Nữ nhân của thị trưởng

Nữ nhân của thị trưởng

Tác giả: Phong Dã

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326691

Bình chọn: 10.00/10/669 lượt.

sạn Giang Chi Vịnh, em nếu không có chuyện gì thì tới đây a.” Giọng Tiêu Ý Hàn không có nửa điểm cảm tình, cái này vốn nên là một câu hỏi thăm, tại nàng trong miệng nói ra lại thành như mệnh lệnh.Tô Ninh nghe xong ngây ngẩn cả người, đã trễ như vậy, lại kêu cô đi ra cùng ? trong đầu cô lập tức hồi tưởng một đêm kia bị ép làm gối dựa, chẳng lẽ lại uống rượu rồi? Tô Ninh nghĩ đến, chính là, hiện tại cô đã không còn là nhân viên của Giang Chi Vịnh a.Tô Ninh trầm mặc vài giây đồng hồ, sau có chút khó xử :”Em…” Cô thật đúng là cảm thấy không thể cự tuyệt thị trưởng, người này hôm qua mới mua cho cô điện thoại, đêm nay có chuyện tìm mình liền trực tiếp cự tuyệt, thật đúng là không tốt lắm.“Không tiện sao? vậy thôi .” Người bên kia điện thoại hiển nhiên không muốn nhiều lời, rõ ràng đang muốn cúp máy.“Không phải, không phải, tiện a”.Tô Ninh thấy thị trưởng muốn cúp máy cô vội lên tiếng.“Em tới ngay.” Tô Ninh nho nhỏ thanh âm bồi thêm một câu, cô như thế nào cảm giác có chút là lạ .Tiêu Ý Hàn đem số phòng nói cho Tô Ninh liền cúp điện thoại, Tô Ninh nắm tay quay đầu nhìn Phương Đào, trong lòng nghĩ đến đêm nay như thế nào phát sinh nhiều chuyện như vậy.“Anh Đào ,mthật xin lỗi, em có chút việc gấp phải đi.” Tô Ninh nhìn Phương Đào vẻ mặt áy náy nói

“Điện thoại của ai? Em muốn đi đâu?” Phương Đào vội vàng hỏi.“A……” Tô Ninh nghĩ nghĩ, cô quyết định thành thật “là Tiêu thị trưởng , nàng nói để cho em đi Giang Chi Vịnh, hình như là uống rượu rồi.”“Thị trưởng? Uống say? Nhưng Ninh Ninh, tại sao là em?” Phương Đào càng thêm nghi ngờ hỏi.“Em cũng vậy không biết, bất quá em lập tức đi, anh không cần nói nữa, em lên lầu nói cho ba ba một tiếng.” Tô Ninh nói dứt lời không đợi Phương Đào phản ứng liền vội vàng lên lầu.Tô Ninh về đến nhà đầu tiên là thay đổi một bộ quần áo, cô nói dối Giang Chi Vịnh thiếu người gọi cô trở về hỗ trợ ca đêm, liền rất dễ dàng thuyết phục đơn thuần ba ba cùng bà nội. Cô từ chối ba ba muốn đưa mình đi, nhanh chóng quay xuống lầu.Tô Ninh vừa đi xuống lầu, đã nhìn thấy Phương Đào còn đứng nguyên cạnh cửa. Phương Đào trông thấy cô xuống liền hướng cô đón tới, Tô Ninh cũng không còn thời gian cùng hắn nhiều lời với nhau, tùy ý Phương Đào cùng cô lên taxi.Tô Ninh xuống xe, Phương Đào cũng đi theo xuống.Tô Ninh nhìn anh Đào đưa tiền cho lái xe, cô đứng ở một bên chờ, từ nhỏ đến lớn đã thành thói quen được Phương Đào chiếu cố, mỗi lần hai người cùng một chỗ, Phương Đào nguyện ý trả tiền, Tô Ninh cũng sẽ không cùng hắn tranh chấp .Hai người đứng ở đối diện khách sạn Giang Chi Vịnh, lúc này đã hơn 10 giờ tối, Giang Vịnh dù sao chỉ là thành phố nhỏ, không có xa hoa truỵ lạc, như vậy phồn hoa sống về đêm. Giờ này trên đường, người xe đi đường rõ ràng vắng, trời lạnh dần thỉnh thoảng kèm thêm gió lạnh thổi qua, càng làm phố nhỏ thêm yên tĩnh. CHƯƠNG 12 – UỐNG RƯỢU (2)“Anh ở đây chờ em, quá muộn em một người không an toàn.” Taxi lái đi rồi, Phương Đào đi đến trước mặt Tô Ninh, rất là săn sóc nói.“Không cần, anh trở về đi, em còn không biết tới khi nào thì về đâu…” Tô Ninh quay mắt về phía Phương Đào, cô cau mày, nhìn đồng hồ vẻ mặt nghiêm túc nói.Tô Ninh thấy Phương Đào không chịu về liền bất đắc dĩ nói tiếp “Nếu như qua 11 giờ, em sẽ đi ký túc xá ngủ một đêm, cho nên anh không cần lo lắng, mau trở về đi thôi.”Tô Ninh cùng Phương Đào nói vài câu, liền có chút ít sốt ruột, đã đáp ứng thị trưởng cô tới, cô không muốn làm cho thị trưởng đợi quá lâu.Giang Chi Vịnh tầng 15, Tiêu Ý Hàn trầm mặt bưng ly rượu đứng ở cửa sổ lớn nhìn xuống, ngón tay nàng mảnh khảnh nắm cái ly loạng choạng, ánh mắt có chút chăm chú nhìn xem dưới lầu. Nàng xem đến cô bé xuống xe, nhìn xem cô cùng nam thanh niên đứng ở đường cái đối diện nói chuyện với nhau, mãi cho đến khi cô bé biến mất tại tầm mắt của nàng đi vào trong, Tiêu Ý Hàn mới chậm rãi thong thả đến trước sofa ngồi xuống.Tô Ninh tiến vào khách sạn, tiếp viên đại sảnh đang cúi đầu nhìn xem điện thoại, Tô Ninh bước nhanh hướng thang máy đi đến, cô không nghĩ cùng bất luận kẻ nào chào hỏi, như vậy cô sẽ cảm thấy xấu hổ, nếu để cho mọi người biết là thị trưởng gọi cô muộn như vậy tới, khả năng sẽ có nhiều lời nói ra nói vào, cho nên, cô cảm thấy tốt nhất là ai cũng không nên gặp.Thang máy dừng ở tầng 15, Tô Ninh đi ra thang máy, hành lang trên mặt đất trải khối thảm lớn dài vân báo, trên vách tường các loại kiểu dáng đèn lí tỏa xuống có vẻ ấm áp, Tô Ninh nhìn nhìn trong hành lang không có ai, cô giẫm giày cao gót hướng phía trước vài bước, tìm số phòng thị trưởng nói.10h15, Tô Ninh đứng ở trước cửa khách phòng , cô thấy trước mắt cánh cửa hồng sang trọng thật to, trong nội tâm không khỏi cảm thán. Lần trước buổi tối bị gọi đến là ở trong phòng kín ăn cơm, lúc này trực tiếp thăng cấp đến khách sạn khách phòng đến đây. Tô Ninh mắt nhìn điện thoại, từ lúc thị trưởng gọi điện thoại đến bây giờ đã trôi qua nửa tiếng, còn chưa tính là muộn, cô hòa hoãn tâm tình, sửa sang lại quần áo một chút, liền đưa tay nhấn chuông cửa.Cửa phòng bị mở ra, Tiêu Ý Hàn có chút lười biếng đứng phía trong cử


Ring ring