ững lúc không vướng bận toan tính mưu mô, sự tồn tại của người đó lại tràn ngập tâm trí. Ngay cả khi gương mặt đã mờ dần trong tiềm thức, mùi hương ngọt ngậy vẫn còn in đậm trong tâm, cảm giác da thịt mềm mại áp kề vẫn còn khiến anh nhiều đêm giật mình tỉnh giấc. Đôi lúc ngồi họp trong gian phòng yên tĩnh, tiếng đùa giỡn xa xăm của một thiếu nữ nào đó dưới con phố ồn ào lại có khả năng làm anh buông rời sự kiểm soát; nỗi nhớ ùa về như kim đâm vào tâm thức, chì chiết và buốt đau…
Tại sao cứ hoài mơ về cô? Ký ức hành hạ anh từng phút từng giây khi tỉnh táo vẫn chưa đủ hay sao? Ông trời thật là ác nghiệt, còn định dày vò anh bằng mọi cách có thể…?
Đã ba lần. Ba lần Lorenzo mạo hiểm dấn thân về Châu Á, nơi Võ Gia lăm le chực chờ lấy mạng, nơi tầm ảnh hưởng và sự bảo vệ của cái tên Da Costa không tài nào lấn áp nỗi tội danh giết người.
Chỉ là để tìm cô.
Nhưng vô vọng. Cô đã biến mất. Bốc hơi. Thể như chưa từng tồn tại.
Không như nước Ý, mạng lưới truyền thông tại Việt Nam rời rạc, đứt quãng đến thảm hại, đất đai hoang vắng lại trùng trùng. Muốn truy lùng một con người cố tình không muốn bị tìm ra còn khó khăn hơn nhặt kim trong bãi cát.
Anh không hiểu. Không tài nào hiểu nỗi. Vì cớ gì cô lại bỏ đi. Vốn đã được Đoàn Văn Minh che chở, cô phải nên nán lại nơi đô thị an hưởng giàu sang mới đúng, vì lẽ gì mà chóng vánh mất tích chỉ một tháng sau lễ cưới? Tập đoàn Đoàn Hoa vốn có tai mắt ở khắp nơi trên đất nước nhỏ bé kia, vậy mà lục tung lãnh thổ còn không thể tìm ra cô. Đứa con gái đó rốt cục đang chơi trò ú tim vờn đuổi gì?
Anh đã từng dợm nghĩ, chuyện năm đó phải chăng là một vở kịch do cô dàn dựng để đuổi anh đi, vì vậy mới từ bỏ Đoàn Văn Minh ngay sau khi anh rời khỏi?
Nhưng ký ức về sự có mặt của Văn Thành hôm đó đã đánh tan mọi nghi ngờ.
Hay nói đúng hơn là… hy vọng.
Anh không thể cho phép mình hy vọng nữa. Hy vọng làm mệt mỏi một con người, niềm tin vào hy vọng có khả năng bóp nghẹt sự sống của con người đó – một khi nó đã được chứng thực chẳng qua chỉ là một ý nghĩ nông cạn hão huyền nhất thời…
Thù hận, vốn vẫn là dễ chịu hơn.
“Một con người mà tìm mãi vẫn không ra, có khả năng đã không còn tồn tại trên đời này rồi.” An Thi đã từng bình thản tuyên bố bên tai anh như vậy đấy.
Nếu không phải vì mắc nợ cứu mạng của cha con nhà họ Đặng, Lorenzo đã sớm tống khứ An Thi biến khỏi Costa, chỉ vì câu nói vu vơ vô cùng trái tai đó.
Xét lại, cũng có phần không nỡ…
Đặng An Thi của ngày hôm nay đã không còn là cô bé gượng gạo, lựng khựng của năm năm về trước. Như loài bướm đêm lột xác, cô đổi thay, cả tinh thần lẫn thể xác. Con người trở nên mạnh mẽ hơn, xinh đẹp lộng lẫy hơn – và nhất là, độ thẳng thừng giờ đã vượt qua cả thần tượng ngày nào của mình. Đã có nhiều lúc cách ăn nói và dụng tâm tình cảm của cô khiến anh cảm thấy phiền hà, song nếu không có cô ngày ngày bám riết, Lorenzo cảm thấy bứt rứt không yên…
“Đó là vì anh đã yêu em rồi!” An Thi đã mừng rỡ tuyên bố vào một ngày nắng đẹp, sự tự tin cuồn cuộn của cái tuổi hai-mươi-hai nông nỗi ánh lên trong đáy mắt len láy.
Anh cười, nụ cười nhạt nhẽo còn hơn sức nắng yếu ớt của mùa hè Rome. Nếu là Võ Chính Luận của sáu năm về trước, có lẽ đã không e dè mà đồng tình với An Thi, nhưng Lorenzo của ngày hôm nay đứng trước cô, ngoài hảo cảm ra thì đến cả sự chiếm hữu cũng chẳng hề bị vấy động. Anh thích khi được cô đeo bám, quan tâm săn sóc như một người vợ tận tụy. Song tâm hồn lại hoàn toàn bình lặng khi có kẻ theo đuổi, truy cầu cô.
Cảm giác này… hệt như thứ anh sở hữu đối với Yến Nhi… trước cái ngày bản thân chính thức trải nghiệm sự cuồng nhiệt trong ánh nhìn gắt gao của một cô bé đuổi theo tình yêu bằng cả linh hồn.
An Thi giống cô, là giống đến không ngờ. Không phải vẻ ngoài, mà là cách nói năng xử sự thuôn thẳng, tính tình quyết liệt chua ngoa, khi đã phát hiện ra cảm xúc của mình thì không hề né tránh hay giấu che, dốc hết sức để đạt đến điều mình ước muốn. Hành động của An Thi có khi còn gay gắt hơn cô, ấy vậy mà trái tim chai lì của anh vẫn không sao tìm thấy sự xúc động – dù là nhỏ nhoi – của tên Võ Chính Luận si khờ trước hai chữ “đau tim” ngày nào…
Có lẽ, những con người như Võ Gia Chính Luận, sinh ra vốn chỉ để yêu một lần.
Và thù một kiếp.
Còn nói gì được nữa? Bản thân anh tự hiểu: khư khư giữ lấy An Thi bên cạnh, cho đến cuối cùng, cũng vì không thể buông bỏ được hình bóng người đó. Vốn là… muốn níu giữ một chút gì từ con người thống trị cảm xúc cả đời của mình mà thôi. Nếu không thì, đã sớm kiệt quệ vì yêu thù lẫn lộn…
Anh không tin con người này không còn tồn tại, đúng hơn là từ chối tin vào điều đó.
“Đều là bạn cũ cả, đưa anh ta thẳng đến trường bắn.”
chương 45 – 46
Chương 45: Thỏa Thuận
Kéo sát hơn cổ áo măng-tô, Nguyễn Đỗ Văn Thành bước đi như chạy giữa khoảng sân đầy gió. Cái lạnh – dù vừa phải – của mùa xuân vùng đất mệnh danh “Thủ Phủ Toàn Thế Giới”, đối với một kẻ đã quá quen với thời tiết hanh khô tại California, hay oi bức ẩm ướt của Sài Gòn thì quả thật chẳng khác nào cực hình. Bằng chứng là, những con người đi qu