nh tan, vừa đẩy hắn vừa trốn ra sau, không ngừng khóc.
Hắn nâng mặt của nàng lên, dùng ngữ khí giống như thái giám nói “A, khóc sao, tiểu nương tử của ta khóc.”
Nàng kinh hoàng, cả người lại lùi về phía sau, ánh mắt nhìn hắn càng thêm sợ hãi .
Hắn đứng lên, lại khôi phục bình thường nói:“Được rồi, ngủ đi.”
Sau khi hắn nằm xuống rất lâu nàng mới dám chui vào chăn, chỉ dám đắp một ít mép chăn cách xa hắn cả vạn dặm.
Hắn nghĩ, ngày mai hoặc ngày kia để nàng sang phòng khác ngủ, ngủ cùng nhau như vậy chung quy không tốt.
Ngày hôm sau hắn vào cung, buổi tối vừa trở về được một lát là đến bữa tối .
Nhìn đĩa ngưu tiên trước mặt mà ngán vô cùng.
Vì muốn mình phải đau khổ hắn còn thử qua dương tiên lộc tiên linh tinh, nhưng còn không bằng ngưu tiên này.
Cầu Mộ Quân ngồi đối diện, nhìn đĩa ngưu tiên trước mặt hắn, dường như rất là tò mò.
Cả đêm qua nàng không ngủ hôm nay lại thức dậy sớm nhưng bây giờ nhìn qua hình như cũng có tinh thần, có lẽ nhìn thấy hắn khiến tinh thần nàng căng thẳng.
Tối hôm nay tiếp tục dọa nàng thế nào đây?
Nghe hạ nhân báo cáo hôm nay nàng mượn sách của Đoàn Tử Thông, quan hệ của hai người hình như không tệ. Hơn nữa lúc hắn vào cửa còn thấy nàng đứng ở cửa cùng Đoàn Tử Thông, có vài phần giống giai nhân tài tử.
Hai kẻ ngu ngốc. Đoàn Tử Thông cùng Cầu Mộ Quân, một là nằm vùng của Thích Tĩnh một là cơ sở ngầm của Cầu Vĩ. Nếu giống như những nhà giàu khác, không khéo đã phát sinh việc không nên kia.
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, dáng vẻ tiểu thư khuê các, có linh khí của tiểu cô nương. Dường như nàng không phải người có thể làm ra chuyện như vậy, có lẽ hắn cũng không nên đem ý nghĩ xấu xa như vậy gán lên người nàng.
Không ngờ sau bữa cơm chiều, trên đường đi tắm lại đụng phải một nha hoàn khẩu không biết giữ mồm giữ miệng.
Vốn định trực tiếp đưa nàng ta đến kỹ viện là xong, đến lúc đó sống hay chết phải xem số mạng của nàng, nhưng Cầu Mộ Quân lại lộ ra ý muốn giúp nàng ta.
NGOẠI TRUYỆN (42)
Điều này làm cho hắn thay đổi ý tưởng lúc ban đầu.
Nàng dường như vẫn là người lương thiện, nếu để cho nàng tận mắt nhìn thấy chuyện tàn nhẫn nhất, nàng sẽ thế nào. Nghĩ như vậy, hắn liền sai quản gia đưa Lôi Càng đến.
Nhìn Lôi Càng hung hăng, lại thấy nha hoàn bị cởi hết quần áo quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, đáy lòng hắn lại có chút chờ mong.
Chờ mong Cầu Mộ Quân đến cầu xin, chờ mong Cầu Mộ Quân có thể giúp hắn có lựa chọn khác.
Quả nhiên, nàng thật sự run như cầy sấy cầu xin hắn, nhưng hắn không ngờ nàng sẽ quỳ xuống trước mặt hắn.
Nàng là chủ tử lại vì một nha hoàn chưa từng gặp mặt mà quỳ xuống trước mặt hắn.
Hắn nhìn ra được nàng cũng sợ hãi cũng run rẩy, nhưng vẫn quỳ xuống.
Tuy rằng, hắn quả thật không muốn làm chuyện như vậy, nhưng Đoàn Chính Trung hung tàn ngoan độc sẽ không vì một người quỳ gối mà thay đổi chủ ý. Hắn sai người kéo nàng ra, tiếp tục để cho Lôi Càng đã bắt đầu động dục chạy về phía nha hoàn kia.
Nước mắt, tiếng khóc lóc khiến hắn mềm lòng, nhưng từ rất lâu rồi hắn đã học được cách bắt buộc mình che dấu lòng trắc ẩn không nên có kia đi.
“Đoàn Chính Trung, nàng chẳng qua chỉ nói ngươi vài câu, ngươi đánh nàng cũng tốt mắng nàng cũng tốt, sao có thể làm chuyện vô nhân tính như vậy? Nàng cũng là người, sao ngươi có thể làm như vậy!” Cầu Mộ Quân bị ta người kéo ra nhưng vẫn không ngừng mắng hắn.
Đoàn Chính Trung không để ý đến nàng, nhìn mọi chuyện diễn ra trước mắt, nhưng trong lòng vẫn có mong đợi mơ hồ.
Vốn hắn cũng không quá hy vọng nhưng Cầu Mộ Quân thật sự ngoài dự đoán của hắn, thỏa mãn chờ mong của hắn. Nàng đột nhiên đẩy nha hoàn đang giữ lấy mình, rút đao của thị vệ một đao chém lên trên người Lôi Càng.
Khi nhìn thấy máu cùng ruột văng khắp nơi, hắn đương nhiên có đau lòng, nhưng phần nhiều là ngoài ý muốn.
Nhìn Cầu Mộ Quân mềm yếu ngồi dưới đất, vẻ mặt ngây dại, hắn có vài phần tò mò với nàng.
Buổi tối, hắn vốn định theo kế hoạch trói nàng, dọa nàng, nhưng giữa chừng lại xảy ra chuện ngoài ý muốn.
Hắn không kìm chế được mà hôn nàng.
Tuy rằng cuối cùng hắn vẫn đá văng nàng ra đuổi nàng ra khỏi phòng nhưng hắn vẫn có chút chật vật. Cúi đầu, phát hiện chính mình có phản ứng.
Nguyên nhân chiếm đa số đương nhiên là **, nhưng…… Còn có nguyên nhân khác sao? Tâm tư luôn bình tĩnh giờ lại loạn cả lên, một ý nghĩ mấu chốt đột nhiên hiện lên trong đầu nhưng hắn lại không bắt được.
NGOẠI TRUYỆN (43)
Cho đến mấy ngày sau, “Nguyên nhân khác” đó từ từ nảy sinh, khi hắn còn chưa để ý đã lớn lên thành một tình cảm rõ ràng. Sau đó,
Nhìn nàng được nâng ra từ Tây lâu, lại còn phát sốt, rốt cục hắn hiểu được ý nghĩ chợt lóe trong đầu lúc ấy là gì – âm mưu của Cầu Vĩ.
Cơ sở ngầm không chỉ là cơ sở ngầm, còn là cạm bậy!
Cầu Vĩ đem vị hôn thê tám năm trước của hắn đưa đến trước mặt hắn, đưa một nữ tử câu hồn người như vậy đến trước mặt hắn, làm thê tử của hắn, không phải giống như Câu Tiễn đưa Tây Thi cho Phù Sai năm đó sao?
Hắn hiểu được lúc hắn yêu nàng, là lúc…… Hắn thật sự trúng bẫy của Cầu Vĩ.
Hừ, Cầu Vĩ, hắn tính toán cũng quá tốt. Rung độn