Duck hunt
Phản diện

Phản diện

Tác giả: Faithfair

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328355

Bình chọn: 8.5.00/10/835 lượt.

con sư tử đó vẫn sẽ nhào đến tấn công em. Em muốn khiến cuộc vờn đuổi của Hoàng Công biến thành truy sát đích thực hay sao?”

“…”

“Thế nào?” anh nhướn mày, cảm thấy được sự kháng cự từ đối phương đã yếu dần. “Có hứng thú cứu mạng chồng em hay không?”

“Anh cần gì nơi tôi?”

“Anh cần của em một năm. Sau đó nhất định sẽ hoàn trả cậu ấy cho em.”

“…Dựa vào đâu tôi phải tin anh sẽ không làm hại chúng tôi?”

“Dựa vào điều mà em tin nhất trên đời này.”

“Ý anh là gì?”

Đầu gật gù theo điệu nhạc cổ điển, Văn Thành đưa đồng hồ ngang tầm mắt, miệng nhếch cười thỏa mãn. “Cũng đến giờ rồi đấy.”

“Hả?…”

Bên kia ngắt quãng một lúc, có tiếng người trao đổi qua lại, sau đó lại là âm thanh sột soạt của giấy tờ được lật nhanh. Văn Thành tiếp tục an nhàn ngã người ra ghế thưởng thức âm nhạc. Vài phút trôi qua trong sự chờ đợi, giọng nói từ đầu dây kia cuối cùng đã quay lại: Run rẩy, âm điệu có phần tăng cao. Có vẻ như hồ ly phản diện đang hết sức kinh ngạc.

“Anh—? Lẽ nào—?”

“Đúng vậy,” chân gác xuống nền, Văn Thành cười nhẹ, ánh mắt dịu lại rõ rệt.

“Vậy… mục đích của anh là…”

“Là Võ Gia, cô bé thông minh ạ.”

Một phút trôi qua căng thẳng, Văn Thành hồi hộp đợi chờ quyết định của cô nàng đồng minh. Sự việc lần này khó khăn nhất vẫn là cái ải của Nguyễn Ái. Bởi anh biết rõ sự ích kỷ của cô. Việc cô có chấp nhận làm theo kế hoạch của anh hay không thì vẫn còn là đánh cá liều lĩnh nhất của Văn Thành.

Song, xem ra trận này, anh đã thắng.

“Được, tôi chấp nhận. Anh cần tôi làm thế nào?”

“Anh chỉ có thể đưa ra mục tiêu, việc làm thế nào toàn quyền em quyết định.”

“Mục tiêu là gì?”

“Bỏ rơi Chính Luận, khiến cậu ta phải hận em sâu sắc, có động lực tìm đến Rome phấn đấu một mình.”

“…Tại sao?”

“Ngoài tình yêu ra, không có điều gì có thể đẩy mạnh sự quyết tâm của một người lên mức có thể nhất cả.”

“Anh muốn… Chính Luận quay về với nhà Da Costa?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Việc này em không cần biết. Chỉ cần biết rằng, Văn Thành này có làm gì đi nữa, tuyệt đối sẽ không hãm hại Võ Gia Chính Luận.”

“Tôi không hiểu…”

Văn Thành ngắt ngang, tay gõ gõ xuống bàn một cách bất nhẫn. “Em không cần hiểu. Chỉ cần biết làm như thế, chính bản thân em và ngài cựu bộ trưởng cũng thoát được vòng càn quét của Hoàng Công. Hoàng Công hận nhất là tình yêu giữa hai người. Nếu nó tan vỡ, ông ta không có lý do gì để hủy diệt em nữa.” Ngừng một giây, anh hạ giọng tiếp lời. ”Vả lại, điều này sẽ đem đến hy vọng cho hắn. Vì thế, trong quãng thời gian đó, xem như tính mạng của Chính Luận cũng được bảo toàn.”

“Anh làm tất cả những điều này là vì Chính Luận?”

“Không. Là vì bản thân.”

“Được. Tôi làm.”

Văn Thành nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước sự đồng ý chóng vánh của Nguyễn Ái. Anh những tưởng thuyết phục cô buông tay — dù chỉ trong một năm ngắn ngủi — là vô cùng khó khăn, dựa vào bản tính ích kỷ tư lợi của cô nàng hồ ly. Ngỡ đâu sự việc có thể suông sẻ đến mức không ngờ. Sự đối kháng của Nguyễn Ái có vẻ mờ nhạt — nếu không phải nói là vô cùng yếu ớt.

Rốt cục là anh đã tính sai sao? Nguyễn Ái không phải đã yêu Võ Gia Chính Luận sâu sắc?

“Nguyễn Ái,” trầm giọng, nét mặt anh đột nhiên trở nghiêm trọng. “Còn nhớ những gì anh nói với em trong bệnh viện chứ? Rằng mãi mãi không bỏ rơi Chính Luận.”

“Nhớ.”

“Thời hạn chỉ có một năm. Sau một năm đó, em nhất định phải quay về bên cạnh Chính Luận, hiểu không?”

“…Hiểu.”

Văn thành ước gì mình có thể trông thấy gương mặt cô lúc này. Chữ “hiểu” của cô tuy mạnh mẽ, nhưng lại thoát ra chần chừ, như thể cô đang tự nghi vấn chính bản thân mình…

“Hứa với anh, Nguyễn Ái,” Văn Thành hít một hơi dài, tay siết chặt ống nghe, lòng không kiềm được mà dấy lên dự cảm bất an. “Em chắc chắn không bỏ rơi Chính Luận.”

“Em hứa.”

Song, thời điểm đó… có lẽ là lúc Nguyễn Ái không chắc chắn nhất.

Dù gì đi nữa, đây cũng đâu phải là lần đầu cô phá vỡ một lời hứa?

Bỏ đi, Ái à, sự việc đành theo trời định vậy…

Đó là nếu một năm sau, tâm trí mày vẫn còn minh mẫn…

Chương 41 – 42

Chương 41: Chất Vấn

“Nguyễn Ái đâu?”

Võ Gia Chính Luận đứng giữa bãi đất trống, mái tóc đen gợn sóng tung bay trong bầu trời tối mịt. Dù âm thanh dường như bị át hẳn bởi tiếng gió và phi cơ khởi động, Đặng An Thi cũng không khỏi cảm thấy e sợ trước giọng điệu thâm trầm của vị chủ nhân. Cô vốn là người can đảm, vậy mà đứng trước những gì sắp xảy ra cũng không khỏi cảm thấy lá gan bé đi vài phần.

“Thiếu gia à, chúng ta đi thôi… Nguyễn Ái… sẽ không đến.”

Đôi mắt nâu nheo lại. Không gian trong phút chốc nhuốm màu âm u. An Thi bất giác lùi lại một bước.

“Vì sao?” vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, Chính Luận đều đều lên giọng chất vấn. Sự bình thản này cơ hồ còn khiến kẻ xung quanh hãi sợ muôn phần.

Hít vào một hơi, An Thi tự nhủ bản thân phải dạn dĩ lên. Chẳng phải nguyện vọng của cô là trở thành một con người mạnh mẽ như Nguyễn Ái? Đây chính là thử thách đầu tiên.

“Chị ấy nhờ em chuyển lời lại với anh: Không thể mạo hiểm cùng anh dấn thân vào lửa. Chị bảo Hoàng Công nhất định sẽ không tha cho chị nếu vẫn còn gắng gượng ở