Teya Salat
Quan hệ nguy hiểm

Quan hệ nguy hiểm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325643

Bình chọn: 8.5.00/10/564 lượt.

suy đoán của Lục Tử Mặc, đoàn xe dừng lại ở trạm xăng để đổ xăng. Lúc xe dừng hẳn, một đám binh lính lăm lăm súng ống nhảy xuống, đứng tản ra xung quanh canh gác. Ở khu vực trạm xăng không thể xảy ra xung đột vũ trang, dễ dẫn đến phát nổ, vì vậy Lục Tử Mặc mới không chọn điểm này động thủ. Có điều, nhìn đội binh lính bảo vệ nghiêm ngặt, Sơ Vũ cảm thấy hơi bất an.

Văn Lai quả nhiên không dám coi thường Lục Tử Mặc. Tuy chỉ là mồi nhử, nhưng xem ra hắn đã biết Lục Tử Mặc chuẩn bị mai phục. Vì vậy, hắn mới giăng thiên la địa võng đợi Lục Tử Mặc nhảy vào.

Liệu Lục Tử Mặc có thể thoát thân?

Sơ Vũ bắt đầu lo lắng.

Cô tiếp tục dõi mắt về phía trước qua chiếc mũ che mặt. Cô không nhìn thấy Văn Lai trong số những người vừa xuống xe. Có thể người đông che khuất tầm nhìn của cô cũng không biết chừng.

Một lát sau, đoàn xe rục rịch xuất phát. Đợi đến khi đoàn xe mất dạng, Sơ Vũ mới từ từ lái chiếc xe tải đến trạm xăng. Cô dúi ít tiền lẻ cho anh chàng nhân viên đổ xăng, nhờ anh ta trông dùm chiếc xe rồi mượn cớ đau bụng đi vào nhà vệ sinh.

Trạm xăng có một siêu thị nhỏ nhưng không có nhà vệ sinh công cộng. Chủ trạm xăng là một người đàn ông trung niên, thấy Sơ Vũ xinh đẹp, làm công việc lái xe vất vả lại đang bị đau bụng, ông ta liền đưa chìa khóa nhà vệ sinh cho Sơ Vũ.

Trong bộ quần áo thùng thình của Sơ Vũ có máy phun khói và bộ thu phát điều khiển. Sơ Vũ không dám mạo hiểm đốt lửa ở trạm xăng nên chỉ dùng máy phun khói. Cô quan sát nhà vệ sinh một lượt. Bởi vì không phải là nhà vệ sinh công cộng nên chỉ có một gian rất nhỏ. May mà phía ngoài có bồn rửa mặt, bên dưới trống không. Sơ Vũ nhét máy phun khói và bộ thu phát điều khiển xuống dưới bồn rửa mặt. Nếu không cố ý cúi người xuống nhìn, sẽ không ai phát hiện ra những thứ này.

Sau khi để đồ, Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh. Cô đi ra ngoài trả chìa khóa cho ông chủ rồi đi vào siêu thị. Sơ Vũ nhìn qua lớp kính siêu thị, thấy xe chở hàng của cô đã đổ đầy xăng. Sơ Vũ cầm tiền mặt đi thanh toán rồi quay lại chiếc xe tải.

Sơ Vũ rất tự nhiên đi một vòng kiểm tra xe tải. Khi qua góc bên kia, nơi ông chủ và người nhân viên bán xăng không nhìn thấy, Sơ Vũ lập tức rút ra một chiếc tô vít đầu nhọn đâm thủng lốp xe. Sơ Vũ quay trở lại buồng lái, cô nhặt khẩu súng nhét vào thắt lưng, hít một hơi sâu rồi khởi động máy.

Khi máy nổ, thân xe như rùng mình một cái rồi đứng yên. Sơ Vũ xuống xe, nhìn chiếc xe tải với vẻ mặt ngạc nhiên. Màn kịch này Sơ Vũ đóng rất chân thực. Sau khi phát hiện lốp xe bị nổ, cô còn chửi thề vài câu. Anh chàng nhân viên bán xăng vừa nhận tiền boa của Sơ Vũ bước tới: “Làm sao vậy người đẹp?”.

“Lốp xe chẳng hiểu đâm phải cái gì bị nổ rồi. Trời ạ, ngày kia tôi phải đưa hàng đến Bangkok”.

Sơ Vũ nói với giọng điệu chán nản. Anh chàng nhân viên đi ra phía sau ngó nghiêng, quả nhiên lốp xe bị xẹp lép. Anh ta quay lại nhìn Sơ Vũ: “Cô có lốp dự bị không?”

“Có, nhưng cách đây không lâu tôi thay mất rồi”.

Anh chàng nhân viên gãi đầu: “Cô có thể đưa xe đến tiệm sửa ô tô trong thị trấn thay lốp mới”.

“Không được”, Sơ Vũ từ chối một cách quả quyết: “Hàng của tôi không thể động đến, tôi không chịu nổi trách nhiệm đó”.

“Vậy đi…”, anh chàng nhân viên ngẫm nghĩ một hồi: “Tôi có thể giúp cô gọi điện thoại đến tiệm sửa xe, xem họ có thể cho người đến đây giải quyết. Nhưng cô phải trả thêm phí và đợi một lúc, được không?”

“Tất nhiên là được, cám ơn anh”.

Sơ Vũ mỉm cười, người nhân viên nghiêng đầu: “Có lẽ cô phải đợi một thời gian. Hãy vào siêu thị ngồi nghỉ ngơi đi”.

Sơ Vũ vào trong siêu thị, ngồi ở chiếc ghế bên cửa kính. Người nhân viên gọi điện xong, báo cho Sơ Vũ biết một lúc nữa sẽ có thợ sửa xe đến. Sơ Vũ gật đầu, mua một cốc mỳ ăn liền rồi đổ nước sôi vào. Khi Sơ Vũ mới ăn nửa cốc mỳ, trên đường quốc lộ có chiếc xe chở hàng màu trắng mang biển số FL3303 của công ty Thaida chạy tới.

Sơ Vũ cảm thấy vô cùng hồi hộp, chỗ mỳ vừa ăn ứ lên tận cổ họng cô. Đối phương đến sớm hơn dự tính của Sơ Vũ. Cô vẫn chưa kịp thay chiếc lốp xe vừa bị làm hỏng. Sơ Vũ uống vội vài ngụm nước để lấy lại bình tĩnh, mắt dõi theo chiếc xe chở hàng mỗi lúc một gần. Xe hàng đi đến gần trạm xăng giảm hẳn tốc độ, rồi từ từ rẽ vào bên trong.

Được thôi, Sơ Vũ tính toán nhanh trong đầu, xảy ra tình hình đột xuất như vậy cô khó có thể tráo đổi hai chiếc xe. Cô sẽ phải tìm cách khác, chỉ cần cô lái chiếc xe tải kia đi là coi như đạt được mục đích.

Sơ Vũ khép hờ mi mắt, đánh giá hai người đàn ông vừa xuống xe. Cả hai đều là tài xế, do xe chạy đường dài nên họ sẽ thay phiên nhau cầm lái cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ. Hai người đàn ông sau khi xuống xe, một người đứng nói chuyện với anh chàng nhân viên bán xăng, một người liếc chiếc xe của công ty vận tải Thaida đỗ gần đó, rồi đi vào siêu thị.

Sơ Vũ thò tay vào trong áo, ấn lên chiếc điều khiển nhỏ. Cửa siêu thị mở ra, người đàn ông mặt đồ công nhân vận chuyển giống hệt cô bước vào, mỉm cười với Sơ Vũ và tiến lại gần: “Xe ở ngoài kia là của cô? Gặp phải sự cố à?”

“Đúng vậy, xe bị nổ lốp mà tôi không có lốp dự bị”.

“Có cần tôi giúp gì k