiền, có thể thanh toán tiền nhà đợt này không?”
Hàn Dĩnh liếc hắn một cái:
“Nơi đây dù sao cũng là thành phố, giá nhà cao như vậy làm sao có thể. Ngay cả có cũng chỉ có chừng mười vạn. Trước tiên anh đem bán xe đi, tiền nhà tiết kiệm sau cũng đủ rồi. Mà trước kia không phải anh cùng Hàn Dẫn Tố sống rất sung túc sao?”
Trịnh Vĩ nói thầm trong lòng, đó là vì Tiểu Tố có thể kiếm tiền. Nói thật Trịnh Vĩ cảm thấy trước mắt thật tối đen như mực. Trước kia hắn luôn oán giận Hàn Dẫn Tố vì cô không thích xã giao, nhưng không thể không phủ nhận cuộc sống gia đình của bọn họ rất ổn định, trôi qua vô cùng tốt đẹp.
Đồng nghiệp cũng hâm mộ hắn, về ăn mặc cũng không kém đồng nghiệp, thuốc lá cũng xịn hơn, có nhà có xe, không hề túng quẫn. Nhưng khi chưa cùng sống với Hàn Dĩnh thì Trịnh Vĩ không cảm thấy lúc trước là tốt đẹp như thế. Đừng nói chuyện Hàn Dĩnh hết ăn lại nằm sống qua ngày. Đối với tương lai cô ta một tý kế hoạch cũng không có. Còn mẹ hắn không biết sẽ nói thế nào đây.
Trong đầu Trịnh Vĩ rối như tơ vò, ngổn ngang không thể lần ra đầu mối. Chợt nhớ tới người quân nhân hôm đó giúp Tiểu Tố khuân đồ bèn tò mò hỏi:
“Hàn Dĩnh, người sỹ quan hôm đó em có biết không? Có phải là người thân thích nhà em không?”
Hàn Dĩnh nhìn thẳng hắn:
“Thế nào? Còn nhớ thương Hàn Dẫn Tố? Nhìn người ta có người đàn ông mới liền ghen tỵ?”
Trong lời nói mang theo châm chọc khiến Trịnh Vĩ giãy nảy lên:
“Cô nói lung tung gì đó? Tôi và chị cô đã ly hôn cô còn muốn gì nữa?”
“Tôi thế nào?”
Hàn Dĩnh cười lạnh hai tiếng:
“Trịnh Vĩ đừng tưởng rằng chút ít tâm tư kia của anh tôi không biết.. Hôm nay tôi nói luôn cho anh hay, nơi này là của Hàn Dĩnh tôi đây, không có cửa cho Hàn Dẫn Tố đâu.”
Chương 18
Chương 18
Mất đi mới biết quý trọng người ta ai cũng vậy mà Trịnh Vĩ lại càng hơn thế. Trước kia khi chưa ly hôn, hắn thấy Hàn Dẫn Tố có nhiều thứ không thuận mắt mình, so với vợ người khác còn kém xa lại còn cổ hủ không hiểu phong tình.
Cho nên hắn mới thích Hàn Dĩnh cũng là bởi vì hai người khác nhau một trời một vực. Lại còn có kiểu kích thích bí ẩn khó nói nên lời nữa. Nhưng sau khi ly hôn hắn mới phát hiện vợ trước thật quyến rũ mười phần. Vả lại bên cạnh lại xuất hiện người mới theo đuổi khiến đáy lòng đàn ông của hắn xông lên cảm giác không cam lòng giống như ngàn vạn con kiến đang gặm nuốt hắn.
Hơn nữa giờ cùng so sánh với Hàn Dĩnh, Trịnh Vĩ mới biết vợ trước tốt bao nhiêu. Cho nên giờ hai người không còn quan hệ nhưng hắn vẫn không dễ dàng buông tay như vậy. Thật vất vả lắm hắn mới kiếm được địa chỉ của Hàn Dẫn Tố, cô đang ở một tiểu khu mà vừa đúng lúc cô vừa mang bao lớn bao nhỏ về nhà.
Qua năm mới, tháng giêng, tuyết đã ngừng rơi, khí trời dần ấm lên, tuyết trắng ban ngày tan đi ban đêm lại đông lại thành tầng băng mỏng. Trừ tuyến giao thông vẫn còn chỗ khác rất trơn trợt khó đi.
Trời như vậy tuyệt đối không nên ra cửa nhưng Hàn Dẫn Tố không thể không ra ngoài mua đồ. Tròn một tuần lễ ở nhà, đồ ăn trong nhà đã cạn sạc