Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210413

Bình chọn: 7.00/10/1041 lượt.

ù giết cha, không đội trời chung, hôm nay ta muốn hắn nợ máu trả bằng máu!”

“Thích nhị công tử, thù giết cha không đội trời chung, nhưng ngươi có lý do gì đến Đoàn phủ ta làm loạn?” Cầu Mộ Quân từ sau đi lên, nhìn Thích Ngọc Lâm nói.

Thích Ngọc Lâm vừa thấy nàng, cười khẽ một chút, nói: “Không thấy nàng ta suýt đã quên, ta cùng với Đoàn Chính Trung không chỉ có thù giết cha, còn có mối hận đoạt thê!”

Cầu Mộ Quân nói: “Thích nhị công tử, ta biết Thích đại nhân qua đời ngươi rất đau lòng, muốn tìm ra hung thủ, nhưng ngươi muốn tìm thì tìm, muốn tra thì tra, không có chứng cớ sao có thể vu tội lão gia nhà ta như thế?”

“Ai giết cha ta, ai dám giết cha ta, ai lại có thủ đoạn bỉ ổi giết cha ta như vậy?” Thích Ngọc Lâm đột nhiên rút kiếm, đỏ mắt nói: “Ngoại trừ Đoàn Chính Trung còn có ai?”

Lúc này, lại có tiếng vó ngựa truyền đến. Thích Sóc Ly cưỡi ngựa dừng lại ở trước cửa Đoàn phủ, từ trên ngựa nhảy xuống xuống, đi rất nhanh vào trong viện, kéo Thích Ngọc Lâm xuống ngựa nói:“Trở về!”

“Đại ca, buông!” Thích Ngọc Lâm muốn đẩy hắn ra, hắn giữ chặt lôi kéo Thích Ngọc Lâm nói với Cầu Mộ Quân: “Đoàn phu nhân, xá đệ xúc động, xin thứ tội. Thích gia nhất định sẽ điều tra rõ chuyện gia phụ qua đời. Nếu thật sự có liên quan đến Đoàn tổng quản, Thích gia sẽ không chịu để yên !”

Cầu Mộ Quân nói: “Ta cũng hi vọng các ngươi có thể điều tra rõ ràng.”

Thích Sóc Ly kéo Thích Ngọc Lâm, túm hắn ra khỏi Đoàn phủ.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (109)

Sau khi Thích Sóc Ly đưa Thích Ngọc Lâm đi, Cầu Mộ Quân vốn đã không an tâm nay càng thêm sốt ruột .

Nàng đã quên, ngay cả nàng đều nghi ngờ hắn đầu tiên, hỏi hắn có phải đã giết Thích Tĩnh hay không. Vậy người ngoài lại càng nghi ngờ hắn. Hắn có thể gặp phải phiền toái hay không?

Nàng chỉ chờ hắn mau trở về, nói cho hắn nghe mọi chuyện, nghe ý kiến của hắn, sẽ an tâm một chút. Nhưng chờ mãi, chờ mãi, hắn vẫn không trở về. Thậm chí, qua một ngày, đến tận đêm khuya.

Toàn bộ quý phủ Thích gia treo đèn lồng màu trắng, vải trắng, cảnh tượng thê lương.

Từ hôm qua đến đêm khuya hôm nay, Thích Vi vẫn chưa từng nghỉ ngơi, mắt cũng đã khóc đỏ cả lên. Đêm khuya, Thích phu nhân ép nàng đi ngủ. Thích Sóc Ly cũng chống đỡ hai ngày, ngày hôm sau vì phải đi Đại Lý tự, cũng bị buộc đi ngủ cùng nàng.

Chính văn Chương 175: Hung thủ

Editor: mèomỡ

Thích Tĩnh chết vì chính bảo mã hắn vẫn luôn yêu quí. Trong ngày săn bắn con ngựa đột nhiên phát cuồng đá hắn xuống đất. Hắn bị đập đầu mà chết. Con ngựa đó trở thành mấu chốt của mọi chuyện.

Ban ngày, Đại Lý tự đã cho người tới dắt ngựa đi kiểm tra. Thích Vi tuy rằng mệt mỏi, nhưng vẫn không ngủ được, nên đứng dậy muốn đến chuồng ngựa nhìn.

Đêm đã khuya, toàn quý phủ có chút vắng vẻ. Thích Vi lặng lẽ ra khỏi phòng, đang chuẩn bị đến chuồng ngựa, lại thấy một bóng đen từ hậu viện Thích phủ lẻn ra, sau đó lập tức đã không thấy bóng dáng, nhìn thân hình kia, có chút giống Thích Sóc Ly.

Nàng lập tức nhảy ra Thích phủ, đuổi theo.

Quả nhiên là Thích Sóc Ly. Nửa đêm canh ba, hắn đi ra ngoài làm gì?

Theo hắn đến một đỉnh núi hoang vắng, nơi đó đã có một người mặc đồ đen đứng sẵn.

Bọn họ nói chuyện, Thích Vi nghe không rõ, liền yên lặng lại gần thêm một chút.

Thích Sóc Ly chậm rãi đến gần người mặc đồ đen, nói: “Lúc này tìm ta làm gì?”

“Ta biết, bây giờ Thích phủ vô cùng bận rộn, đặc biệt là trưởng tử nhà ngươi.” Giọng người mặc đồ đen có chút trầm thấp, cách lớp che mặt, không nghe được tiếng nói vốn có.

“Người khác đều cho rằng chỉ có Đoàn Chính Trung mới có thể giết Thích Tĩnh, lại không nghĩ rằng người có thuật ngự thú* như ngươi mới có khả năng giết Thích Tĩnh nhất.” Người mặc đồ đen nói.

* Thuật ngự thú: thuật điều khiển thú vật

Nghe thế, Thích Vi không khỏi chấn động.

Giọng Thích Sóc Ly lạnh lùng:“Ngươi tới để nói những điều này sao?”

Người mặc đồ đen nói:“Đương nhiên không phải, ta chỉ tới hỏi ngươi, Thích Tĩnh có phải do ngươi giết hay không, ngươi vì sao muốn giết hắn.”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (110)

“Cha ta một lòng muốn làm quốc cữu, hắn sao có thể đồng ý để ta giúp Cửu hoàng tử tranh ngôi vị hoàng đế, chúng ta sẽ không để người khác cản đường. Huống hồ hắn đã biết chuyện của ta, ta chỉ có thể ra tay. Chuyện cha ta ngươi không cần phải xen vào, đến lúc đó ngươi làm việc nên làm là được.”

Người mặc đồ đen nói:“Vì Cửu hoàng tử, ngay cả chuyện giết cha ngươi cũng làm được, bây giờ ta thực nghi ngờ, Cửu hoàng tử rốt cuộc là con trai của Hoàng Thượng, hay là con ngươi.”

“Lớn mật!” Thích Sóc Ly cả giận nói:“Thần Nhi xác thực là huyết mạch hoàng gia, sao để cho ngươi ô nhục như vậy!”

Người mặc đồ đen nói:“Ta chỉ tùy tiện nói, ngươi cần gì phải sốt ruột như vậy? Dù sao đến lúc đó dù hắn không phải con của ngươi, cũng sẽ coi người phò tá hắn lên đế vị – Thích đại tướng ngươi làm phụ thân.”

“Được rồi, đừng nhiều lời vô nghĩa. Nghe nói Hoàng Thượng lại bệnh nặng, mấy ngày gần đây Đoàn Chính Trung lại hay tiếp xúc với Hoàng hậu, dường như Hoàng hậu muốn lập Nhị hoàng tử, Đoàn Chí


Insane