mắt nâu láy của anh lần đầu tiên trực diện chạm mắt cô.
“Bỏ ra.”
Lạnh lùng. Vô cảm.
Nguyễn Ái nhanh chóng bỏ ra, cô ngồi thụp xuống, lại tiếp tục lúi cúi nhìn vào trang web mạng, điệu bộ lúng túng.
Hoàn toàn không biết rằng anh đang nhìn thẳng vào cô. Là Võ Chính Luận đang chằm chằm nhìn cô không chớp mắt.
Mọi người xung quanh đều nín thở quan sát.
“A!”
Đập mạnh tay xuống mặt bàn, Nguyễn Ái đứng bật dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả căng–tin. Cô đùng đùng quay người bỏ đi, gót giày nện xuống nền gạch lạnh tanh, nghe đến là đỏng đảnh.
Vừa đến ngưỡng cửa căng–tin, cô lại đánh một vòng quay về chỗ bọn Văn Thành và thả mình ngồi phịch xuống, mày nhíu lại dữ dội, hai tay bấu chặt nơ bướm trên ngực áo.
“Gì thế, Ái?” Văn Thành hỏi với ánh mắt bảy phần quan tâm, ba phần hứng thú.
“Không biết nữa…như là bị bệnh tim ấy!” cô đấm đấm vào lồng ngực, mặt mày e sợ, “Tự nhiên lại nhói lên!”
“Đau tim!”
“…”
“…”
“…”
Bẵng đi một lúc, Văn Thành bật cười thành tiếng, tay gác lên trán than thở một cách đầy kịch tính.
“Thôi tiêu rồi.”
Kể từ lúc ấy, ánh mắt nhìn Nguyễn Ái của Yến Nhi đã đổi khác.
Là bực dọc, dè dặt, lẫn e sợ.
Chương 03 – 04
Chương 3: AIclubmaster
Internet, quả là một thế giới đáng sợ…
“Nè, sao thế Nguyễn Ái? Hôm nay không đi ‘cưa’ devil của mày à?”
Ngọc An chống cằm ngồi nhìn cô bé xinh đẹp ngẩn ra cạnh cửa sổ, mái tóc nâu vẫn óng mượt nhưng hôm nay lại thẳng thuốm, thay vì xoăn lọn tỉ mỉ như thường ngày. Điều này chứng tỏ có gì đó rất không ổn với cô nàng Nguyễn Ái ưa–chưng–diện.
“Đừng chọc nó. Mới bị đau tim xong đấy,” Mai Loan bâng quơ nói, mắt vẫn ngó xuống cuốn tiểu thuyết đang đọc dở.
“Cái gì? Đau tim?”
“Chuyện dài lắm.”
“Kể nghe.”
“Người ngu tình cảm như mày nghe cũng ko thấm.” “Mày nói chuyện kiểu đó thì có ngày bị tát gãy quai hàm.”
Gập quyển sách lại, Mai Loan thở dài. Cô trừng mắt nhìn nhỏ bạn ‘vũ nữ’ của mình, rồi lôi từ túi xách ra một xấp giấy trắng.
“Đến mệt cái con mù công nghệ thông tin nhà mày! Đọc đi!”
Ngọc An mắt sáng lên khi vơ lấy xấp giấy. Hẳn lại là tiểu tuyết nhăng cụi Mai Loan viết. Thế mà tại sao cô lại chẳng bao giờ chống cự được sức quyến rũ của đám văn chương nhí nhố này nhỉ?
Nhưng xấp giấy đó nào phải là tiểu thuyết tiểu thuyền gì. Vốn chỉ là tài liệu trên mạng Mai Loan in ra, hình như là hội thoại trên forum. Mà gì dài khiếp, cả một xấp.
Đại khái thì đám tài liệu nói về sự kiện xảy ra hôm đó. Một bức ảnh to tướng của Nguyễn Ái chộp lấy tay Devil với biểu hiện khó hiểu trên mặt đập vào mắt Ngọc An, không khỏi khiến cô tò mò. Nhưng sự tò mò chuyển sang choáng váng khi đọc những dòng thông điệp phía dưới:
Nguyễn Ái ngăn cản hoàng tử âu yếm người yêu của mình, sau đó phát ngôn rùng rợn.
Phía dưới tựa đề là những dòng chữ nói lan man về hành động bất ngờ của nữ phản diện, rằng nó lố bịch làm sao, đáng ghét làm sao, trẻ con làm sao. Vậy mà vẫn chưa đánh bại được chuyện động trời khác: Nguyễn Ái dậm chân bỏ đi như một con bé mười tuổi, đoạn quay lại tuyên bố cô bị ‘đau tim’. Ở phía dưới còn có cả video clip thu lại chuyện diễn ra lúc đó.
Ngọc An tròn mắt, quay sang nhìn trân trối Nguyễn Ái.
“Trời đất! Đó giờ tao tưởng IQ mày rất cao. Sao lại nói ra câu ngu ngốc như thế?”
Nguyễn Ái vẫn cứ thẫn ra, mặc kệ iệng lưỡi liếng thoắng của Ngọc An liên tiếp dùi thẳng vào tai.
“Ngu ngốc gì? Tao nghĩ nó rất lãng mạn ấy chứ, là một câu quá hay. Tao phải ‘chôm’ để viết vào fic của mình mới được,” Mai Loan phẩy tay, miệng cười tươi khi mắt vẫn dán vào cuốn tiểu thuyết.
“Hay chỗ nào? Nói chuyện như một con ngố!”
“Đó là cái tinh túy trong tình yêu đấy, cô nương ạ.”
Thảy một nửa xấp giấy xuống bàn, Ngọc An gõ gõ móng tay đen đúa của mình lên chúng. “Tinh túy gì mà giờ ngoài đồ đê tiện, con Ái còn bị gán cho cái từ ‘ngu dốt’ đây này! Ông bộ trường mà biết cục vàng của ông ta bị nhạo cười kiểu này, thì tao với mày có mà húp cháo!”
“Đọc hết nửa khúc sau đi hẵng biết,” Mai Loan cười thâm thúy. “Đây chính là tài năng trời ban của Nguyễn Ái nhà ta.”
Cách đó hai dãy hành lang, trong phòng máy tính, cũng có hai thằng sinh viên đang rộn rã bàn luận về topic này.
“Cái gì thế này? Cái con hống hách đó giờ cũng có fanclub?”
“Haha…Đừng tức giận thế chứ chú Tuấn. Người như Nguyễn Ái có fanclub hoàn toàn không lạ đâu,” Văn Thành vừa cười vừa loay hoay gõ thứ gì đó trên bàn phím.
“Nè đừng nói mày là người…”
“Không, không! Tao thề đó, tao không biết gì về vụ này đâu!” “Thế cái đứa rỗi hơi nào tạo fanclub cho con quỷ cái này đây?”
“Không biết ai nhưng quả nhiên là một người sáng suốt.”
“Nguyễn Văn Thành!”
“Dịu nào bạn hiền,” Văn Thành cười ha hả, “và mày thiếu từ ‘Đỗ’ rồi. Rõ ràng là ‘bạn ác’, hiền cái mẽ gì. Tên họ bạn thân mà cũng không thèm nhớ.”
Thanh Tuấn chỉ hừ một tiếng rõ to, rồi quay lại với cái thread đáng nguyền rủa, chỉ mới lập vào đêm qua.
* * *
Chính thức thành lập fanclub Nguyễn Ái!!!
Tự tin. Thẳng Thắn. Xinh Đẹp — Mỹ nhân hiện đại của thế kỷ 21.
[AIclubmaster'> Đón chào các bạn đã đến với AIfanclub! Nếu các bạn đã vào được đến đây với tấm lòng chân
