sáng mai mới đi cơ mà, tối nay dọn dẹp thì đã sao ? Hình như từ bao giờ mẹ đã có thói quen lôi tôi dậy vào mỗi buổi sáng , bất kể là đi học hay là ngày nghỉ, và mẹ thì luôn có lý do …Nhưng thôi không sao ! Cũng chỉ nốt hôm nay và ngày mai nữa thôi , là tôi sẽ không còn phải chịu sự quấy rầy phiền phức quen thuộc đã theo tôi suốt những ngày ấu thơ …Nhưng mà …liệu mình có thể tự dậy sớm đúng giờ mà lên giảng đường không nhỉ ??
Khi nãy lúc còn đang ngái ngủ, tôi đã lầm tưởng mình vẫn còn đang là một cậu học sinh …Phải chăng trong tâm trí tôi vẫn chưa sẵn sàng để bước vào một cuộc sống mới không có mẹ ở bên ?! Ôi không ! Chắc không phải như vậy đâu , những trải nghiệm trong 5 ngày ngắn ngủi vừa qua đã giúp tôi tự tin và bản lĩnh lên rất nhiều. Với lại dù sau này trưởng thành, có sải cánh tung bay khắp phương trời đi chăng nữa nhưng khi trở về bên mẹ thì tôi vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ …đó là điều hiển nhiên mà .
_Kíng koong .!!! -Chuông đồng hồ điểm 8h khiến tôi giật mình …
Uể oải ngồi dậy gấp chăn màn, rùi làm vệ sinh cá nhân . Lúc đánh răng, nhìn lại mình trong gương, tôi thấy mình cũng ra dáng một người đàn ông đấy chứ ! Cái đầu tổ quạ mỗi khi ngủ dậy thì không thay đổi, còn dáng dấp thì đã khá là manly rồi, cơ bắp nẩy nở vạm vỡ, lại còn râu ria mọc lún phún nữa, tôi xoa nhẹ lên cằm mỉm cười hài lòng …đứa trẻ ư ? Chỉ với mẹ mà thôi ^^ …
d♥•’¯) ♥♥hg♥♥ (¯’•♥c
_Reeng ..reeng… !-Đang nhồm nhoàm ăn sáng, bỏ gói xôi xuống bàn tôi chạy đến nghe điện .
_Alo !
_Mẹ đây ! Dậy chưa con ?
_Mẹ không thấy con đang ăn à !?-Cố nuốt miếng xôi đang nghẹn trong cổ tôi bực bội gắt .
_Sao giờ mới ăn, thế đã dọn dẹp gì chưa ?
_Có tí đồ dọn lúc nào chẳng được, mai mẹ con mình mới đi cơ mà !
_Mày dọn ngay đi, lát nữa đi luôn !
_Sao ạ ?
_Lát nữa đi xuống Hà nội luôn !
_Sao mẹ bảo là sáng mai mới đi !?
_Tao tìm được chỗ ở ày rồi, xuống ngay mà còn chuẩn bị !
_Mẹ nói gì cơ ? Ở đâu vậy ? -Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, mình xuống Hà Nội 5 ngày mà chẳng ăn thua gì mà mẹ chỉ ở nhà mà kiếm được chỗ trọ ình. Chuyện viễn tưởng chăng, tôi hỏi lại lần nữa :
_Không phải mẹ đang đùa con đấy chứ ? Mẹ xuống Hà Nội lúc nào mà tìm cho con vậy ?
_Tao không đùa ! Cũng chẳng phải xuống ! Mày có còn nhớ chú Phong không ? Chồng cô Mến trước làm cùng mẹ ở xí nghiệp may đó ?
Chú Phong …nào ạ ? Mà có liên quan gì đến chuyện thuê phòng trọ hả mẹ ?
_Thôi thôi ! Không giải thích nữa tốn tiền điện thoại, cứ dọn dẹp chuẩn bị sẵn đi, lát mẹ về rồi nói chuyện sau !
_Nhưng mà mẹ …khoan đã …!
_Tút …tút..tút..tút…!
Tôi bần thần bỏ máy xuống mà vẫn chưa hiểu mô tê nó ra làm sao, tính mẹ vẫn vậy, toàn tự quyết lấy mọi việc rồi đến phút chót mới thông bao cho người trong cuộc là tôi đây, rõ là mẹ vẫn chưa coi trọng mình – người đàn ông duy nhất trong nhà này, chán thật . Tôi uể oải đi dọn dẹp đồ đạc quần áo sách vở, trong đầu vẫn lần quẩn câu hỏi :
“Chú Phong ?? Chú Phong nào nhỉ ??”
Chỉ khoảng 30 phút là mọi thứ đã đâu vào đây, cũng chỉ có một ba lô quần áo, một ba lô sách vở, một cái bàn gấp, và mấy đồ lặt vặt sinh hoạt cá nhân, lần này thì đầy đủ hơn lần trước . Tôi thay quần áo rồi đút tay túi quần ra đứng trước cửa nhà, khu tập thể vẫn vắng lặng như tờ, vậy là mình sắp sửa tạm biệt không gian yên tĩnh quen thuộc nơi đây để chuẩn bị hoà vào nhịp sống ồn ào, hối hả và … đầy bụi bặm ở dưới Hà Nội rồi . Tôi ngẩng lên ngắm nhìn xung quanh , hít thở bầu không khí trong lành đã nuôi dưỡng tôi suốt những năm tháng qua …
_Brrừm ..brừm …!-Có tiếng động cơ vọng đến, tôi ngoảnh lại nhìn. Thấy có một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đang đi từ cổng vào . Chà !! Logo của Merrcedes, hàng hiếm ở nơi tình lẻ này, hôm nọ xuống Hà Nội, ngồi quán nước nghe mấy bác sinh viên đàn anh hay ngâm nga câu :”Nhất Mẹc nhì Bi tam Rì tứ Nis” mà tôi cũng chả hiểu nó nghĩa là thế nào nữa, sau đánh bạo lân la hỏi một anh thì ông ấy cười sằng sặc :
“Chú em mới từ quê ra tỉnh hả ? Mẹc là Mercedes , Bi là BMW , Rì là Camrry , Nis là Nissan hiểu chưa ? Đây là top 4 xe hơi đang được liệt vào hàng đại gia trên thị trường !”
Nói xong ông ý quay ra đường nhìn một chiếc xe hơi vừa chạy qua với anh mắt đầy ngưỡng mộ và mơ ước, rồi lại cúi xuống lẩm nhẩm :
“Hôm qua lại kép, ác thật, cầu về 5 ngày đúng ngày đánh thì gãy, mẹ kiếp . Hôm nay ông bắt chết con 1, chặn đầu chặn đít thì mày có chạy đằng trời ! Chị ơi , ghi cho em …”
Tuy rằng không hiểu những lời nói của ông ý lắm, nhưng tôi cũng hiểu là ông ý đang tính đề, vì ngày xưa mấy thằng bạn tôi thi thoảng cũng đánh. Mà thôi, chẳng quan tâm nhiều đến điều đó làm gì, trò cờ bạc mà. Tôi đang rất có hứng thú với những kiến thức mới mẻ ngoài xã hội này, tôi gật gù lẩm nhẩm :
“Nhất Mẹc ,nhì Bi …”
_Kitsss… !-Tiếng xe thắng ngay trước mặt khiến tôi giật mình . Sao lại dừng trước nhà mình vậy ? Tôi đang nghĩ đây là khách của bác Tùng giám đốc địa chất cũng ở trong khu tập thể này, chắc là hỏi đường thôi …
_Cạch ..!- Bỗng cửa xe mở, mẹ bước từ trong ra . Tôi trợn mắt há hốc mồm .
_Sao dọn hết đồ chưa ông tướng ?-Mẹ nhìn tôi cười .
_Con