XtGem Forum catalog
Quán cà phê XY

Quán cà phê XY

Tác giả: Bình Quả Thụ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323492

Bình chọn: 8.00/10/349 lượt.

hải cắt đứt hoàn toàn triệt để quan hệ với cái thằng đó! Mày đã là người lớn rồi, mày hiểu tao đang nói gì chứ! Ở Dương Thành bố mày cũng có một người bạn, cái thằng đồng tính đó là tác gia chứ gì, vậy tao sẽ làm cho nó thân bại danh liệt, mày đã không cần mặt mũi gì nữa, thì bọn tao già cả từng này tuổi rồi còn cần sĩ diện làm gì!”.

Thụ nhất thời sững sờ: “Bố!”.

Bố Diệp: “Mày không cần quay lại Dương Thành nữa, hết tết cứ ở nhà đi. Tao nói ày biết, tao ày thời gian một tối để nói chuyện rõ ràng với cái thằng kia, về sau tuyệt đối không được liên lạc gì với nó nữa! Mày đừng có giở trò sau lưng bố mẹ, nếu để tao phát hiện thằng đó dám đến nhà thì tao sẽ báo cảnh sát ngay lập tức!”.

Mẹ Diệp lau nước mắt, ôm lấy thụ, miệng không ngừng nói: “A Ninh, con nghe lời đi, nghe lời đi…”.

Thụ nhìn mẹ, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Mẹ, con chỉ thích anh ấy, muốn ở bên anh ấy…Anh ấy, anh ấy là người tốt, thật đấy…”.

Thụ cứ đi qua đi lại đến rạng sáng mới nằm dài xuống gường. Cậu nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng. Rất mệt, nhưng lại không cách nào ngủ được. Thụ rút điện thoại, định xem bây giờ là mấy giờ, lại phát hiện có bốn cuộc gọi nhỡ.

Là công gọi đến.

Cậu vuốt nhẹ lên chỗ hiện tên công trên màn hình, ấn nút gọi đi. Đầu dây bên kia rất nhanh đã nghe thấy âm thanh vui vẻ vang lên: “Chiêu Ninh!”.

Thụ cố tỏ vẻ đang giận, nói: “Tại sao hôm qua lại không nghe điện thoại của em?”.

Công: “Hôm qua anh về nhà, điện thoại hết pin tự động tắt luôn, đến hôm nay quay lại mới thấy”.

Thụ: “Ừ, không sao, em chỉ là, chỉ là có chút nhớ anh thôi”.

Công: “Anh cũng rất nhớ em. Chiêu Ninh, em mau về đi, lúc anh đi siêu thị đã mua rất nhiều trà sữa hiệu em thích đấy”.

Thụ: “Anh đang làm gì thế?”.

Công: “Vừa rồi anh đang viết truyện”.

Thụ nghe thấy một loạt những tiếng sốt soạt, hình như công từ bàn làm việc đứng dậy thì phải.

Công: “Bây giờ anh đang đứng bên cửa sổ nói chuyện với em này”.

Thụ: “Lại viết truyện cổ tích rồi hả, chị Hướng Nhật Quỳ?”.

Công: “…Em chết chắc rồi, anh quyết định truyện sau sẽ có một con chồn tên là A Ninh!”.

Thụ: “Đổi con khác không được à? Tỷ như sóc, hươu hay sư tử gì đấy chẳng hạn”.

Công: “Kiên quyết không…A!”.

Thụ: “Sao thế?”.

Công: “Chiêu Ninh, tuyết rơi rồi! Dương Thành có tuyết rồi!”.

Thụ: “Anh cũng không phải trẻ con, nhìn thấy tuyết có gì mà vui thế?”.

Công: “Anh chỉ là đang nghĩ, đợi đến mùng Ba em trở về có khi không cẩn thận mà trượt chân ngã, nhân lúc đỡ em, anh sẽ lén bỏ một nắm tuyết vào trong quần áo của em, ha ha, cho em lạnh chết!”.

Thụ bật cười, có lẽ thật sự là rất buồn cười, cậu cười đến rơi cả nước mắt.

Công: “Chiêu Ninh, thật ra hôm đó, lúc ở bến xe anh đã muốn nói với em, lần sau anh nhất định sẽ không để em về nhà một mình”.

Công đứng trước cửa sổ nhìn những bông tuyết nhảy múa bên người, vui vẻ hét lên với cái điện thoại: “Chiêu Ninh, em mau trở về đi, anh rất nhớ em đấy!”.

Thụ nằm trên gường, mắt nhìn trần nhà, nước mắt thuận theo gương mặt mà rơi xuống gối: “Ừ, anh đợi em”.

42

Đến tận ngày mùng Năm công mới phát hiện ra có gì đó không ổn.

Ngày mùng Ba công gọi điện cho thụ muốn hỏi cậu lên xe chuyến nào, mấy giờ đến nơi, nhưng gọi mãi không được, mà đến tận tối cũng không thấy cậu trở về. Công hơi lo lắng, lại sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nào, liền đi hỏi han tỉ mỉ một vòng, cả Dương Thành lẫn Thanh Châu đều không nghe thấy tin tức về tai nạn tương đối lớn nào cả. Công đoán không biết có phải thụ phát sinh chuyện gì nên để lỡ chuyến, hoặc điện thoại bị trộm mất nên không thông báo được ình. Đến ngày mùng Bốn, điện thoại vẫn không liên lạc được, thụ cũng không thấy trở lại. Ngày mùng năm, công cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, chạy đến quán cà phê: “ Ông chủ, Chiêu Ninh có liên lạc gì với ông không?”.

Ông chủ: “Chiêu Ninh xin nghỉ việc rồi”.

Câu nói này giống như quả thuốc nổ, khiến đầu công lập tức ong hết cả lên. Anh ngây ra nhìn ông chủ: “Ông chủ, ông đừng lừa tôi…”.

Ông chủ ngẩng đầu lên nhìn công: “Hôm qua mẹ cậu ấy gọi điện cho tôi, nói là Chiêu Ninh quyết định ở lại quê, công việc ở Dương Thành không tiếp tục được nữa. Vì quyết định hơi vội nên các thủ tục cũng chưa làm ngay được, mong tôi có thể thông cảm…”.

Đoạn sau còn có những gì, công đã không nghe được nữa rồi. Anh đang hoảng loạn vô cùng, thụ không nghe điện thoại của anh, cũng không trở lại, còn xin nghỉ việc, tất cả chuyện này là tại sao? Trong lòng anh có rất nhiều phỏng đoán, nhưng bất kể là phỏng đoán nào, thì trong lòng anh tất cả đều là một ý niệm duy nhất:

Chiêu Ninh không cần anh nữa rồi.

Ông chủ: “Cậu nghe thấy không?”.

Công tỉnh táo lại, hoang mang nhìn ông chủ. Ông chủ có vẻ bất đắc dĩ: “Cậu nghe cho rõ này, tôi muốn nói với cậu là, từ đầu đến cuối, việc muốn xin nghỉ đều là do mẹ cậu ấy nói với tôi, tôi không hề nghe thấy giọng của Chiêu Ninh. Hơn nữa…”.

Ông chủ dừng một chút rồi lại tiếp tục: “Mẹ cậu ấy còn đặc biệt dặn dò tôi, việc của Chiêu Ninh không cần kể với ‘người ngoài’. Cậu hiểu thế nghĩa là gì không?”.

Công: “…Không hiểu”.

Ông chủ: “…”.

Ông chủ thở dài mộ