Quan hệ nguy hiểm

Quan hệ nguy hiểm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 10.00/10/538 lượt.

c không cho Sơ Vũ cơ hội chuẩn bị. Anh lôi cô vào phòng, nhanh chóng rút bộ quần áo mặc vào người cô, nhặt túi hành lý và vũ khí rồi bế Sơ Vũ ra xe. Ba Dữ nhấn ga phóng xe với tốc độ cao nhất. Lục Tử Mặc cài dây an toàn cho Sơ Vũ rồi cúi đầu lắp ráp vũ khí. Động tác của anh rất nhanh, chỉ vài chục giây sau đã lắp xong khẩu súng đưa cho Ba Dữ. Sau đó anh lắp súng của mình.

Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng khác thường. Sơ Vũ ngồi im lặng ở ghế sau. Cô nhìn Lục Tử Mặc, anh tiến hành các động tác thành thạo với vẻ mặt vô cảm, như thể súng ống là một bộ phận trên cơ thể anh. Sau khi lắp đạn vào súng, Lục Tử Mặc đột nhiên quay người về phía Sơ Vũ, ghé sát vào người cô bất chấp Ba Dữ đang ở phía trước. Anh nhắc lại bên tai Sơ Vũ: “Đừng rời xa anh”.

Tim Sơ Vũ co thắt một nhịp. Lục Tử Mặc nắm chặt bàn tay cô, sau đó cầm khẩu súng ngắm về phía sau. Đằng sau có tiếng xe đuổi tới. Chỉ một loáng, mấy chiếc xe đã đuổi gần đến nơi, khí thế như vũ bão.

Lục Tử Mặc nhìn thấy người lái xe phía sau thông qua kính ngắm trên khẩu súng. Một điều kỳ lạ là anh không nổ súng dù họ đang ở cự ly gần, gương mặt anh có vẻ nhẹ nhõm hẳn. Mấy chiếc xe đằng sau nhanh chóng phóng phóng sát xe họ, ép họ vào lề đường.

Chiếc xe đi gần nhất mở cửa kính, một người đàn ông thò nửa người từ phía trong ra ngoài hét lớn: “Tam ca, là chúng tôi”.

Lục Tử Mặc thu vũ khí, vỗ vai Ba Dữ: “Là người của sơn trại”.

Ba Dữ giảm tốc độ rồi dừng xe bên vách núi.

Năm chiếc xe đuổi theo cũng dừng lại. Một đám người từ trên xe nhảy xuống, trên tay không có vũ khí. Bọn họ đi về phía xe Lục Tử Mặc, đập đập vào cửa xe: “Tam ca, tam ca”.

Lục Tử Mặc bỏ lại súng trên ghế ngồi nhảy xuống xe, ôm người đàn ông đứng gần: “Sao các chú lại đến đây?”

“Nhị ca nhận được tin Tam ca bị mai phục ở đây. Vì vậy, Kim Gia cho chúng tôi xuống núi”.

“Naka ư?”

Ánh mắt Lục Tử Mặc hơi thẫm lại. Vừa hỏi xong, chiếc xe đằng sau cửa bị đạp tung. Naka khoanh tay ngồi ở ghế phụ đằng trước, chân gác lên bàn lái. Hắn cười nhe răng với Lục Tử Mặc: “Lục, người anh em. Tôi thay mặt Kim Gia đi đón chú, chú đã lấy được hàng về chưa?”

Lục Tử Mặc vỗ vai người đàn ông đứng bên cạnh. Đám đàn em biết ý đứng dạt sang một bên. Lục Tử Mặc ngẩng đầu nhìn Naka, nói chậm rãi: “Tôi bị trúng kế của Văn Lai, vẫn chưa lấy được hàng”.

“Chưa lấy được?”

Naka nhảy xuống xe, bước đến bên Lục Tử Mặc. Hai người đối diện nhau, Naka đưa mắt về chiếc xe của Lục Tử Mặc: “Không có hàng thì Kim Gia lấy gì đi giao dịch? Hàng vẫn chưa lấy được mà chú còn có thời gian chơi bời vui vẻ sao?”

Sơ Vũ ngồi trong xe không động đậy. Đám người ở bên ngoài cũng lặng thinh, chỉ có tiếng nói chuyện của Naka và Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc im lặng một lát: “Tôi sẽ đích thân đi nói rõ với Kim Gia”.

“Được, được”.

Naka vỗ tay: “Thế thì chú hãy tự đi mà giải thích với Kim Gia”.

Cốp sau xe Lục Tử Mặc có tiếng động nhẹ, Naka hơi giật mình. Cảm thấy Lục Tử Mặc đang nhìn mình chăm chú, hắn lập tức tỏ ra thản nhiên: “Thứ gì vậy?”

“Thứ để giải thích với Kim Gia”.

Lục Tử Mặc nói ngắn gọn rồi quay người nhảy lên xe của anh. Naka đứng nhìn Lục Tử Mặc, cuối cùng cũng không nói thêm điều gì, chậm rãi quay về xe hắn.

Không ngờ người của sơn trại lại tụ họp ở đây. Trước khi xe lăn bánh, Lục Tử Mặc mở cửa xe, hét ra bên ngoài: “Jaren! Chú lại đây, ngồi xe của tôi”.

Người đàn ông đứng ở phía trước “dạ” một tiếng rồi nhảy lên ghế phụ phía trên. Ba Dữ đợi đoàn xe xuất phát, mới nổ máy đi theo. Jaren không hề tỏ ra hiếu kỳ về sự tồn tại của Sơ Vũ. Khi lên xe, hắn chỉ liếc cô rồi ngồi vào vị trí của mình. Lục Tử Mặc không lên tiếng, hắn cũng không dám tùy tiện mở miệng.

“Tình hình ở sơn trại sao rồi?”

Lục Tử Mặc ngồi tựa lưng vào ghế sau, tay anh thò xuống dưới nắm chặt tay Sơ Vũ. Sơ Vũ muốn rút tay ra nhưng không rút được, cô có cảm giác anh quyết tâm giữ cô ở bên mình. Sơ Vũ đành mặc kệ Lục Tử Mặc muốn làm gì thì làm, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa.

Jaren cung kính trả lời: “Gần đây chúng ta làm ăn với một số hộ lẻ tẻ, bán hàng ở khu vực Chiang Rai. Trong sơn trại cũng không có gì đặc biệt. Lúc trước, Nhị ca vì chuyện của Tam ca có đi Miến Điện một chuyến. Không gặp được Tam ca, Nhị ca đành quay về. Lúc đó, anh em chúng tôi còn tưởng Tam ca xảy ra chuyện. Kim Gia không nói gì nên chúng tôi cũng không dám hỏi. Tam ca bình an vô sự là tốt rồi”.

“Sao mọi người lại tìm thấy tôi?”

Jaren liếc Lục Tử Mặc qua gương chiếu hậu: “Nhiều

Đoàn xe đi về phía Bắc, tiến đến cố đô Ayutthaya. Trong hoàn cảnh này, Sơ Vũ không có thời gian và cơ hội thảo luận bất cứ điều gì với Lục Tử Mặc. Cô đành phải theo anh đến nơi đó.

Ayutthaya là một trong những thành phố cổ nổi tiếng ở Thái Lan, có nhiều dấu tích lịch sử huy hoàng. Tuy nhiên theo thời gian, nhiều di tích chỉ có thể gọi là phế tích. Ayutthaya tọa lạc bên bờ sông Menam. Naka dẫn đoàn người tới một khách sạn nằm bên bờ sông Menam.

Cũng giống như nhiều nơi khác ở Thái Lan, kiến trúc nhà cửa ở đây đều cách đường sông không xa. Thậm chí nhiều ngôi nhà còn chìa ra mặt sông. Các ngôi nhà đều có tường


Old school Easter eggs.