Pair of Vintage Old School Fru
Ranh Giới

Ranh Giới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 9.5.00/10/538 lượt.

hình như cũng đang bối rối , người nàng run bắn lên , khuôn mặt đã đỏ nay lại càng thêm đỏ , có lẽ đây là lần đầu tiên nàng gần gũi như vậy với một người khác giới là tôi đây ….

_2 đứa kia ! Đứng lại ! – Tiếng “bố” bảo vệ lại vang lên xé toang bầu trời thần tiên mà tôi đang bay bổng trong đó , làm tôi rơi xuống mặt đất , sực tỉnh . Tôi đỡ nàng dậy , vơ vội guốc , cặp và dép của 2 đứa rồi dắt tay nàng chạy bạt mạng .

_Ông ý đi chưa !?

_Hình như đi rồi đấy ! – Đang ngồi lúm khúm trong bụi hoa ở khuôn viên phía sau dãy nhà lớp 12 tôi ngó ra thì thào . Tay tôi vẫn đang năm chặt lấy tay nàng không rời và tôi cũng chẳng muốn rời . Bỗng nàng rút tay ra khỏi tay tôi , giật lấy đôi guốc xỏ vào chân , rồi cầm lấy cặp , chẳng nói với tôi một lời nào . Nàng hối hả chạy lên lớp ,tà áo dài tha thướt tung bay , bóng nàng như thiên thần giữa sân trường ngập nắng tạo nên một khung cảnh nên thơ khiên tôi ngơ ngẩn đứng nhìn mà quên đi thực tại …một vài cơn gió thổi lá khô bay xào xạc …mùa thu năm nay đẹp quá …

Hồi 03

Hồi 3 : Là yêu ..??

_Làm sao vậy mày ??

_Chẳng sao cả !!

_U ơi con lấy cái bánh rán nhé !-Thằng Sơn với lấy cái bánh rán , đưa vào miệng nhai nhồm nhoàm , rồi ngoác cái miệng bóng nhẫy cười hềnh hệc : _Mày mấy hôm nay cứ thế nào ý , đi học thì cứ lơ ngơ , đá bóng thì như thằng mất hồn , tao chả hiểu trong đầu mày đang chứa cái gì nữa !

_Không phải việc của mày !!-Tôi gắt .

Nó lè lưỡi nhìn tôi , rồi lại với lấy cái bánh nữa …kể ra như nó cũng sướng thật , thô lỗ nhưng vô lo vô nghĩ . Nhấp ngụm trà đá tôi khẽ thở dài , bỗng nhiên tôi bị sặc phụt lên cả ra đằng mũi …lý do ư !? Chỉ có một … Nàng đang bước ra từ cổng trường , hình như đi mua báo Hoa Học Trò thì phải , nhìn nàng nói cười ríu rít , nổi trội giữa một đám bạn nữ khiến tôi ngẩn ngơ cả người ..quên cả lau nước mũi và cả nước trà đá đang thò lò ra .

_Ê ! Sếp ơi ! Chút nữa cho em mượn vở bài tập nhé ! -Thằng Sơn hét to , và vẫy vẫy tay về phía nàng làm tôi giật mình mới nhớ ra rút khăn lau vội .

Nàng ngoảnh lại quán nước nhìn nó cười gật gật , khẽ liếc qua tôi rồi lại quay đi như …không nhìn thấy gì . Chán !! Đã gần tuần nay kể từ hôm ấy , khác với suy đoán của tôi là chúng tôi sẽ có cơ hội thân mật trò truyện hơn , nàng lại tỏ thái độ lảng tránh và gần như là ..không quen biết . Lại khẽ thở dài lần nữa tôi cầm ly trà đá uống một hơi dài cho ..quên hết sự đời .

_Mày bẩn thế , vừa sặc thuỷ hết cả nước mũi vào đó ! Giờ lại uống hả !-Thằng Sơn trố mắt .

_Phụttttt …!! – Tôi lại sặc tiếp , và lần này nguyên cốc trà đá qua miệng tôi đã phân phối khắp người nó …

d♥•’¯) ♥♥hg♥♥ (¯’•♥c

Lại cái giờ lịch sử chết dẫm . Những lời cô giáo giảng không lọt vào tai tôi một chữ nào cả . Vẫn cái điệu thở dài ngày càng não nề hơn , rồi tôi ngồi chống cằm suy nghĩ lung tung , thi thoảng lại liếc về phía nàng . Nhìn dáng vẻ chăm chỉ của nàng mà tôi thấy tủi hổ cho thân phận của mình quá , nàng xinh xắn học giỏi , tôi tuy không xấu trai cũng chẳng học dốt , nhưng cái sự lười của tôi lúc này khiến tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi và nàng cách xa nhau quá …

_Em Hiếu ! -Giọng cô giáo đập vào tai khiến tôi giật thót người , lật bật đứng lên , tim đập thình thịch :

_Dạ ! Cô gọi em !

_Em hay cho cô biết ai là người tử thủ tại thành Hà Nội !

_Dạ thưa cô … Quách Tỉnh !-Phỉ phui cái mồm tôi lúc đó .

Cả lớp cười ồ lên . Cô trố mắt nhìn tôi như một sinh vật lạ :

_Em nói cái gì !???

_Dạ không ..không ạ !-Tôi cúi gằm mặt xuống , ước gì có kẽ nứt nào …

_Giỏi lắm ! Hoàng Diệu sống lại ắt sẽ biết ơn em đã đặt cho ông ấy một cái tên mới , ngồi xuống 1 điểm !

Tôi nóng bừng mặt , tiu nghỉu ngồi xuống . Một ánh mắt buồn quay xuống nhìn tôi kèm một tiếng thở dài , tôi quay sang , ánh mắt đó lúng túng chạy trốn vào những trang sách …là nàng ư ??? Nhưng lúc ấy tâm trạng tôi đâu còn nghĩ đến điều gì nữa , cảm giác xấu hổ đã lấn chiếm hết tâm hồn tôi rồi …

Ôi cái giờ lịch sử chết dẫm ..

d♥•’¯) ♥♥hg♥♥ (¯’•♥c

Kể từ ấy tôi vinh hạnh có thêm biệt danh mới : Nhà sử học mới được khai quật Dương Trung …Hiếu (Chết tiệt , ông mà nghĩ ra đứa nào phát minh ra thì …) . Nhưng rồi tôi cũng chẳng để ý nhiều đến chuyện đó nữa , muốn gọi thế nào mặc xác chúng nó . Trong lòng tôi còn đang chất chứa một nỗi phiền muộn lớn hơn nhiều …Nàng vẫn lánh mặt tôi , mặc cho những nỗ lực bắt chuyện của tôi , đều chỉ nhận được một vài câu chào xã giao , một khuôn mặt đỏ bừng , và rồi :”Tớ bận chút việc , mình nói chuyện sau nhé” …Hỡi ôi ,sao mà nàng bận lắm thế ….

Nhưng rồi trời dường như cũng động lòng trước tấm chân tình của tôi . Có một cơ hội tuyệt vời đã đến , ấy là sắp đến ngày 20 – 11 trường có tổ chức cuộc thi vẽ báo tường cho các lớp tham gia . Mà cái thằng tôi đây lại khá nổi tiếng vì có nhiều tài lẻ : vẽ đẹp lại lại có chút năng khiếu về văn thơ , nàng thì là lớp phó học tập nên cô giáo giao cho tôi và nàng cùng phụ trách tờ báo của lớp , khỏi phải nói tôi đã mừng như thế nào . Tôi lén nhìn nàng cười , bắt gặp nàng cũng đang lén nhìn tôi , tôi nháy mắt tinh nghịch , mặt nàng đỏ bừng như g