Insane
Sắc Máu

Sắc Máu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322331

Bình chọn: 7.5.00/10/233 lượt.

mà cả bạn thân cậu cũng không nói sao? Tớ không hiểu. Điệp có chuyện gì vậy?

Giao khẩn khoản xin Điệp trả lời. Nhưng Điệp chỉ mím môi và lắc đầu. Giao nén tiếng thở dài:

– -Cậu không nói thì thôi vậy. Tớ không nài ép. Mà cậu định đi đâu?

– -Tớ cũng không biết nữa. Với tớ chỉ cần rời khỏi nơi này là đủ.

Điệp khẽ nheo mắt. Giao không biết mình có nên ngăn cản bạn không bởi cô biết Điệp là một cô bé cứng đầu và ương ngạch. Khi đã quyết làm việc gì thì làm cho bằng được kể cả bố mẹ ngăn cũng không được. Giao đỡ Điệp nằm xuống và kéo chăn cho bạn. Cô chỉ khẽ nhắc:

– -Tớ biết cậu buồn. Đừng nghĩ ngợi nhiều nghỉ ngơi đi…

– -Cảm ơn cậu, Giao

– -Ngốc ạ. Chúng ta là bạn thân mà. Ngủ đi tớ sẽ canh cho cậu ngủ.

Điệp nhìn bạn nhoẻn miệng cười, gật đầu. Cô kéo chăn lên cao hơn và giấu mình trong đó để Giao không phát hiện ra cô đang khóc” Xin lỗi Giao, xin lỗi Duy xin lỗi tất cả…”

……………………..

ps: Duy là nhân vật mới xuất hiện. Cậu ta là bạn tốt của cả Giao và Điệp. Là hàng xóm nhà Điệp nên quý mến Điệp hơn Giao một chút. Duy là mối tình đầu của Điệp nhưng vì một lí do ….mà các tập sau tớ sẽ nói Điệp và Duy sẽ chia tay. Giao cũng yêu Duy nhưng cô trân trọng tình cảm của Điệp với Duy. Vì vậy Giao chỉ đứng ngoài vun vén tình cảm cho đôi bạn :)

chap6:

Vài ngày sau, Điệp đã khá hơn một chút. Cô bé đã có thể ăn cơm và di chuyển đã không cần dùng đến xe lăn. Bố mẹ Điệp rất vui vì sự khả quan trong bệnh tình của cô con gái cưng. Điệp luôn cố tỏ ra vui vẻ khiến bố mẹ cô càng an tâm hơn. Song, không ai biết cô đã chuẩn bị cho một sự ra đi _ trừ Giao. Mặc dù không hề muốn bạn bỏ đi mà không có một lí do nào như thế nhưng Giao cũng không muốn ép Điệp ở lại mà không được vui vẻ. Cô chỉ còn biết gom hết tiền tiết kiệm và đưa cho bạn. Điệp từ chối nhận bởi cô không thể lợi dụng bạn để lấy tiền được. Giao chỉ dúi mạnh vào tay Điệp rồi tuyên bố cho cô vay ngắn hạn. Lãi suất như ngân hàng, khi nào trở về thì trả. Cả vốn lẫn lãi. Điệp không nói gì chỉ nắm chặt tay Giao mắt rưng rưng. Giao ôm quàng bạn mỉm cười. Tình bạn thật đẹp….

Một buổi sớm trong lành lại đến,….

Hít một hơi dài, Điệp để lá thư tạm biệt mọi người lên bàn và lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Cô cố đi thật mau không ngoái đầu lại để không mủi lòng. Cũng chưa biết sẽ đi đâu nhưng cô sẽ cố rời thành phố này. Chuyến tàu sớm khẽ chuyển bánh trong màn sương bàng bạc…

Cùng trong lúc đó trên máy bay có một cậu thanh niên trẻ đang đưa mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Trong tay cậu ghì chặt một con gấu bông nhỏ, môi cậu khẽ thì thầm “ tớ về rồi “

Giao đứng chờ sẵn tại sân bay. Cô đã mua một bó hoa lớn để chào mừng Duy về. Vừa thấp thoáng thấy bóng cậu bạn trong sân băng Giao đã khua tay rối rít. Duy nhìn thấy bạn cũng vẫy tay đáp lại, song lòng cậu hơi chùng xuống vì không thấy bóng dáng Điệp. Giao ôm chầm lấy Duy khiến cậu hơi bối rối. Nhận lấy hoa từ tay Giao, Duy khẽ hỏi:

– Điệp không tới à?

– Cậu phải thật bình tĩnh khi nghe tớ kể chuyện này.

Mắt Duy sầm xuống. Giao kể liền mạch không nghỉ. Duy cúi đầu không nói gì. Sợ bạn buồn, Giao khẽ đặt tay lên vai Duy an ủi. Duy kéo chiếc mũ lưỡi chai sụp xuống che mặt, nói:

– Chúng ta đến viện thăm Điệp được chứ.

Giao gật khẽ nhưng trong lòng cô cũng biết Điệp đã bỏ đi.

Chiếc taxi màu vàng đậu phịch trước cổng bệnh viện thành phố. Bước vào phòng bệnh của Điệp cả Giao và Duy đều rất hoang mang khi thấy mẹ Diệp đang ngồi khóc trên giường. Giao tiến lại gần đặt tay lên vai mẹ Điệp nhỏ nhẹ:

– Bạn ấy đi rồi hả bác?

– Ừ. Hức….hức nó bỏ đi rồi….

– Chào bác, cháu mới về

Duy khẽ tiến lên trước cúi nhẹ đầu. Mẹ Điệp gật gật đầu quẹt vội dòng nước mắt. Bố Điệp bước vào đưa cho Giao một bức thư và dặn:

– Điệp để lại thư cho con. Duy mới về à cháu?

– Dạ….

– Nó đã quyết định như vậy chúng ta cũng không thể ngăn cản. Điệp là một đưa bướng bỉnh. Ta chỉ mong con bé sẽ nghĩ thông và quay trở về…

Cả phòng nén tiếng thở dài. Riêng Duy lại chìm trong một dòng tâm sự khác. Cậu không hiểu tại sao Điệp lại giấu cậu tất cả mọi chuyện và tại sao cô lại rời xa cậu. Từng câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Duy cho đến khi Giao áp lon nước mát lạnh vào má cậu mới sực tỉnh quay về với thực tại. Giao cười nhẹ:

– Cậu ấy sẽ quay về thôi. Đừng lo lắng quá, Duy à….

– Tớ quyết định rồi, tớ sẽ không ngồi yên chờ đợi….

Duy đưa mắt nhìn xa khẽ cười. Giao nhận ra ẩn ý trong câu nói đó của bạn. Cô không nói gì chỉ đứng lặng nhìn Duy. Trong lòng cô cũng băn khoăn, nhưng là một mối khác” Nếu tớ ra đi cậu có giữ tớ lại không?” Cô cố xua đuổi ý nghĩ ích kỉ đó khỏi đầu óc nhưng nó cứ như con đỉa đói. Cứ bám chặt không rời. Giao biết lúc này không phải là lúc cô giành tình cảm của Duy từ Điệp. Cô không muốn mình là kẻ thế thân và hơn cả là cô không muốn phản bội lại tình bạn giữa cô với Điệp. Cô chỉ nén tiếng thở dài nhìn len lén người bên cạnh…

Cùng lúc đó tại một thị trấn nhỏ, cách xa trung tâm thành phố đến cả ngàn dặm, một con tàu đã vào ga. Tiếng còi tàu rít lên trong không gian vang vọng không ngừng. Một cô gái nhỏ ngủ quên không xuống ga. Người soát