Duck hunt
Nương tử Vi phu bị người bắt nạt

Nương tử Vi phu bị người bắt nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212754

Bình chọn: 7.00/10/1275 lượt.

ẻ tuổi trên mặt trắng nõn vô cùng rối rắm, vô cùng ủy khuất, hất lên mặt nạ mềm nhũn, bi phẫn rời đi.

Ô ô ô ô, hoàng thượng, cần dỗ dành, Vương gia thật là tà ác.

“Nương tử.” Âm thanh vui sướng bất ngờ đâm vào trong lỗ tai Nhan Noãn, chỉ nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu lên một chút nhìn cái kia, hé ra một bô dáng xinh đẹp khuynh thành dung nhan tuyệt sắc khắc sâu vào lòng người.

“Hí!”

Nhất thời, trong phòng vang lên âm thanh hai đạo hút không khí, Nhan Noãn cùng Nhan Song Song đều mở to hai mắt nhìn nhìn, trong mắt kinh diễm cơ hồ có thể dùng kinh hãi để hình dung.

Dù cho đối mặt với bộ dáng xấu xí kia, sắc mặt Nhan Noãn có thể lạnh nhạt không chú ý đến như lúc trước, thế nhưng lúc này cũng không khỏi bị bộ dáng tuấn mỹ như thần tiên này xông đến hung hăng đập vào tầm mắt.

Yêu nghiệt!

Trong đầu bỗng dưng nhảy đến hai chữ này.

Dung mạo như tranh vẽ, giống như thần tiên tựa như trong mơ, ở ngũ quan đẹp tinh tế, da thịt óng ánh trơn bóng tựa như một khối cổ ngọc, tinh tế tỉ mỉ bóng loáng, một đôi lông mày hẹp dài, chỉnh tề cẩn thận, lông mi thật dài phảng phất nhẹ lướt như cây quạt nhỏ, bao trùm lấy đôi ngươi tinh xảo tuyệt đẹp, sánh cùng đôi môi màu đỏ gợi cảm mê hoặc lòng người, nhẹ cong lên, tươi cười hồn nhiên và vô cùng xinh đẹp.

Nam nhân như vậy, chỉ có thích hợp ở trên trời!

º¤º Chương 5: Nương tử chúng ta vào động phòng º¤º

“Nương tử.” Long Trác Việt đi thẳng vào không thèm chú ý đến vẻ mặt đang kinh ngạc của hai người ở trong phòng, vui sướng đi đến phía Nhan Noãn, dáng tươi cười trong trẻo thuần khiết trên gương mặt tuấn mỹ của hắn càng ngày càng lan rộng, vô cùng hấp dẫn đầy vẻ mê hoặc chết người.

Đi chưa được mấy bước, Long Trác Việt liền chú ý tới sự tồn tại của Nhan Song Song, trên mặt tươi cười cứng đờ, rõ ràng không vui nhíu mày, bĩu môi một cái, tiếng nói như trời cao vang lên giọng điệu lại như chỉ trích: “ Sao ngươi còn ở đây”

Ách……

Nhan Song Song ngẩn ra, vội vàng thu lại đáy mắt kinh diễm, thức thời cúi đầu nói: “Nô tỳ cáo lui.”

Lúc này đóng cửa lại, Nhan Song Song mới chợt thanh tỉnh, đôi mày thanh tú nhẹ nhàng nhăn lại, một cái nghi vấn đột ngột nhảy vào trong đầu của nàng: “Lúc nãy nam nhân kia, là ai a? Sao lại đi vào phòng tân hôn chứ, nếu như vương gia trở về nhìn thấy, dù cho vương phi có lý cũng không thể giải thích rõ ràng được.”

Nghĩ kỹ lại một chút, vương phi lén gặp nam nhân xa lạ, thế nhưng lại để cho vương gia đội nón xanh (cắm sừng), hoàng thượng chắc chắn giận tím mặt, đến lúc đó sẽ trút giận sang người khác liên lụy đến Nhan gia.

“Không xong!”

Nhan Song Song kinh hô một tiếng, vội vàng quay thân thể trở lại phòng tân hôn, chẳng qua là mới xoay người, trong nháy mắt sau gáy liền truyền đến một trận đau đớn, ngay sau đó liền bất tỉnh nhân sự ngã xuống đất.

Trước khi bị hôn mê, trong đầu Nhan Song Song còn muốn cố gắng phải bảo vệ Nhan Noãn trong sạch, cố gắng bảo hộ Nhan gia trong sạch.

Một đạo bóng đen giống như quỷ mị hiện lên, lúc sau nhìn lại, đã không còn thấy thân ảnh của Nhan Song Song.

Mọi thứ đều xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, lặng yên không một tiếng động, Nhan Noãn trong phòng tân hôn, căn bản không cảm thấy được mọi chuyện xảy ra ở ngoài cửa.

“Vương gia?” Nhan Noãn nhìn nam tử dần dần đi đến phía mình, nghi hoặc mở miệng, nhưng ngữ khí cũng là lộ ra nồng đậm khẳng định.

Một câu nương tử kia, còn một thân hỉ bào đỏ thẫm, biểu hiện của hắn như vậy không chút hoài nghi thân phận của hắn chính là tân lang.

Chỉ là trước mắt cái khuôn mặt này, cùng lúc trước ở trên đại đường nhìn thấy thật sự là khác một trời một vực, không hề nghi ngờ, Nhan Noãn nghĩ tới mặt nạ da người, trong lòng thoáng chốc sợ hãi cùng thán phục.

Những người mang mặt nạ đều có biểu cảm cứng ngắc, thế nhưng ở trên đại đường, nàng thấy được rất rõ ràng vẻ mặt kia xấu xí không chịu nổi, trên mặt còn có biểu cảm vô cùng sinh động, vì vậy có thể thấy được cái mặt nạ da người này rất kỳ diệu.

Nghe Nhan Noãn kêu một tiếng “Vương gia” không hề háo hức, Long Trác Việt mất hứng, hai con ngươi trong suốt lấp lánh, nét mặt đầy vẻ ủy khuất: “Nương tử, vương gia thật là khó nghe.”

Nhan Noãn lông mày đột nhiên nhảy dựng, trong quan niệm của nàng, nam nhân lộ ra biểu tình ủy khuất sẽ khiến người ta cảm thấy thật sự buồn nôn, cực kỳ biến thái, nhưng mà đối với vẻ mặt của Long Trác Việt, Nhan Noãn không có một chút phản cảm, ngược lại cảm thấy hắn giống tiểu hài tử tựa như đang bị uất ức khiến nàng nảy sinh hảo cảm với hắn, chết tiệt thoáng chốc hắn như vậy đánh trúng vào điểm yếu của nàng : “Kia? Việt Việt?”

Ánh sáng long lanh vốn đang lượn tròn trong hốc mắt của hắn, một giây sau nước mắt gần như rơi xuống lập tức bị thu trở về, Long Trác Việt vui mừng hớn hở hấp tấp chạy đến phía Nhan Noãn, ngồi xuống ở bên cạnh chỗ nàng, đôi con ngươi trong veo như hồ nước nhìn nàng chăm chú không hề chớp mắt.

Nhan Noãn kinh ngạc, nước mắt gần phóng ra lại được thu vào tự nhiên như thế, được chế ngự một cách dễ dàng, cảnh giới này, thật sự là cao!

“Nương tử tên gì?” Long Trác Việt nháy mắt hỏi, miệng