n hai tháng xa cách này, nỗi lo lắng của cô, sự chờ đợi của cô… và cả, tin vui của cô.
Chương 56
Mua phiếu đổi xe, lên lên xuống xuống mấy bận, Chu Mộc lại bị giày vò một chặp mới ngồi lên cỗ xe vỏ sắt lần trước tới đơn vị của Lâm Tu.
Lúc ở nhà, phản ứng thai nghén của Chu Mộc cũng không rõ lắm, đây cũng là nguyên do cô mang cái bụng bầu mà còn dám ngồi xe xóc nảy đến quân khu Z. Nhưng vừa lên cỗ xe vỏ sắt này, hàng mày Chu Mộc liền không nhịn được mà nhíu chặt lại.
Trong khoang xe nhỏ hẹp, mùi đồ ăn, mồ hôi, mùi xăng dầu, bùn đất… Đủ thứ mùi khó nói trộn cùng một chỗ, thứ mùi kia thật sự là một hỗn hợp kích thích vô cùng. Sợ dùng thuốc linh tinh sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của thai nhi, bởi vậy nên trước khi đi Chu Mộc cũng không uống thuốc chống say. Lúc này, bị thứ mùi hỗn hợp khiến người ta khó mà chịu được này vây quanh, Chu Mộc không chỉ thấy đầu choáng váng mà axit trong dạ dày cũng bắt đầu trào ngược lên.
Cô cố nén cảm giác buồn nôn mở cửa sổ xe cho thoáng khí, nào biết khói bụi mịt mù gần như lập tức đập vào mặt, thế là Chu Mộc từ bỏ, chỉ đành tiếp tục chống chọi với thứ mùi có thể so với “vũ khí sinh hóa” bên trong xe.
Chuyến xe như giày vò rốt cục đã qua, Chu Mộc chống cái hông đau mỏi không ngớt bước xuống xe, nghỉ ngơi nửa buổi mới từ trong cơn choáng váng tỉnh táo lại.
Thật là quá giày vò… Trước khi đứa bé chào đời, cô không định tới gần cái xe kia một bước nữa.
Chu Mộc tỉnh táo lại ngước mắt nhìn chung quanh, ngay sau đó cảm xúc lại càng thêm xoắn xuýt –
Tôi nói… Đây là chỗ nào? !
Chẳng lẽ cỗ xe vỏ sắt kia đổi tuyến rồi ?
Hay là cô xuống nhầm bến? !
Trong nháy mắt Chu Mộc chợt kích động muốn ngất.
Lúc cô xuất phát từ nhà đã là gần trưa, lúc này trời đã nhá nhem tối, ở nơi hoang vu này ngoài cây ra thì chỉ có cỏ, một bóng người cũng chẳng có, dù Chu Mộc trước giờ luôn gan dạ, nhìn cảnh tượng xung quanh cũng thấy hơi e dè.
Cô chợt có dự cảm chẳng lành.
Mà sau khi cô đi dọc theo con đường nhỏ kia được nửa giờ, dự cảm chẳng lành cuối cùng đã trở thành sự thật.
Đập vào mắt là tấm bảng báo với bốn chữ to sáng loáng – Khu vực cấm quân sự.
Quả nhiên… Con đường lúc trước kia e là phong tỏa rồi.
Chu Mộc rút di động ra, cột tín hiệu trên màn hình quả nhiên trống rỗng một cách thảm thương – ngay cả một vạch cũng không có.
Thôi xong. Cô coi như tiêu đời rồi.
Nếu phải qua đêm ở trong núi… Tình huống khả quan nhất cũng là bị cảm lạnh một bận.
Chuyện này nếu là trước đây thì không hề gì, nhưng đối với một phụ nữ có thai thì có thể lớn cũng có thể nhỏ.
Chu Mộc khẽ thở dài, đành phải vừa kéo lê thân xác mệt nhoài đi tiếp về phía trước vừa thi thoảng lấy di động ra xem, thầm mong sao có một khắc mình có thể nhìn thấy cột tín hiệu thay đổi.
Có lẽ là đoạn đường này quá mức gian khổ, hoặc giả ông trời thật sự không đành lòng để bé cưng trong bụng Chu Mộc phải chịu khổ cùng mẹ nó, khi Chu Mộc đã bủn rủn cả chân toàn thân đau nhức rốt cuộc không đi nổi nữa, tình thế trước mắt rốt cuộc cũng thay đổi.
Đi tới bên cạnh một gốc cây, Chu Mộc hơi nghiêng người dựa vào thân cây, thở gấp nhè nhẹ.
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng lốp xe ma sát với mặt đường, giọng nói có vài phần quen thuộc vang lên bên tai Chu Mộc –
“Chị dâu? !”
…
Bị giày vò trên đường rồi lại đi bộ trong vùng núi rừng hoang dã lâu như vậy, khi Tạ Đào dừng xe lại, Chu Mộc đã ngủ thiếp đi trên ghế lái phụ.
Nhớ tới lúc xe còn chạy trên đường Chu Mộc thật sự không nhịn nổi nôn hai lần, Tạ Đào lo lắng gọi điện tới chỗ Lâm Tu, nhưng không có ai tiếp máy đúng như trong dự đoán.
Người nọ hiện giờ chắc đang báo cáo công tác với nhóm thủ trưởng rồi… Loại tình huống này đích thực là hợp tình hợp lý.
Nhưng mà…
Tạ Đào quay đầu nhìn sắc mặt tiều tụy hơn nhiều của Chu Mộc, vẫn quyết ý đưa cô tới phòng y tế xem trước.
Người xui xẻo uống nước lạnh cũng bị giắt răng, có lẽ là ngại Chu Mộc bị hành hạ còn chưa đủ, Tạ Đào tới phòng y tế gặp đúng thời điểm tập thể nhân viên bên trong đều đi căn tin ăn cơm, bác sĩ trực ban không biết vì lý do gì cũng không ở trong phòng, Tạ Đào đang vò đầu bứt tóc, chợt xuyên qua cửa sổ phòng y tế trông thấy bóng dáng của Lâm Tu.
Xem chừng là tan họp rồi.
Tạ Đào nhảy dựng lên, gõ lên cửa thủy tinh “Cạch cạch”, khiến cho cả khung cửa sổ đều rung vang trời.
Tạ Đào kéo cửa sổ ra, vừa định mở miệng nói chuyện, một giọng nữ đã truyền tới.
“Phó đoàn trưởng Lâm.”
Lâm Tu cùng Tạ Đào đồng loạt ngước mắt, xuất hiện ở trong tầm mắt của bọn họ lại là Hà Tiêu.
Bà cô này sao mà âm hồn không tiêu tan thế nhỉ? ! Tạ Đào xưa nay vốn không có cảm tình với cô ta nhất thời càng thêm ngán ngẩm.
Sao mà ở chỗ nào cũng thấy cô ta! (Zinny: Tìm đến phòng y tế gặp bác sĩ là chuyện đương nhiên rồi, bạn Tạ Đào này thật là… =.,=)
“Chúc mừng nha.” Hà Tiêu chậm rãi ngước mắt, “Em nghe nói lãnh đạo của anh đang chuẩn bị xin cấp trên ghi công cho anh đấy.”
“Thành quả thắng lợi đâu phải của một cá nhân.” Giọng điệu của Lâm Tu khách sáo mà xa cách: “Anh không dám kể công.”
“Khiêm tốn thế.” Hà Tiêu nhẹ nhàng vẫy vẫy tay, “Biểu hiệ