yến rời nhà anh thỏ vào một buổi chiều mùa xuân. Ngày đó chim yến đang nằm trên người anh thỏ kể câu chuyện về cuộc thám hiểm một sơn cốc sau đó bị kẹt vào một bụi cây của mình thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài có âm thanh chim yến rất ồn ào, còn có cả tiếng vỗ cánh nữa.
Ôi, trời ạ, anh thỏ, tôi nghĩ tôi phải đi rồi. Có chuyện tôi nhất định phải nói với anh, sữa đậu nành anh làm rất ngon. Tạm biệt anh thỏ yêu quý của tôi.
Nói xong câu này, chim yến thoáng cái đã bay ra ngoài, nhanh đến mức anh thỏ muốn gọi một tiếng cũng không kịp. Anh thỏ vội vã chạy ra, bên ngoài có rất nhiều chim yến đang bay qua, để ý kỹ còn nghe được cả âm thanh ríu rít của chúng nữa. Anh thỏ sốt ruột, lần đầu tiên anh thấy ghét việc mình không nhìn được, anh tìm không thấy chim yến.
Anh tìm không được chim yến rồi. Thậm chí đến một câu “Tạm biệt” cũng không kịp nói với cậu ấy.
Xuân qua thu đến, lại một mùa đông nữa sắp bắt đầu. Mắt anh thỏ không nhìn thấy gì, muốn tìm thức ăn trong mùa đông sẽ rất vất vả, thế nên mỗi năm anh đều nhân lúc tiết trời còn ấm áp mà cố gắng tích trữ thật nhiều đồ ăn. Nhưng năm nay anh đi đi lại lại trong nhà, rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ lương thực cho cả mùa đông rồi, chẳng hiểu sao vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó. Anh thỏ nghĩ ngợi hồi lâu, lấy ra một sợi lông vũ. Đó là do chim yến tặng anh, chính là sợi lông rơi ra ở trước nhà anh thỏ lần hai người gặp mặt đầu tiên. Ngày ấy chim yến đã nói: Anh thỏ, đây là một sợi lông có ma thuật, đến lúc tôi đi rồi, nếu anh muốn gặp tôi thì chỉ cần lấy nó ra trước mặt rồi gọi tên tôi, tôi sẽ xuất hiện.
Anh thỏ đem sợi lông đặt trên bàn, miệng gọi: Chim Yến, Chim Yến. Nhưng chim yến không xuất hiện. Anh thỏ lại nghĩ: Không biết nếu dùng sữa đậu nành thì có dụ được chim yến đến không nhỉ? Thế là anh lại rót một cốc đậu nành nóng hổi để trước sợi lông kia. Chim yến vẫn không xuất hiện.
Anh thỏ nghĩ: Chắc mình sẽ chẳng bao giờ tìm được chim yến nữa rồi.
Thời tiết càng ngày càng lạnh. Anh thỏ mỗi ngày chỉ có ăn cơm, ngồi ngây ra rồi đi ngủ. Có lúc anh cũng bước đến bên cửa sổ “nhìn” ra ngoài, anh nghĩ, nơi chim yến cùng gia đình cậu ấy trú ở phương nam liệu có một chiếc cửa sổ như thế này không? Nghĩ ngợi miên man hồi lâu, anh thỏ hơi buồn ngủ, liền nằm bò luôn ra cửa sổ mà thiếp đi.
Đang say giấc thì bên ngoài truyền đến những tiếng gõ cửa gấp gáp. Anh thỏ dụi dụi mắt, lần theo tường bước đến mở cửa, liền nghe thấy một âm thanh cao vút, mỏng mảnh:
Anh thỏ, thật có lỗi lại làm phiền lúc anh đang ngủ. Nhưng mà, anh thấy đấy, tôi lại lạc đội rồi.
15
Thụ biến mất rồi, đã biến mất tròn năm ngày rồi.
Ngày đó sau khi tỏ tình xong, còn chưa đợi thụ nói gì công đã vội vã chạy thẳng ra cửa. Chạy ra rồi lại còn gửi một tin nhắn giấu đầu lòi đuôi đến cho thụ: Dạo này quán cà phê hơi bận, tôi đi trước đây. Đi đến bên đường cái, bị gió lạnh thổi tỉnh táo không ít, công lại rút điện thoại ra gọi cho A.
Công: “Tôi nói rồi!!!”.
A: “Nói cái gì rồi?”.
Công: “Tôi nói với Chiêu Ninh là tôi thích cậu ấy, tôi tỏ tình rồi!!!”.
A: “Mợ nó! Ông từ từ đã, đợi tôi pha ấm trà, lấy ít đồ ngọt đã rồi hẵng kể tiếp!”.
Công: “… Tóm lại là Chiêu Ninh không bị bệnh, sau đó tôi đã tỏ tình rồi!”.
A: “Tiếp theo?”.
Công: “Tiếp theo tôi liền chạy ra ngoài!”.
A: “…”.
Công: “Lúc đó tôi hồi hộp tý nữa thì nôn hết đồ ăn ra rồi!”.
A: “… Ông nôn cũng không quan trọng, Chiêu Ninh không nôn là được!”.
Công: “Tôi làm sao dám nhìn chứ! Xong rồi, nói không chừng còn nôn thật ấy chứ! Làm sao đây, có khi nào từ nay về sau cậu ấy sẽ không để ý đến tôi nữa không?”.
A: “Ông bình tĩnh đã nào. Trước tiên cứ thế đã, không phải ngày nào ông cũng mua đồ đến nhà Chiêu Ninh cùng ăn cơm sao, đợi ngày mai xem phản ứng của cậu ấy thế nào đã”.
Bởi vậy ngày hôm sau, công theo lệ thường lén lút đến bên góc đường đợi thụ, nhưng đợi đến giờ tan ca vẫn chẳng thấy người đâu. Công mất kiên nhẫn, lại còn cực kỳ hồi hộp, miễn cưỡng ổn định lại tâm tình để chạy vào quán cà phê. Ông chủ vừa thấy anh đã nói ngay thụ xin nghỉ phép rồi. Công nghe thế lập tức chạy thẳng đến nhà thụ, cửa khóa kín. Để lại giấy nhớ, gửi tin nhắn, gọi điện thoại, thụ có rất nhiều cách để báo với công một tiếng, nhưng cậu không làm thế. Công nghĩ: Quả nhiên là không được, cậu ấy không cách nào chấp nhận được việc bị một người con trai khác tỏ tình. Nhưng bản thân đã yêu cậu ấy quá rồi, yêu đến không cách nào che giấu được nữa.
Công cứ nghĩ mãi, có khi nào sau cánh cửa này là một căn phòng trống rỗng rồi không? Có khi nào từ nay về sau sẽ chẳng bao giờ gặp lại thụ nữa?
Công rất sợ ý nghĩ này nhưng lại không cách nào khống chế bản thân đừng nghĩ nữa, anh chỉ có thể mỗi ngày đến chỗ thụ ở, đứng trước cửa hút thuốc hoặc ngây ra nhìn điện thoại.
Thụ đã về nhà. Khi người ta có tâm trạng hỗn loạn muốn tìm một nơi yên tĩnh, ý nghĩ đầu tiên luôn là muốn về nhà.
Có điều bố mẹ thụ đều là giáo viên, công việc dạy dỗ người khác làm vài chục năm rồi, vừa nhìn qua đã biết con mình có tâm sự. Bởi vậy vào bữa tối một ngày nọ, mẹ thụ hỏi: “Có phải công việc có gì khôn