án trên người anh. Trời ạ, thân hình của anh ta thật là tốt nha, cho dù là người mẫu nam trên tạp chí cũng chưa chắc có được khuôn lưng kia a~
Lồng ngực nở rộng, hai cánh tay bền chắc, thắt lưng và bụng lại thon gọn, không biết nửa người dưới của anh ta bị quần bông thùng thình che giấu kia, có phải hay không cũng tinh tráng khả quan…
Ah trời ạ! Vu Hàn ngươi đồ đại sắc nữ! Ngươi đang suy nghĩ gì nha? Cô xấu hổ dùng hai tay xoay mặt.
“Sao vậy?”. Thanh âm của anh bỗng vang lên bên tai, cô bị sợ thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì, em đột nhiên có chút khát nước, không biết trong nhà có đồ uống gì có thể uống không?”. Cô chuyển hướng nhìn, cố gắng dễ dàng hỏi.
“Trong nhà sao? Thật xin lỗi, chỉ có bia mà thôi. Em muốn uống gì, anh đi mua cho em?”.
“Không cần, bia cũng được, rất tốt rất tốt!”. Cô vội vàng nói.
Trên thực tế thì cô thật sự chính là muốn cũng không được đâu! Cô bây giờ cần nhất chính là mượn rượu để thêm can đảm.
“Có thể thật không?”. Khuê Thú Chi lấy giọng nói không xác định hỏi.
Vu Hàn dùng sức gật đầu.
Thấy cô gật đầu, anh đi đến trước tủ lạnh, lấy hai lon bia xong lại quay người về phía cô. Lồng ngực trần cường tráng của anh thật khiến người ta ngây người nha, Vu Hàn vừa nhìn thấy anh đi về phía mình, liền không nhịn được rũ hai mắt xuống, để ngừa mình biến thành nữ sắc lang!
“Xuỵt! Cạch”. Anh mở lon bia đưa cho cô.
“Cám ơn”. Cô đưa tay đón lấy, nhưng bởi vẫn không dám ngước mắt lên, không cẩn thận đụng đổ lon bia trên tay anh, làm đổ hết lên người của anh.
Lão Thiên a~~
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”. Cô vội vàng xin lỗi, chạy vào phòng tắm liều mạng tìm một cái khăn lông lau người cho anh.
Trong nhà mặc dù ấm áp, nhưng mà ở tháng hai bị bia lạnh xối lên người cũng không phải là chuyện dễ chịu, đừng nói anh còn đang để mình trần như thế. Trời ạ, anh nhất định là lạnh chết đi! Cũng là cô làm hại, hy vọng anh không vì vậy mà cảm mạo. Phải nhanh lau khô cho anh mới được, nhanh lau khô, nhanh lau khô…
Bị người con gái mình thích ở trên người đông sờ tây lau, dù có là người đàn ông tự chủ đến mấy cũng sẽ không chịu nổi. Khuê Thú Chi cảm giác tim mình đập rộn lên, mạch máu căng ra, dục vọng như lửa đốt thoáng cái lan ra toàn thân, để cho anh cảm giác đau đến không muốn sống.
“Tiểu Hàn”. Thanh âm anh khàn khàn gọi cô.
Vu Hàn nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai tròng mắt đen như có lửa thiêu đốt ai cũng nhận thấy, ý thức được mình giờ phút này động tác không tầm thường đến cỡ nào.
Hai gò má cô đỏ hồng, lúng túng vừa thẹn đem hai tay từ trên người anh thu trở lại, lui về sau một bước. Nhưng một giây sau, cô phát hiện mình bị anh ôm vào trong ngực, anh nhanh chóng cúi đầu hôn lên đôi môi bởi vì kinh ngạc mà khẽ nhếch lên của cô.
Nụ hôn của anh như lửa nóng mà dạt dào tình cảm, còn có cả sự bá đạo mà cô không tưởng được, nhanh chóng chiếm lấy mọi giác quan của cô, làm cho cô kinh ngạc cùng xấu hổ, không còn để tâm kháng cự hay giãy giụa, trong nháy mắt tiếp xúc bị di vong.
Nhiệt độ cơ thể của anh, hơi thở của anh, cái ôm mạnh mà có lực của anh, cùng với nụ hôn nóng bỏng như lửa đốt, làm cô cả người nhũn ra, không biết ngày hay đêm nữa.
Dục vọng của anh đối với cô, cô đối với anh mơ màng, tựa như của khô gặp lửa lớn, vừa sát lại đã bùng cháy dữ dội, không gì ngăn nổi.
Ham muốn mãnh liệt như lửa đụng chạm cùng đè ép, họ như quấn lấy đối phương, liên tiếp rắc những ngọn lửa nhỏ lên người nhau, lửa tình nóng bỏng thiêu đốt, hơi thở rối loạn, ngâm nga thở dốc không ngừng ở trong phòng vang lên, dần dần đổi từ phòng khách sang phòng ngủ.
Cửa phòng đóng lại, những tiếng than nhẹ, vợ chồng tân hôn trong phòng nhiệt tình quấn giao cho đến khi ánh rạng đông dừng bước.
~~***~~
Trời chuyển xế chiều—
Chính xác là bởi vì đêm hôm qua, trải qua một đêm nhiệt tình lửa cháy “tân hôn yến”, hai người ngủ say đến tận xế chiều mới tỉnh dậy. Sau đó rửa mặt, ra ngoài ăn cơm trưa, rồi đến sở hộ chánh sự vụ ghi danh thủ tục kết hôn xong xuôi mới dắt tay nhau trở về nhà mẹ đẻ.
Trải qua sự gắn bó xác thịt sâu nhất, mặc dù giữa hai người Vu Hàn và Khuê Thú Chi vẫn còn chút ít lúng túng tồn tại, nhưng khoảng cách cùng tình cảm đang vô hình chung kéo lại gần rất nhiều, trên gương mặt lúc này, cũng có ba phần là vợ chồng rồi.
Cửa lớn nhà họ Vu không khóa, Vu Hàn mang theo khuôn mặt khẩn trương, cả người cứng ngắc cùng chồng cô đi vào trong nhà.
Trong nhà, ba mẹ đang ngồi thẳng trong phòng khách, họ tựa hồ đã sớm dự liệu cô sẽ trở lại hay vẫn đang đợi cô? Nhưng khi thấy cô về nhà, bọn họ lại trầm mặc, không nói một tiếng nào.
Vu Hàn có chút thương tâm cùng chua xót. Bọn họ có phải hay không đã không còn xem cô là con gái họ nữa?
Lão công của cô lại tiến lên trước.
“Ba, mẹ, đây là một chút tâm ý của con, xin vui lòng nhận cho”. Khuê Thú Chi hai tay dâng lễ vật mang đến giao cho ba mẹ vợ.
“Ngươi gọi ai là ba mẹ? Ngươi là ai?”. Vu Khải Phu chậm rãi ngẩng đầu, vừa mở miệng đã tức giận.
Khuê Thú Chi bị vặn hỏi như vậy, nhất thời lúng túng không biết làm sao, hướng ánh mắ