Insane
Quan hệ nguy hiểm

Quan hệ nguy hiểm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324960

Bình chọn: 8.5.00/10/496 lượt.

heo lối gần quốc lộ cũng phải mất tới năm ngày. Chúng ta không có đủ đồ ăn”.

Naka ngồi im lặng, Lục Tử Mặc lại chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này có một cứ điểm của chúng ta. Nơi đó có đủ đồ ăn”.

“Lục Tử Mặc”.

Naka nhô người lên phía trước, cất giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy: “Tôi không biết chú đang tính giở trò gì. Nhưng chú hãy nhớ, người đàn bà này đang nằm trong tay tôi. Tốt nhất chú hãy thật thà làm đúng phận sự của mình, nghe rõ chưa?”.

Lục Tử Mặc lạnh lùng đối mắt với Naka. Sau đó anh cầm tấm bản đồ quay về chỗ nghỉ của mình.

Sơ Vũ cảm thấy Naka nhẹ nhõm hẳn, hắn cất khẩu súng trong tay và hét lớn với mọi người: “Ngày mai đổi sang đường khác. Các chú hãy ngủ đi để giữ thể lực”. Nói xong, hắn dặn dò một người đàn ông ngồi cách đó không xa: “Các chú hãy thay phiên nhau canh gác. Nhớ là có bất cứ động tĩnh gì, kể cả người sơn trại đến cũng phải đánh thức tôi dậy, nghe rõ chưa?”.

Sơ Vũ không để ý đến những lời nói của Naka, cô lại quay đầu nhìn về phía Lục Tử Mặc. Lúc này anh đã nằm xuống như những người đàn ông khác.

Cả đêm Sơ Vũ ngủ không yên giấc. Trong lòng cô kỳ vọng Lục Tử Mặc có hành động bất ngờ nào đó, giúp cô thoát khỏi cảnh tình hiện nay. Cảm giác đó khiến Sơ Vũ tỉnh dậy mấy lần. Mỗi khi đám đàn ông đổi ca gác, cô đều tỉnh giấc. Nhưng Sơ Vũ cảm thấy thất vọng là Lục Tử Mặc dường như ngủ say, cả người anh không hề động đậy.

Trời tờ mờ sáng, Lục Tử Mặc đột nhiên thức giấc. Người canh gác theo lời dặn của Naka, vừa thấy Lục Tử Mặc ngồi dậy lập tức gọi tất cả mọi người. Sơ Vũ vừa chìm vào giấc ngủ đã bị đánh thức. Toàn thân cô bải hoải không muốn bước đi, nhưng đám đàn ông đã thu dọn đồ, tiếp tục lên đường.

Con đường mà Lục Tử Mặc lựa chọn là đường vòng vèo trên núi cao rừng sâu. Khác với lối đi men theo gần quốc lộ, con đường này tuy có đánh dấu trên bàn đồ nhưng trong thực tế, đường đi không có một ký hiệu nào. Càng tiến về phía trước, rừng cây càng dày đặc. Mặt đất cũng dần mềm hơn, không còn sỏi đá hay nham thạch mà thay vào đó là cây lá. Bốn phương tám hướng đều một màu xanh lục. Càng đi, sắc mặt Naka ngày càng khó coi. Hắn cũng canh chừng Sơ Vũ kỹ hơn.

Có lẽ Naka bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Trên con đường này, nếu không có sự dẫn dắt của Lục Tử Mặc, chắc chắn bọn chúng sẽ bị lạc trong rừng núi sâu. Hoặc giả chúng có thể tìm thấy lối ra, nhưng tuyệt đối không dễ dàng. Lâm vào tình cảnh buộc phải dựa dẫm nghe theo sự chỉ đạo của Lục Tử Mặc khiến Naka cảm thấy khó chịu. Bản năng của một con cáo già cho hắn biết, Lục Tử Mặc đang có âm mưu gì đó.

Trước đó, Lục Tử Mặc đưa đoàn người đi lên núi, bây giờ lại toàn xuống núi. Đi hết nửa ngày, đến buổi trưa rừng rậm xuất hiện một con suối nhỏ. Đoàn người ngồi nghỉ lại bên bờ suối, lấy ít nước uống, sau đó thuận theo dòng suối đi về cuối

Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng, cô nắm chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc. Anh lạnh lùng vô cảm giơ tay về phía cô. Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Sơ Vũ ướt đẫm mồ hôi, tim cô đập thình thịch. Sơ Vũ từ từ đặt tay mình vào tay Lục Tử Mặc.

Anh nắm chặt tay cô, chặt đến mức cô đau nhức. Sơ Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, dẫm một chân lên đập nước. Nước lạnh buốt và trơn ướt khiến cô không thể giữ vững bản thân. Đúng lúc này, Lục Tử Mặc kéo mạnh Sơ Vũ vào lòng, ôm cô nhảy về phía thác nước.

Trong chốc lát, Sơ Vũ không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh tối sầm, người cô rơi mãi rơi mãi xuống đáy, bên tai chỉ có tiếng ù ù. Nhưng tình huống này chỉ diễn ra trong hai giây. Cả người cô bị một lực kéo lên trên mặt nước.

Dòng nước lạnh từ bốn phương tám hướng xô tới, tạo thành một lực đẩy cực lớn, đẩy người Sơ Vũ trôi đi rất nhanh. Lục Tử Mặc lập tức buông Sơ Vũ, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay cô. Sức nước nhanh chóng đưa họ rời khỏi nơi họ vừa rơi xuống. Cảm giác tức ngực qua đi, chân tay họ cũng linh hoạt hơn. Sơ Vũ cố bơi về phía bờ theo Lục Tử Mặc.

Lúc nhìn lại, họ mới phát hiện thác nước đã cách họ khá xa. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ không dừng lại nghỉ ngơi, cũng không vội lên bờ. Họ tiếp tục bơi thuận theo dòng nước, đến lúc nước chảy chậm lại, Lục Tử Mặc mới kéo Sơ Vũ lên bờ.

Hai người tốn khá nhiều sức lực nên vừa lên bờ, họ nằm phủ phục xuống đất. Sơ Vũ mệt mỏi lật người, nhìn lên trời cao. Bầu trời trong vắt không có một gợn mây, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán lá lên thân thể cô.

Một thứ mềm mềm ấm ấm chà nhẹ lên má cô, Sơ Vũ quay đầu đón nụ hôn cấp thiết của Lục Tử Mặc. Anh ôm chặt người cô, đè cô xuống bên dưới, hôn cô một cách cuồng bạo. Sơ Vũ ngoan ngoãn đáp trả nụ hôn của anh. Một lúc sau, Lục Tử Mặc mới lưu luyến rời khỏi đôi môi Sơ Vũ.

“Em có bị thương không?”

Ngón tay thô ráp của Lục Tử Mặc vuốt nhẹ lên trán Sơ Vũ. Cô lắc đầu. Lục Tử Mặc đứng dậy, kéo Sơ Vũ đứng lên theo: “Chúng ta phải tiếp tục đi. Bọn họ cách chúng ta không xa lắm, rất dễ đuổi kịp chúng ta”.

Sơ Vũ gật đầu, cắn răng đứng dậy. Cô cảm thấy cơ bắp trên toàn thân cô đang biểu tình. Thế nhưng Sơ Vũ biết, cô buộc phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tố