cơ chứ! Dùng phương pháp loại trừ, có lẽ chỉ còn mỗi công là có thể nghĩ ra cách này mà thôi.
Lúc đó thụ chỉ thấy có phần buồn cười, cho là công giống trước đây, nghĩ ra mấy việc khiến người khác không sao hiểu được, bởi thế cũng thuận theo công. Có điều đến lúc cả hai ăn xong món lẩu, công cũng đã về nhà, chỉ còn một mình cậu ngồi nhìn tấm vé xem phim cười một lúc thật lâu, thụ mới nhận ra: Hành động giống như kiểu “tặng đối phương một niềm vui bất ngờ” này khiến cậu có cảm giác hạnh phúc như khi được người khác yêu thương vậy. Điều làm cậu bất an là, bản thân trừ một chút khó chịu ra thì phần nhiều là rất hưởng thụ loại cảm giác này.
Cậu nghĩ, cái này quả thật là quá giống tình cảm yêu đương rồi.
Thụ bị ý nghĩ đó dọa một trận, tỉ mỉ nhớ lại quan hệ giữa mình với công mấy tháng qua, từ hoàn toàn không gặp mặt đến thỉnh thoảng gặp gỡ, cho đến bây giờ gần như ngày nào cũng nhìn thấy nhau, công đang dần dần chiếm lấy cuộc sống của cậu, toàn bộ đều thật tự nhiên. Cậu cũng mơ hồ nhận ra có gì đó không ổn, nhưng cậu lại rất vui vẻ với tình trạng này… Nghĩ đến đây, giống như muốn chứng minh điều gì, thụ lập tức đăng vé xem phim lên mạng bán lại. Rất nhanh đã có người gọi điện tới, đối phương bảo sáng Chủ nhật có thể qua lấy vé.
Đến lấy vé là một cô gái trẻ, từ lúc nhận được vé đã ríu rít không thôi: “Trời ạ, ghế số 8 hàng số 9, không ngờ còn là vị trí tốt như thế! Anh nhất định phải vất vả lắm mới mua được vé này đúng không? Anh có việc không đi được à? Thật đáng tiếc, thấy bảo bộ phim này hay cực kỳ đấy!”.
Thụ chỉ cười cười không nói gì. Cô gái đó đi rồi, thụ bắt đầu dọn dẹp nhà vệ sinh, giặt quần áo, làm cơm, đọc sách, lên mạng… làm được gì cậu đều đã làm hết rồi nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng. Lời nói của cô gái kia như lời bùa chú cuốn chặt lấy tim cậu: Nhất định phải vất vả lắm mới mua được vé này đúng không?
Công nhất định phải vất vả lắm mới mua được vé này. Anh ta dường như rất muốn cùng mình đi xem nhưng không biết tại sao lại không nói thẳng mà lại phải dùng phương pháp vòng vo này để chuyển vé đến tay mình. Công nhìn thấy người ngồi bên cạnh không phải là mình thì sẽ có phản ứng gì? Có thất vọng không? Có buồn không? Thụ phát hiện mình không cách nào không nghĩ đến công, thế là cậu chạy thẳng tới rạp chiếu phim.
Phim đã bắt đầu chiếu rồi, cậu mua hai vé của một bộ phim khác định chuộc lỗi. Cậu không muốn gọi điện bảo công ra ngoài, muốn nhân thời gian chờ đợi này nghĩ kỹ một số chuyện. Kết quả, đợi đến khi bộ phim kia kết thúc, cậu vẫn chưa nghĩ thông được tý nào. Nhưng đến lúc công đứng trước mặt, cậu phát hiện bản thân chỉ muốn làm một chuyện, đó chính là cùng công xem phim. Tất cả những chuyện khác, thôi vậy, không quản nữa.
Thụ thở dài một tiếng, rút ra hai tấm vé: “Nếu anh không ngại, có muốn xem thêm một bộ phim nữa không?”.
Kết quả, hai người vẫn đi xem phim cùng nhau. Xem hết phim đi ra, thụ xin lỗi công, nói mình thật sự không biết vé là do công tặng, đột nhiên không muốn đi nữa mới bán lại, lúc sau xem tivi thấy bảo vé của bộ phim này rất khó kiếm mới nhận ra có khả năng là công tặng.
Công: “Vậy nếu sau này tôi tới tìm cậu rủ đi xem phim, cậu sẽ đi chứ?”.
Thụ: “Ừ”.
Công: “Hôm nay cậu không tới, tôi thật sự rất thất vọng”.
Thụ: “… Thật xin lỗi”.
Công: “Tôi vừa thất vọng là liền muốn ăn”.
Thụ: “… Vậy chúng ra đi ăn tối đi”.
Công: “Mấy thứ khác thì ăn không nổi nữa, chỉ muốn ăn sườn thôi”.
Thụ: “…”.
Công: “Cậu nói thế có lạ không?”.
Thụ: “…”.
10
Mấy ngày nay công việc ở quán cà phê rất nhàn hạ, có điều thụ cũng chú ý tới gần đây mỗi ngày vào khoảng thời gian cố định sẽ có một người đàn ông xách laptop đến quán, thường thường là gọi cà phê, sau đó mở máy tính lên, lần nào cũng ngồi một lèo đến hết buổi chiều luôn, đến đầu cũng chẳng ngẩng lên lấy một lần.
Thụ chú ý đến anh ta là bởi vì anh ta ăn mặc cực kỳ chỉn chu: áo vest, sơ mi, cà vạt, đeo cặp kính gọng kim loại mảnh. Thụ và ông chủ đã từng lén đoán xem anh ta làm nghề gì. Thụ đoán anh ta làm mấy việc kiểu thiết kế gì đó, thời gian làm việc không bị bó buộc, có thể ngày ngày đến quán cà phê làm việc.
Ông chủ lại không đồng tình: “Làm nghề thiết kế toàn mấy thằng cha suốt ngày ru rú trong nhà, trừ phi phải ra ngoài tìm ý tưởng, chắc chỉ hận sao không được vĩnh viễn ở trong nhà thôi”, nói đến đây ông chủ còn nghiến răng ken két.
Thụ: “Vậy ông cho rằng anh ta làm nghề gì?”.
Ông chủ: “Ăn mặc thế này… chắc là bán bảo hiểm”.
Đến bốn giờ bốn mươi phút, thụ theo thói quen nhìn ra ngoài, quả nhiên đã thấy công đến rồi. Thụ chào ông chủ một tiếng, chuẩn bị ra về. Lúc này vị khách mặc âu phục kia lại đột ngột gọi giật cậu lại: “Phiền cậu một chút, cậu có thể chuyển một mảnh giấy cho Hướng Vãn không?”.
Thụ có phần bất ngờ: Người này hóa ra có quen biết với công, là bạn bè sao?
Bạn bè của công chỉ thấy có mỗi A là được nghe đến nhiều nhất, còn lại thật sự cậu chẳng có tý ấn tượng nào. Có điều thụ vẫn gật đầu đồng ý giúp.
Buổi tối cùng ăn với công, thụ nhớ đến lời vị khách lúc ban chiều, lấy từ trong túi ra một mảnh