Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213131
Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.
phản ứng ngoài dự đoán của Tuấn Anh, nhỏ khó hiểu hỏi. Đừng nói với nhỏ hắn thật sự bị lên cơn điên đấy nhá…
– À tôi cười cái người nào tiết văn sáng nay trả lời hay đến mức bị cô Liên cho đứng góc lớp rồi phạt đi dọn về sinh. Chắc đầu óc người đó có vấn đề nên mới trả lời một cách ngu ngốc như thế, vì vậy tôi nghĩ viêc có đống phân ai đó vô ý thức thải ra chỉ do người đó gây ra thôi. Ha ha – Tuấn Anh cười đến đỏ bừng mặt.
– Cái gì…- Hoạ Mi trố mắt ra nhìn hắn mất vài giây sau đó như chợt hiểu ra liền điên tiết cầm cả xô nước bẩn hất mạnh vào người Tuấn Anh, không nhắc đến thì thôi nhắc đến vụ bị phạt ngớ ngẩn đó nhỏ lại nổi máu căm hận quyết tâm trả thù, tưởng bắt nạt nhỏ dễ như vậy sao?
– AA, chết tiệt? – Tuấn Anh bị hất cả xô nước bẩn vào người, ướt hết cả quần áo, vốn ưa sạch sẽ hắn vội kêu thất thanh như con lợn bị chọc tiết nhảy dựng lên rũ cho hết những giọt nước còn đọng trên người rớt xuống. Cũng may Hoạ Mi còn nhẹ nhàng chưa trút cả xô nước bẩn ấy từ đầu xuống chân nha. (khổ thân ai bảo cứ đi trêu tức nhỏ làm cái gì ^~^)
– Hừ … đáng đời, ai bảo dám trêu trọc bản cô nương- Thấy bộ dạng thảm hại đó của Tuấn Anh, Hoạ Mi đưng chống hông, hai mắt hiện lên vẻ chán ghét, không chút ý cười, đúng là cái đồ công tử bột
– Cô…được lắm. Cứ đợi đấy – Tuấn Anh sắc mặt tối sầm như bầu trời đêm bỏ đi không quên đóng cửa rầm một cái.
Thấy hắn tức giận bỏ đi nhỏ liền đứng dậy tiếp tục công việc lau dọn vệ sinh của mình, thầm nhủ lần sau phải tránh xa hắn ra một chút nếu không muốn gặp xui xẻo. Hic.
Tại biệt thự nhà họ Phan, nhà cha mẹ Hoạ Mi nơi mà nhỏ sống từ hồi còn bé xíu. Trong phòng ăn có 4 con người đang ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn, bên trên có bày rất nhiều món ăn ngon, trang trí đẹp mắt.
– Lâu lắm rồi cả gia đình ta mới có dịp gặp mặt cùng ăn một bữa cơm, thế nên hôm nay mọi người đừng ngại ngùng gì cứ ăn uống thật tự nhiên nha. Toàn người trong nhà cả.
Bà Hương mẹ Hoạ Mi mỉm cười trìu mến lên tiếng, dù năm nay đã ngoài 40 tuổi rồi nhưng nhìn bà vẫn còn trẻ trung xinh đẹp lắm, người ngoài nhìn vào cứ tưởng bà mới có gần 30 thôi. Là con gái của nữ hoàng Anh từ nhỏ bà đã được nâng niu, chiều chuộng như trứng mỏng.
Chỉ vì quá yêu thương ông Cường ba Hoạ Mi mà bà mới chấp nhận rời bỏ quê hương theo chồng tới Việt Nam sinh sống, là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng trên thế giới không ai là không biết đến tên nên cũng vì thế mà công việc của bà rất bận rộn thường không có thời gian để chăm sóc Hoạ Mi điều này khiến bà hết sức áy náy. Chính vì vậy bà rất mong đứa con gái vàng ngọc duy nhất của mình có thể tìm được một người thật lòng yêu thương, quan tâm và chăm sóc nó suốt cuộc đời.
Chẳng biết chọn ai, khi thấy chồng nói có một chàng trai rất sáng giá có thể chăm sóc tử tế cho Hoạ Mi, lúc đầu bà không tin tưởng nên ra sức phản đối. Đến khi tới tận căn nhà riêng mà bà mua tặng cho con gái nhân dịp sinh nhật lần thứ 15 của nó vào một dịp tình cờ cách đây không lâu bà mới kinh hoàng nhận ra con gái mình thực sự quá lười nhác, quá bẩn thỉu, … nói chung là bà là mẹ ruột đẻ ra nó còn không thể nào chấp nhận được cách sống cẩu thả lười vô đôi, bẩn thỉu vô biên đó của nó đươc thì liệu trên đời này còn ai có thể chấp nhận chung sống với nó suốt cuộc đời đây?
Và bà đã quyết định nghe theo ý kiến của chồng mình, cho chàng trai sáng giá tuyệt vời ấy tới sống chung một nhà với con gái bà một thời gian xem sao? Chồng bà cam đoan chàng trai ấy rất quân tử tuyệt đối sẽ để xảy ra chuyện gì quá giới hạn, được rồi, bà một lần nữa lại tin tưởng. Nếu được vài ngày mà chàng trai ấy bỏ đi thì bà sẽ tìm người khác phù hợp hơn, nếu chàng trai đó vượt qua thử thách thành công bà sẽ để cho hai đứa ở chung với nhau trong vòng 3 năm để tìm hiểu.
Đợi Hoạ Mi đủ 18 tuổi sẽ tổ chức đám cưới nếu hai đứa thực sự yêu nhau và muốn sống bên nhau trọn đời, nếu không sẽ đưa Hoạ Mi sang Anh du học, sau đó lấy chồng luôn bên ấy không về lại Việt Nam nữa. Sống ở Việt Nam cũng đã gần 20 năm bà cho rằng khi ở bên Anh con gái mình sẽ dễ tìm thấy hạnh phúc hơn, cuộc sống cũng dễ dàng hơn không như ở Việt Nam lắm thứ rắc rối, luôn đề cao tư tưởng trọng nam khinh nữ, nặng nề vấn đề trinh tiết, quan trọng hoá bổn phận làm vợ, làm mẹ, làm dâu.
Bà lo sợ nếu lấy chồng Việt Nam con gái mình sẽ phải chịu khổ, nhất là với tính cách lười nhác, hậu đậu đó của nó…Haiz (không ngờ mẹ Hoạ Mi lại suy nghĩ sâu sắc như vậy @_@ không biết liệu ước muốn đó của bà có thành hiện thực được không nhi?).
– Đúng đó, hai đứa nhớ phải ăn thật nhiều nha. – Ông Cường ba Hoạ Mi cười tươi gắp một miếng đùi gà to tướng đặt vào bát Hoạ Mi.
– Ba dạo này thế nào rồi vẫn khoẻ chứ? Ba với mẹ cứ đi công tác nước ngoài hoài à làm con chẳng mấy khi được gặp để nói chuyện. Buồn chết đi được – Hoạ Mi buồn bã nói.
– Lo gì đã có Nhật Duy bên cạnh con còn gì? – Ông Cường mỉm cười.
– Thế hai đứa sống chung với nhau được một thời gian rồi thế đã có tiến triển gì chưa – Chưa kịp để Hoạ Mi phản ứng, bà Hương đã chen vào.
– Tiến triển gì? – Hoạ Mi
