Pair of Vintage Old School Fru
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328554

Bình chọn: 10.00/10/855 lượt.

Được thôi, tôi cũng không nên gán hành vi ác ý như vậy vào anh, nhưng anh là anh em cùng cha khác mẹ với Nhiếp Vũ Thịnh, vậy tại sao lúc này anh không hỗ trợ anh ấy, mà lại giúp đỡ Tập đoàn Khánh Sinh?”

Thịnh Phương Đình gập lưng xuống, đáp: “Tôi họ Thịnh, theo họ mẹ tôi, họ này rất hiếm, cô không biết cũng chẳng có gì là lạ, bởi cô không hiểu gì về ngành hàng dược liệu và tiêu dùng nhanh. Có điều thấy Nhiếp Vũ Thịnh không liên tưởng ra được, tôi cũng bất ngờ. Gia tộc họ Thịnh là cổ đông lớn nhất đứng đằng sau công ty Dược phẩm Khánh Sinh. Tập đoàn Khánh Sinh do rất nhiều công ty nắm giữ cổ phần, những công ty này đều đăng ký ở quần đảo Cayman, phía sau là rất nhiều quỹ tư nhân nắm giữ cổ phần, mà các quỹ này đều thuộc một gia tộc, đó chính là gia tộc họ Thịnh. Tổ tiên dòng họ Thịnh đã tạo ra thương hiệu ‘Lạc Sinh Ký’, thế hệ sau lại gia nhập ngành sản xuất y dược, Tập đoàn Khánh Sinh chính là công ty liên doanh giữa Trung Quốc và nước ngoài do ông ngoại tôi từ nước ngoài về đầu tư thành lập, nói thật với cô, tôi luôn bị coi như nghịch tử của gia tộc, nên tôi đã quyết phải làm điều gì đó ra trò cho dòng họ mình thấy.”

Đàm Tĩnh nói: “Trừ trước đến giờ tôi không biết hóa ra anh lại có thân phận như vậy một việc tôi muốn cho anh biết, dù Nhiếp Vũ Thịnh không biết anh là ai, nhưng năm đó khi anh ấy biết mình còn có một người anh em khác, thoạt đầu anh ấy đã phản ứng rất gay gắt, thậm chí không thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng về sau anh ấy đã hiểu ra, anh ấy từng nói với tôi rằng: có anh chị em là một chuyện tốt, bởi vì như thế anh ấy sẽ không còn cô độc trên cõi đời này nữa, chỉ có điều anh ấy không biết người đó đang ở đâu, sống như thế nào.”

Thịnh Phương Đình vẫn giữ giọng điệu đầy khách khí, nói: “Cám ơn cô đã nói cho tôi biết những điều này, nhưng tôi sẽ không thay đổi chủ ý đâu. Tuy rằng trước kia tôi đã từng yêu cô.”

Đàm Tĩnh cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng giọng Thịnh Phương Đình vẫn thản nhiên như đang thảo luận về thời tiết vậy: “Ngày trước khi cô mới vào công ty làm việc, tôi thấy cô rất đặc biệt, nhưng thật không ngờ cô lại là người yêu cũ của Nhiếp Vũ Thịnh. Khi cô kể cho tôi nghe mọi chuyện, tôi đã nhận ra rằng giữa hai ta không thể có kết quả gì. Cả đời này, những thứ tôi theo đuổi dường như chẳng bao giờ có thể đạt được, bất luận tôi có cố gắng thế nào chăng nữa. Tôi nhớ tôi đã không biết cha mình là ai, xung quanh tôi người ta đều có gia đình toàn vẹn, chỉ riêng tôi là không có, thậm chí tôi còn không dám hỏi mẹ, bởi tôi sợ bà sẽ buồn. Mẹ tôi là người phụ nữ xuất thân trong một gia đình Hoa kiều giàu có và danh tiếng, năm đó bà quyết tâm sinh ra tôi, cũng đã phải chịu rất nhiều áp lực. Mặc dù bà không bị cả họ tộc phỉ nhổ, nhưng vẫn có rất nhiều người trong dòng họ không chấp nhận việc làm đó của bà, bao gồm cả ông ngoại tôi nữa. Ông ngoại tôi ngoài việc kinh doanh, còn là một họa sĩ vẽ tranh quốc họa có tiếng, cũng vì thế, từ nhỏ tôi đã nỗ lực học vẽ, có lẽ cô không biết, tôi đã từng học vẽ quốc họa mười năm, bút vẽ tòe ngòi chất đầy mấy thùng to, chật cả tầng hầm ngôi nhà bên Mỹ. Giữa các anh chị em ngang hàng trong họ tộc, tôi là người có năng khiếu nhất, nhưng ông ngoại tôi nhất định không chịu dạy tôi, ông nói dục vọng của tôi quá lớn, không phù hợp ý cảnh của tranh quốc họa. Thật là một lý do nực cười phải không? Ngày nhỏ người mà tôi ngưỡng mộ nhất là anh họ mình, bởi vì anh ấy được ông ngoại cho phép vào phòng họa của ông, xem ông vẽ. Còn tôi, dù có nỗ lực đến đâu, dù có vẽ đẹp hơn anh họ bao nhiêu lần, ông cũng không cho tôi bước vào trong phòng họa nửa bước. Khi lớn lên, tôi càng cố gắng hơn nữa, thi đỗ vào một trường đại học nổi tiếng thế giới, vào làm ở một công ty đa quốc gia danh tiếng, tôi đã chọn công ty bán hàng tiêu dùng nhanh, bởi Tập đoàn Đông Viễn đi lên từ ngành này. Tôi muốn chứng minh mình xuất sắc hơn tất cả mọi người, nhất là, tôi muốn chứng minh rằng mình xứng đáng thừa kế Đông Viễn hơn Nhiếp Vũ Thịnh. Vì thế, tôi đã cố gắng gấp trăm lần người khác, nhưng tất cả những gì Nhiếp Vũ Thịnh có, bao giờ cũng đến với anh ta một cách quá dễ dàng. Trên đời này vốn không có gì là công bằng hết, nỗ lực phấn đấu có thể thu được nhất định, nhưng người thực sự đứng trên đỉnh cao, ngoài sự cố gắng nỗ lực ra, dường như còn phải có chút may mắn nữa.” Cuối cùng hắn cười cười, nói: “Đàm Tĩnh, tôi không tin vận may của mình lại kém đến thế, chuyện đến ngày hôm nay, tôi thấy vận may của Nhiếp Vũ Thịnh đã cạn rồi.”

Đàm Tĩnh nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Anh Thịnh, tôi là một người mẹ, nên thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi thấy thực ra anh chỉ muốn chứng minh rằng mình xứng đáng làm con trai của Nhiếp Đông Viễn hơn Nhiếp Vũ Thịnh mà thôi.”

Thịnh Phương Đình nhún vai đáp: “Phải, cũng có thể nói như vậy.”

Đàm Tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Nhưng đây không phải là lý do để anh sát hại Nhiếp Vũ Thịnh, anh là anh em của anh ấy, lẽ ra anh không nên hại anh ấy.”

“Tôi chưa bao giờ hại anh ta.”

“Phán quyết thực sự, không cần quan tòa, chỉ cần lương tâm. Đúng vậy, tôi không có chứng cứ, dù