của lô hàng ống thép không gỉ liền mạch, thép thanh vằn mà tim đập thình thịch, bảng báo giá của Giang Thị làm rất khéo. Giá của tấm bản loại lớn ngang ngang với giá cô đã đi hỏi trên thị trường, có loại còn thấp hơn mười tệ, hai mươi tệ, nhưng giá báo của thép ống lại chênh nhau nhiều, ít thì vài trăm tệ, nhiều thì hai nghìn tệ. Cô cũng hiểu có những loại thép ống, công ty nhỏ không cung cấp được hàng. Cừ Giang vì cần gấp nên chỉ có thể lấy hàng trong kho của công ty lớn. Tuy nhiên, kể cả công ty cô có nhập khẩu ống thép không gỉ liền mạch của Đức cũng vẫn sẽ rẻ hơn giá của Giang Thị, chỉ có điều sẽ phải mất thời gian để làm thủ tục nhập khẩu mà không được sếp ủng hộ, cũng chỉ lãi thêm được vài vạn tệ mà thôi. Điều khiến Phùng Hy tò mò là Giang Thị đã nắm chắc trong tay hợp đồng này, Giang Du San còn tìm cô làm gì?“Thứ hai tuần sau phó tổng giám đốc Giang đến công ty để bàn về chuyện hợp đồng nhé. Buổi chiều tôi còn có việc, không thể ở lại lâu.”Giang Du San liền lấy từ dưới tràng kỷ lên một hộp trà. Cô vân vê móng tay màu hồng nhạt của mình, cười rất tươi, “Em không chỉ muốn làm ăn với giám đốc Phùng, mà còn muốn làm bạn vớic hị. Trà Ô Long rất ngon của năm nay, chắc chắn là chị sẽ thích.”Hẹn gặp riêng cô, chỉ vì muốn tặng hộp trà?Chắc là cũng đoán ra được ý thắc mắc của Phùng Hy, Giang Du San bật cười: “Chị Phùng Hy, anh Mạnh Thời đã khai hết rồi. Em không nói ra ngay từ đầu là vì không muốn dựa vào mối quan hệ này để dành hợp đồng. Biết chị thích uống trà, nên em mới lấy trộm của cha em hộp trà để biếu chị! Vừa nãy em đang suy nghĩ, hiện giờ nói ra không biết chị Phùng Hy có cảm thấy em giả dối hay không.”Giọng cô lập tức trở nên vô cùng dịu dàng, đâu còn chút dáng vẻ nào của dân làm ăn nữa, hoàn toàn là một cô gái trẻ ngây thơ đáng yêu, khiến Phùng Hy không biết đâu mà lần. Bất giác cô thầm than, Giang Du San diễn kịch giỏi thật đấy, giờ lại biến thành lấy lòng người quen rồi. Phùng Hy nhớ lại lời nói dối không hề biết đỏ mặt của Giang Du San lúc nãy, nhớ tới cảm nhận lạ của cô về mối quan hệ giữa Giang Du San và Mạnh Thời. Diễn kịch ai chẳng biết?Phùng Hy cười hồ hởi, nhìn Giang Du San với vẻ trách móc nói: “Tối qua anh ấy còn nhắc đến em nữa đấy. Nếu anh ấy không nói thì thực sự chị cũng không biết hai gia đình lại có mối quan hệ sâu sắc đến vậy. Anh ấy bảo coi em như em gái ruột, nói em sắc sảo đáo để lắm. Vậy thì hộp trà này chị không khách sáo nữa mà nhận ngay đấy. Buổi chiều đúng là chị có việc thật, hôm nào gọi thêm cả anh ấy, chúng mình cùng đi ăn cơm nhé.”Giang Du San để lộ nụ cười ngọt ngào, nhìn theo Phùng Hy xách hộp trà ra về. Cô không hề nhúc nhích, nhìn theo bóng Phùng Hy cho đến khi mất hút, nụ cười lập tức biến mất, ánh mắt dần dần trở nên băng giá, nụ cười ngọt ngào lập tức biến thành nụ cười lạnh lùng.Câu nói của Phùng Hy đã khiến Giang Du San biết sơ qua tình hình. Mạnh Thời nhắc đến cô, nhưng chắc chắn sẽ không nói với Phùng Hy rằng cô là con dâu mà cha mẹ anh lựa chọn, nếu không Phùng Hy sẽ không nhiệt tình đến mức có thể cùng Mạnh Thời mời cô ăn cơm. Anh ta cũng có lúc không dám nói ư? Giang Du San cười khẩy.Cô uống cà phê, chậm rãi liếc mắt về phía góc tường rồi giơ tay gọi tính tiền.Núi Gác Bút có ba khe núi, khe núi thứ nhất gọi là khe Nguyệt Tuyền, đi bộ vào bên trong khe nửa tiếng là đến được một hồ nước hình bán nguyệt, nước xanh trong vắt, phong cảnh nên thơ. Khe núi thứ hai gọi là khe Nấm, mỗi khi trời tạnh mưa, nấm, mộc nhĩ mọc lên rất nhiều dưới gốc cây, thú vui hái này ở thành phố không bao giờ có, rất nhiều du khách thích vào khe Nấm, hái một lần rồi đưa cho nhà hàng ở ngoài khe núi, chọn ra những cây ăn được rồi xào lên ăn. Khe núi thứ ba là khe Điệp Hải, là thắng địa nghỉ ngơi vui chơi. Cứ đến các ngày nghỉ cuối tuần trong mùa hè, rất nhiều người đến đây dựng lều, nướng thịt, bơi lội.Mạnh Thời và Phùng Hy vào khe Điệp Hải, dự định sẽ nghỉ hai ngày cuối tuần ở đây.Chưa đến mùa hè, cuối tuần này người đến dựng lều còn ít. Mạnh Thời quan sát địa hình, hài lòng chọn khoảng trống nấp sau một tảng đá cực lớn để dựng lều.Nước trong vắt dưới khe núi đập vào nham thạch tạo ra những đợt sóng trắng muốt, và cũng tạo ra một bầu không khí dễ chịu. Rêu mọc xanh rờn trên núi đá. Đá cuội trắng tinh, nước trong vắt nhìn rõ cả đáy. Phóng tầm mắt ra xa, trên đầu “Ô ô” tiếng cô vọng xa trong hang núi, rồi từ vách núi vọng xuống khe suối, theo dòng nước chảy ra phía xa.Cô hào hứng nhặt một viên đá rồi liệng xuống khe suối, viên đá tạo nên hai gợn sóng nhỏ rồi lập tức bị dòng nước cuốn trôi. Phùng Hy vẫn chưa hết hứng, cô nghiêng người, tay giơ cao, đầu khẽ nghiêng, bước nhanh về phía trước hai bước rồi ném một viên đá nữa.Mạnh Thời kéo dây lều nhìn Phùng Hy cười.Phùng Hy sau khi ra khỏi công ty đòi về thay quần áo cho bằng được, anh cũng cảm thấy cô mặc váy cống ở đi Lộ Doanh rất bất tiện.Đợi đến khi cô thay quần áo xong, Mạnh Thời mới thấy bất ngờ. Cô mặc chiếc quần bò đỏ ống hẹp túi sau có thêu hoa, bên trên là chiếc áo cánh dơi màu cà phê, tràn đầy sức sống. Phùng Hy còn đắc ý vỗ vỗ
