XtGem Forum catalog
Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ

Phu Quân Ngây Thơ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328945

Bình chọn: 8.00/10/894 lượt.

p. PHẦN 1: (59)Lòng bọn Giai Nhân bắt đầu nhấp nhổm, lo lắng nhìn Yến Hồng, bắt đầu lo cho tiểu thư nhà mình. Công gia phu nhân có cưng chiều tiểu thư tới đâu cũng không hơn được con mình. Khó khăn lắm tam thiếu gia mới khá lên, bây giờ lại u uất khép kín trở lại, tuy không biết nguyên nhân vì sao nhưng ai dám bảo đảm Công gia phu nhân sẽ không trách tội. Lại thêm vừa rồi Noãn Nguyệt mới quậy một trận nữa, tình thế này rất bất lợi cho tiểu thư.Yến Hồng không thời giờ đâu mà lo lắng mấy chuyện ấy, nàng ngây người nhìn thái độ cự tuyệt thế giới bên ngoài của Đông Phương Manh, lòng đau không thể tả. Rõ ràng biết tình huống của hắn còn chưa ổn định, rõ ràng biết hắn nhạy cảm yếu ớt ra sao, rõ ràng biết hắn ỷ lại vào nàng thế nào, nàng lại còn ở đó làm bộ làm tịch, vì một chút suy nghĩ nhỏ nhặt của mình mà bỏ mặc hắn.Yến Hồng chỉ cảm thấy miệng mình đắng nghét, lòng như bị kiến cắn, đau âm ỉ. Nàng nhẹ nhàng phẩy tay bảo đám nha đầu lui ra trước, bản thân chậm rãi ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay chạm vào người hắn, nhẹ nhàng đặt lên đầu gối hắn.Người hắn khẽ rút lại, cứng ngắc, dường như cự tuyệt nàng chạm vào. Nàng bất chấp, đặt tay ở đó, dịu dàng hỏi khẽ “Manh Manh, làm sao vậy?”Hắn phớt lờ nàng, cả người không động đậy. Cảm giác chua xót xộc lên đáy mắt Yến Hồng, cổ họng nghẹn đắng bức bối muốn trào ra lại không thể, tim càng lúc càng đau.Nhưng nàng vẫn cố giữ bình tĩnh. Bây giờ càng không thể nóng nảy, chỉ có thể đi từng bước, chậm rãi mở ra cánh cửa phòng bị trong lòng hắn.“Manh Manh, thiếp là Hồng Hồng, chàng không nhận ra thiếp ư?”Hắn vẫn không chịu đáp lại nàng.Yến Hồng không nổi giận, dời tay lên vai hắn, dùng sức túm, lại phải cố gắng không làm hắn đau, muốn hắn ngẩng đầu nhìn nàng. “Manh Manh, Manh Manh.” Nàng lặp đi lặp lại.“Chuyện này là sao, sao chỉ có một lát Manh nhi lại ra thế này?” Giọng nói giận dữ của lão phu nhân vang lên từ đằng sau, Yến Hồng không để ý đến bà, vẫn cố chấp gọi tên hắn.“Lão phu nhân, xin thứ cho nô tỳ vô lễ, trước mắt thiếu phu nhân không thể phân tâm. Vì tốt cho tam thiếu gia, chúng ta nên ở ngoài chờ tin thì tốt hơn.” Giai Nhân bước lên khuyên can.Công gia nãy giờ không lên tiếng, sắc mặt hết sức khó coi lạnh lùng gườm Giai Nhân một cái nhưng biết nàng nói có lý, cuối cùng than khẽ, dìu phu nhân ra khỏi phòng. PHẦN 1: (60)“Manh Manh, Hồng Hồng ở đây này, Hồng Hồng muốn cùng Manh Manh vẽ tranh, uống nước quả…”“Manh Manh, Hồng Hồng làm tôm om, còn có cánh gà ướp mật ong, ăn cùng với Manh Manh nha…”“Manh Manh, Hồng Hồng ở đây mà, nhìn Hồng Hồng có được không?”Giọng càng lúc càng nghẹn ngào, rốt cuộc nước mắt rơi tí tách. Nàng ỷ vào nền tảng bệnh lý học khoa thần kinh đời trước, ỷ hắn đối với mình khác biệt, cho rằng mình rất chuyên nghiệp, làm hết trách nhiệm nhưng lại làm sai chuyện, làm hắn đau lòng.Nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn, cổ họng phát ra tiếng thở nặng nề, cuối cùng lung lay cơ hồ không thể phát hiện.15.Tủi Thân“Manh Manh, Manh Manh…” Ban đầu, đây chỉ là một cái tên nhưng hiện tại, nó là một phương thuốc, trị liệu thói ngạo mạn của nàng, trị liệu vết thương lòng của hắn.Dường như Đông Phương Manh không nghe thấy, vẫn không chịu đếm xỉa gì đến Yến Hồng. Người nàng nhũn ra, ngồi sụp xuống trước mặt hắn, mệt mỏi gục đầu xuống. Không nghĩ kiếm củi ba năm thiêu một giờ thế này, quả thật hắn vừa mới có phản ứng. Cầm tay phải hắn, đặt lên bên má mình nhẹ nhàng động chạm, nước mắt chưa ráo dính vào ngón tay hắn, hàng mi dài của hắn khẽ rung.Nàng cuống quít buông lỏng tay hắn, hai tay vươn ra nâng mặt hắn lên, dán mặt mình đến trước mặt hắn, hấp tấp nói “Manh Manh, Hồng Hồng ở đây.”Tuy đầu hắn ngẩng lên, tầm mắt lại không nhìn nàng, mãi đến khi nàng lặp lại ba bốn bận, rốt cuộc mới chần chừ dời mắt về phía nàng, ánh mắt rời rạc một lát, chậm chạp dừng lại trên mặt nàng.Yến Hồng vừa khóc vừa cười, ngón tay dịu dàng vuốt mặt hắn. Hắn giật mình nhìn nàng, hồi lâu dường như chấp nhận những gì nhìn thấy, hai tay bỗng dưng vươn ra chụp lấy hai tay nàng, dùng sức kéo nàng vào lòng mình.“Manh Manh, Hồng Hồng ở đây này, bên cạnh Manh Manh này. Đừng sợ đừng sợ, không sao rồi, không sao.” Hối hận vạn phần, giọng nói cũng run rẩy. Nàng ngước mặt lên, tìm ánh mắt hắn, chăm chú mà dịu dàng nhìn hắn, trao cho hắn an ủi không lời.Hốc mắt hắn bắt đầu phiếm sương mù, cả người không cách nào ức chế được bắt đầu run rẩy, dường như đã chịu ấm ức rất lớn, miệng há rồi lại ngậm, môi mấp máy mấy lần lại không phát ra âm thanh.“Không sao, không sao rồi. Đây mà, Hồng Hồng ở chỗ này, Hồng Hồng giúp Manh Manh thay quần áo, mặc đồ ướt sẽ không thoải mái. Nào, Manh Manh đứng dậy đi.” Yến Hồng thử ôm hắn lên, hắn lại bắt đầu tránh né ánh mắt nàng, người cũng co rúm lại, không chịu đứng dậy.“Manh Manh, dậy đi mà.” Giọng Yến Hồng thoáng cao, hai tay hắn túm tay nàng khẽ lỏng nhưng vừa cúi đầu lại nhào vào lòng nàng, đầu dựa vào vai nàng, hai tay cũng dời lên cổ nàng. PHẦN 1: (61)Lòng Yến Hồng đau nhức, viền mắt lại nóng lên. Hít hít mũi, hai tay vòng ra sau lưng hắn, nhẹ nhàng vỗ về “Không sao rồi, khô