không phải quá khó.“A, nhớ rồi, mấy năm trước chị Niệm An còn phụ đạo cho em mấy tháng số học, đáng tiếc là em không có hứng thứ với cái đó, cho nên mới phải giấu ba.Đều là vì trẻ con không hiểu chuyện….”Tiêu Thần liếc mắt lườm cô: “Còn làm trò, giờ đã hiểu chuyện rồi sao?”Mặt Tình Tình đỏ dần lên, còn muốn nói điều gì, nhưng thấy Niệm An bên cạnh đi tới bờ biển, vì vậy liếc mắt bảo Tiêu Thần: “Tạm thời không đề cập tới chuyện này, mau xem xem rốt cuộc cơm trưa do ai phụ trách.”Tiêu Thần không ngẩng đầu liền cười: “Nói em ngốc còn không tin, nhất định là tổng giám đốc Mộ thắng, không sai vào đâu được.”Tình Tình không hiểu: “Anh nhìn cục diện hiện tại đi, người trẻ tuổi kia vừa rồi cho thấy thực lực, bây giờ sức của anh ta rất mãnh liệt, đã đuổi theo tổng giám đốc Mộ rồi.Nếu anh ta muốn đoạt lấy quả cầu cũng không phải chuyện khó khăn….”Chợt nước biển chợt dâng lên, quả nhiên Lão Mộ bị hạ xuống, tốc độ chậm một nhịp, sau đó rất nhanh bị tiểu tử phía sau đuổi theo, hai người ngang tài trong nước.Bơi từ du thuyền trở về đây cũng coi như 2000m, lúc này có thể bơi được đã là rất tốt rồi, lại còn phải tranh đoạt lẫn đâu thật đúng là liều mạng!Trong nước đánh nhau quá khó khăn, huống chi là thể lực hai người đàn ông giờ đây sắp cạn kiệt? Đông Phương Hiểu Vũ không biết là uống lộn thuốc gì, ôm lấy thắt lưng Lão Mộ không chịu buông tay, Lão Mộ một tay giữ quả cầu, một tay khác đẩy thế nào cũng không tránh khỏi chàng trai kia.Bị anh ta kéo như vậy, dù sức Lão Mộ có nhiều hơn nữa cũng không qua được, cho nên khoảng cách ngắn ngủi hơn 10m bị bao vây.Anh chỉ có thể từ bỏ việc bơi về phía trước, trước mắt giải quyết Đông Phương Hiểu Vũ cái đã.Đá quăng rồi đánh, thằng nhóc này cực kỳ quật cường bám chặt trên người Lão Mộ, thật là hết ý kiến, nếu còn giằng co như vậy nữa, kết quả tranh tài không nói, chỉ sợ bị tên tiểu tử kia kéo, hai người bọn họ cùng mệt mà chết trong nước mất.Nghĩ vậy Niệm An đứng ngồi không yên.Tình Tình nhìn tình hình cũng phải nhíu mày kêu: “Làm cái trò gì vậy, không giành được thì thôi, còn kéo người ta trong nước, không phải muốn chết chứ?”Tiêu Thần cười: “Tiểu tử này cũng đấu không lại.”Nhớ tới lời vừa rồi anh còn chưa nói xong, Tình Tình hỏi: “Xin bậc thầy chỉ giáo, vừa rồi tại sao anh lại cảm thấy ba em nhất định sẽ thắng, còn nữa, cái gì gọi là đấu không lại?”Tiêu Thần vẻ mặt tiếc nuối lắc đầu: “Cô gái ngốc, em quên trọng tài là ai à?”“Là Niệm An, em biết mà.” Tình Tình nhanh chóng trả lời, sau đó trong mắt cô thoáng hiện một tia sáng, “A, anh nói là trọng tài sẽ thiên vị sao, lúc đó cho dù anh chàng kia thắng, chị ấy cũng sẽ nói là tổng giám đốc Mộ thắng?”Tiêu Thần sờ sờ trán cô: “Thật thông minh, việc này chỉ có em mới nghĩ đến.”Tình Tình né tránh: “Sao em lại có cảm giác không phải anh đang khen em, em nghĩ không đúng sao?”Tiêu Thần ý bảo cô nhìn lại.Ngay vào lúc này, trọng tài vốn là ở trên bờ, vậy mà không biết lấy ở đâu ra một chiếc thuyền, từng sải từng sải bơi tới chỗ của hai tuyển thủ.Lão Mộ lúc này không còn sức, mà Đông Phương Hiểu Vũ cũng không khá hơn là bao, nhưng anh làm gì cậu ta cũng không chịu buông tay.Niệm An vung mái chèo vào lưng hai người, sau đó dùng sức nhảy xuống tách hai người ra.Sau khi tách ra, cô làm một việc khiến người khác không khỏi giật mình, cô đưa tay nhận lấy quả cầu trong tay Lão Mộ, sau đó mỉm cười với anh.Trên bờ mọi người phát ra tiếng ảo não, nói thẳng sao trọng tài có thể như vậy, dĩ nhiên người biết nội tình chỉ cười một tiếng: người ta là vợ chồng, dĩ nhiên phải giúp người nhà mình, chuyện bình thường thôi mà.Lúc đám người tản đi, thấy Niệm An chìa tay về phía Đông Phương Hiểu Vũ, đồng thời ném quả cầu vào tay cậu ta, lôi cậu ta lên thuyền, để Lão Mộ bơi một mình trở về!Tình Tình quả thực là khiếp sợ: “Không phải chứ, sao có thể như vậy? Tức là, tổng giám đốc Mộ thua?”Tiêu Thần cũng cau mày, anh nhìn thấy lúc Niệm An đi tới, trực giác nghĩ là cô sẽ hỗ trợ, sao lại như vậy.Vậy mà chờ lúc Niệm An trở lại bên bờ, chuyện cô làm đầu tiên chính là bảo người ta gọi vào số 120, bởi vì bạn Đông Phương bị sặc nước biển, hiện tại có chút thở không ra hơi.Chỉ là thằng nhóc này cương quyết cự tuyệt, lúc bị người ta vác đi còn hỏi: “Chị An, là em thắng đúng không?”Sau khi nhận được sự khẳng định cậu ta vẫn không chịu dừng lại, chờ đến khi Lão Mộ đi tới, sau đó cười to một tiếng: “Ông chú, thật ngại quá, tôi thắng rồi, nếu không phục, lần sau chúng ta so tài.”Lão Mộ tiến lên một bước ôm Niệm An, cười lại với cậu ta: “Được, lần sau tôi sẽ cố gắng thắng cậu.”Lời này tương đương với việc anh thừa nhận mình thua, rõ ràng quả cầu từ tay anh tới trọng tài, hơn nữa trước đó anh còn bỏ xa Đông Phương vài mét, tính thế nào anh đều không thua, mà anh dĩ nhiên lại nhận mình thua….Niệm An cười, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nói: “Ông xã, em sai rồi.” CHƯƠNG 44: ANH XẤU LẮM!Bãi biển giữa trời, lửa trại dâng cao.Một nhóm bốn người, còn một người nữa vừa được xe cứu thương đưa đi sau một giờ đã vui vẻ trở về, chính là bạn trẻ Đông Phương Hiểu Vũ.Thằng nhóc này chính là một bông hoa tuy