ô tội như Yun bị kéo vào cuộc tranh giành đẫm nước mắt này.
_Chị… Zan….- Yun yếu ớt cất lời, nó cố dựa người dậy, nhích người một chút mà đã đau buốt hết cả…
_EM !!!! Em ơi…chị xin lỗi….chị ngàn lần có tội với em !
Yun đưa cánh tay chẳng còn sức lực của mình lên lau nước mắt cho Zan, đôi môi khẽ cong. Giọt nước mắt ấm nóng tràn ra nơi khoé mắt sâu hoắm vì mất ngủ và mỏi mệt.
_Chị đừng khóc, mạnh mẽ lên chị nhé, chị còn phải thay Yun yêu thương chăm sóc anh Kỳ Lâm, anh Bảo Kỳ…. Chị nhớ thi thoảng sang chăm sóc ba mẹ Yun với nhé, Yun con chưa kịp hiếu thảo với ba mẹ. Coi như chị làm thay Yun tất cả nhé ! Chị hứa với Yun đi !- nó lại cố mỉm cười, nước mắt tràn ra không ngừng.
_Chị nói giúp với anh Kỳ Lâm là em yêu anh ấy nhiều lắm nhé, và bảo anh ấy quên em đi, anh chị phải thật hạnh phúc thì Yun mới chịu đó nhé. – nó dụi mắt, mỉm cười nhẹ, nước mắt nuốt vào torng sao mà đắng quá.
Zan chỉ biết im lặng chẳng nói được thành lời. Tình yêu to lớn của Yun khiến cô bé chết lặng.
Chiếc xe chở họ dừng lại ở chỗ lúc nãy nhóc Huy mất dấu Zan.
Kỳ Lâm bước xuống xe và cảm thấy ngờ ngợ, vì chỗ này hình như cậu đã đi qua một lần rồi, vậy mà sao cậu không biết được chỗ của Yun chứ.
Và mọi người chia nhau mỗi người một hướng và bắt đầu tìm kiếm, họ thật sự đang xới tung từng ngõ ngách, tên Yun vang vọng giữa thiên nhiên rộng lớn.
Chap 70 ( cont )
Chiếc xe chở họ dừng lại ở chỗ lúc nãy nhóc Huy mất dấu Zan.
Kỳ Lâm bước xuống xe và cảm thấy ngờ ngợ, vì chỗ này hình như cậu đã đi qua một lần rồi, vậy mà sao cậu không biết được chỗ của Yun chứ.
Và mọi người chia nhau mỗi người một hướng và bắt đầu tìm kiếm, họ thật sự đang xới tung từng ngõ ngách, tên Yun vang vọng giữa thiên nhiên rộng lớn.
Lòng Kỳ Lâm cứ nôn nao lo sợ điều gì đó vô hình, cậu cứ đảo mắt tìm kiếm không phút nào ngơi nghỉ, một điều gì đó mách bảo với cậu rằng người con gái ấy đang đau đớn lắm, vì bản thân cậu cũng đang cảm thấy một điều tương tự như thế. Cảm tưởng như thân thể đang đứt lìa từng phần một.
Như là chỉ cần chậm một khắc thôi thì cậu sẽ chẳng thể nào yên ổn cả đời này, tình yêu duy nhất của cuộc đời cậu, có thể sẽ muôn ngàn cách trở, nhưng lần này, nhất quyết, dù có thương đau đến bao nhiêu cậu cũng sẽ sống thật với tình yêu của mình.
*
Hạ Băng yên lặng đứng ngoài lắng nghe cuộc trò chuyện ấy, có chút gì đó khiến nhỏ nao núng, chần chừ, nhưng rồi gạt phắt đi nỗi chênh vênh trong bản thân, nhỏ đẩy cửa vào trong và cắt ngang cuộc trò chuyện ấy.
_Đủ rồi đấy, giờ thì mày đi ra ngoài đi nếu không muốn chết cùng nó.
_Cậu, cậu định làm gì thế, đừng mà.- Zan xoay người lại che chắn cho Yun, vẫn mong muốn lay động được Hạ Băng.
_Chị à, không cần đâu, em chết đi là mọi chuyện sẽ ổn cả.- giọng nói yêu ớt ấy cất lên sau cô bé, nhè nhẹ một nỗi mong nhớ hằn sâu, yêu thương chưa từng trọn vẹn, những ngỗn ngang của tuổi đời 16, cái tuổi quá đẹp đẽ mà có thể sẽ dừng lại tại đây mãi mãi.
Như người ta vẫn bảo, đằng sau những cô gái hay im lặng, lạnh lùng là những trái tim đã tổn thương quá nhiều.
Phút chốc, Hạ Băng nhìn thấy mình trong Yun. Một đứa con gái tự thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa cuộc đời, một phút thôi, Hạ Băng yếu lòng, vì có ai cam tâm tự làm đau mình đâu, dù là “ mình “ trong người khác đi nữa. Nhưng mà một phút thì qua nhanh như cái chớp mắt, Hạ Băng của 17 năm qua đâu nhanh chóng thay đổi chỉ vì một phút.
Nhỏ ghì bắp tay Zan kéo cô bé đứng dậy, rồi nhanh chóng tiến đến chỗ hai thùng dầu nhỏ mà nhỏ đã chuẩn bị sẵn, mở nắp, đổ chúng ra khắp gian phòng. Yun bất lực nhìn theo, nhắm mắt lại, nó đã chuẩn bị tinh thần để việc này diễn ra, giờ phút này đây nó cũng còn làm gì được hơn nữa…
Zan nhìn bóng dáng gầy yếu của Yun mà càng tự dằn vặt mình nhiều hơn nữa, cô bé chẳng đấu lại Hạ Băng, Yun cũng đâu còn sức lực để mà chạy thoát, Zan cắn chặt môi đến bật máu, cả người run bần bật mà cơ thể thì trơ lì bất động chẳng thể điều khiển được.
Sau khi đổ dầu xong Hạ Băng kéo Zan ra ngoài, cả hai đứng đó nhìn vào cái kho gỗ, còn Yun, giờ khắc cứ chầm chậm trôi này khiến nó càng nhung nhớ anh nhiều hơn, mong muốn, hy vọng nhiều hơn rằng anh sẽ đến. Đã tự nhủ ra đi để mọi thứ êm đẹp mà sao phút cuối nó vẫn còn nghĩ đến điều đó, con người quả thật rất ích kỉ phải không ?
_Xem như chưa có gì xảy ra đi là được, yên ổn mà sống suốt quãng thời gian còn lại của đời mình, quên ngày hôm nay đi.- Hạ Băng quát lớn với Zan, mà có lẽ nhỏ đang tự quát nạt mình thì đúng hơn nhỉ.
Hạ Băng cầm cái bật lửa lên, mở nắp, ngọn lửa phụt lên, nhanh như cắt chiếc bật lửa lao vụt đi, bén dầu, rồi cả kho rượu cũ kĩ ấy phụt cháy, lửa đỏ rực cả một vùng trời chiều, bình yên hay dậy sóng ?
Tốc độ cực nhanh, ngọn lửa ngày một bùng lên dữ dội, hơi nóng và khói bốc lên ngùn ngụt, trong mắt Zan tràn ngập một màu đỏ phản chiếu từ ánh lửa đang cháy bừng kia. Hạ Băng vừa đi rồi, còn mình Zan đứng nơi đây, tự dưng cơ thể bất động, chẳng biết phải làm gì.
Bên trong gian phòng lửa, Yun vừa rơi thêm một giọt nước mắt nữa, nước mắt cho sự vĩnh biệt một quá khứ đau buồn, ngổn nga