Phản diện

Phản diện

Tác giả: Faithfair

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327781

Bình chọn: 7.00/10/778 lượt.

c cậu quan tâm nhất lúc bấy giờ, là bảo vệ cho bản thân và người mẹ đáng thương thường xuyên đau ốm.

Mùa thu năm cậu lên mười lăm, người mẹ đáng thương đó dường như đã mất hết chịu đựng. Trong một đêm mưa nặng hạt, sấm rền vang, đường lụt lội lên đến cổ chân; bà điên cuồng vơ vét hành lý và lẳng lặng trốn chạy một mình vào cảnh mưa tan tác.

Sau khi trông thấy cảnh tượng hãi hùng trong phòng cậu.

Võ Chính Luận, từ ngày đó đã trở thành một con người khác.

Vùi chôn tuổi thơ xuống lòng đất ngập nước, hận thù đứng dậy bước đi trong lớp vỏ giá băng. Từ đó về sau, thiếu gia họ Võ không bao giờ đặt nửa bước chân vào căn nhà tổ truyền ba đời của dòng họ Võ Gia.

“Yến Nhi, ngày đó luôn bị bạn bè bắt nạt, cô lập vì được thầy giáo thương yêu. Nhưng không một ai biết đằng sau cái vỏ thầy trò, người đàn ông đó đã luôn quấy rối cô ta, lợi dụng sự nhút nhát cùng gia thế kém cỏi của nữ học sinh mà giở trò đồi bại… Yến Nhi là một người nội tâm, vì thế đã không dám kể với gia đình hay kiện lên hội đồng trường. Cô ta cho rằng sẽ chẳng ai tin mình. Và cô đã đúng, đối với một học sinh nghèo không sức ảnh hưởng, lời nói liệu có độ đáng tin bằng một thầy giáo lâu năm?”

Nguyễn Ái nhớ lại khuôn mặt Văn Thành khi thốt ra những lời ấy, sự bi thương cùng cực hiện rõ trong đáy mắt. Nhưng lại không phải dành cho cô gái trong câu chuyện.

“…Chính Luận đã cứu cô ta, vì trông thấy được hình bóng của mình trong cô gái đó. Sợ hãi. Cô độc. Không lối thoát. Khi tuổi thơ thiếu vắng tình cảm hay sự bảo vệ, con người ta luôn tự vun vén những điều đó lên bản thân… hay một người khác có cùng hoàn cảnh với mình. Chính Luận chính là… tìm thấy cậu bé vô dụng, yếu đuối, đáng thương đến khốn nạn ngày nào đó — trong con người Yến Nhi. Sự khao khát bù đắp cho bản thân đã khiến cậu ta mù quáng lao ra che chở cho cô ấy… Rồi…cho đến khi em xuất hiện.”

Văn Thành đã thở dài khi kể đến đó, đôi mắt anh hoài niệm và xót ra khôn tả, cứ như cậu bé ấy là chính bản thân vậy.

“Đối với Võ Gia Chính Luận, à không, đối với Võ Chính Luận, em bây giờ chính là khát khao được yêu của cậu ấy. Yêu một cách trọn vẹn.”

Rồi anh đã nắm lấy tay cô, nói thật nhiều, thật nhiều về số phận.

Anh bảo cô đã vượt trên số phận để đến với Chính Luận. Vì thế, xin cô đừng bao giờ buông anh ấy ra. Chính Luận, cho đến giờ phút này, ngoài quá khứ phức tạp, thì vẫn còn bị ám ảnh mãi “lời nguyền Võ gia”. Anh sẽ đòi hỏi luôn ở bên cô, sẽ dùng mọi cách để chiếm hữu cô, thậm chí mềm mỏng dịu dàng để ràng buộc cô lại.

Nhưng, sẽ không bao giờ thừa nhận mình yêu cô.

Nguyễn Ái hiểu chứ, anh sợ một ngày, cô sẽ ra đi như người mẹ yếu đuối của anh.

Sợ một ngày, chữ “đơn phương” lại rơi vào chính bản thân mình.

Sợ một ngày, lời nguyền quái ác kia sẽ ứng nghiệm.

Không phải những con người trong câu chuyện đó, cả cha anh, mẹ anh và kẻ mang danh phá hoại gia đình họ… đều đã bị lời nguyền khiến cho khốn đốn hay sao?

Chính Luận à, anh chắc hẳn đang lo sợ đến lượt mình…?

…Tám năm lầy lội trong cô đơn và nhục nhã, liệu anh có còn khóc hay không?

Hỏi lòng, hỏi người, cô không biết phải đối mặt với loại cảm giác mới mẻ trong tim như thế nào. Có phải chăng trong loại tình yêu mà cô đang trải nghiệm, nỗi đau có thể bị lây nhiễm?

Bằng không, tâm trạng cô sẽ không sầu não như hiện giờ. Lòng sẽ không nhói đau, mắt sẽ không ngấn nước.

Và tim sẽ không đắng chát cỡ này.

Chương 19 – 20

Chương 19

“Chú Tân à, nhanh một chút được không?”

Nguyễn Ái với tay chạm vào vai người tài xế riêng, giọng cô hơi run, có chút yếu ớt.

“Nhưng Ái à, mưa ngập đường như thế này, xe máy đều không chạy được, nhất là ngay đầu cầu nữa… cháu gắng đợi chút…”

“Ngập đường?” cô kinh hoàng hỏi, qua kiếng cửa sổ phóng tầm mắt xuống mặt đường, cùng lúc một ánh chớp xẹt qua làm sáng loang mặt nước sóng sánh.

Trời mưa. Đường lụt lội. Sấm rền vang… Hệt như cảnh tượng kinh hoàng năm đó.

“Ở đây cách khu Quang Hưng bao xa?”

“… Ờ… qua cầu là đến… nhưng…”

Chú Tân nói chưa hết câu thì cô chủ nhỏ của mình đã mở cửa bước ra. Chưa hết sững sờ vì “cô gái vàng” của ngài bộ trưởng lại dám ngang nhiên xuống xe giữa đường công lộ, chú lại càng hãi kinh khi bóng hình nhỏ bé luồn lách qua dòng xe nghẽn tắc để tiến sâu lên cầu, trong khi mưa thì xối xả tạt xuống và sình lầy lại ngập đến gần gối.

Nguyễn Ái…không phải mắc bệnh ưa sạch sẽ hay sao?

Ông kinh ngạc đến nỗi quên cả phóng ra cửa đuổi theo. Chương 19 Sẽ Có Một Ngày, Em Yêu Anh Còn Hơn Cả Bản Thân

Thật ra, Nguyễn Ái vốn rất điềm tĩnh trong xử việc xử người, không phải vì cô luôn cẩn trọng suy xét trước khi hành động, mà vốn dĩ cô chẳng quan tâm đến ai cả — ngoài bản thân mình. Những náo động, rối loạn của người xung quanh đối với cô chẳng khác nào phim truyện nhiều tập: xem thì vui, nhưng không nên quá nhập tâm.

Ấy vậy mà, một vài hiện tượng bất thường của thời tiết vào đêm nay lại khiến con người cô hoàn toàn rối loạn. Nỗi sợ dồn dập giẫm đạp lên tính vô tâm thường ngày, khiến sự mất mát cùng cực ngày nào dấy lên như sóng cồn trong trí nhớ.

Khi con người ta đối diện với tuyệt vọng —


XtGem Forum catalog