Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211023
Bình chọn: 9.00/10/1102 lượt.
iệm đúng không? Không ngờ cậu cáo già ghê ^^
Thuỷ Tiên nhìn cậu ta cười khoái chí, sao tên này lại quen Hoạ Mi nhi?
– Sax, sao cậu giống bạn cậu thế. Cứ mở miệng ra là ví von, mỉa mai người ta thế?
Trừng mắt nhìn Thuỷ Tiên đầy tức giận, sáng nay bị Hoạ Mi bảo giống lưu manh đã đành, giờ lại bị ví von giống “cáo già” nghe xót xa không. Trông mặt cậu gian gian, đểu giả lắm à. Hic
– Ka ka, không phải mình tôi nói xấu cậu đâu nhé. Ha ha
Hoạ Mi nhìn bộ dạng trừng mắt tức giận của cậu ta, không khỏi đắc ý cười lăn lộn…
– Hai người… được lắm…
Thành Trung tức ói máu, chỉ tay không nói được câu nào. Khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng. Lắp bắp nói…
– Đùa cậu tý cho vui thôi, làm gì mà dễ giận dỗi như con nít lên 2 vậy? Xì.
Thuỷ Tiên nhìn thấy phản ứng của cậu ta như vậy liền bĩu môi lườm cái nảy lửa. Sao tên này ngốc thế không biết, ho ho…
– Quên mất, có phải vừa rồi cậu rủ tôi đi ăn phải không? Nhân tiện có Thuỷ Tiên ở đây mình cùng đi ăn chung luôn nha.
Hoạ Mi cười gian gian, tôi nhất định sẽ khiến cậu hôm nay phải cháy túi thì thôi. Ho ho, ai bảo cậu xui xẻo chứ ^^
– Đúng đó.
Thuỷ Tiên nhìn Hoạ Mi đầy ẩn ý, liền lên tiếng ủng hộ. Con gái với nhau có khác hiểu ý nhau ghê. Lát nữa để cậu ta chứng kiến cảnh con nhỏ kia ăn thì…Ha ha. Nghĩ đến cảnh tượng đó cô nàng lại muốn cười sằng sặc, nhưng cố kiềm chế sợ cậu ta nghi ngờ phát hiện ra rồi bỏ dép chạy lấy người thì tiêu. Ha ha…
– Không phải hai người đang có âm mưu gì chứ? Sao bỗng nhiên cười tươi hơn cả hoa vậy?
Cậu ta nghiêng đầu, nhíu mày nhìn hai con người đang nhìn nhau cười trước mặt.
– Hắc, hai đứa con gái thân liễu đào tơ như chúng tôi thì giở trò gì được chứ. Túm lại cậu có chịu đi không thì mau nói một tiếng, còn không thì mau lượn đi cho nước nó trong.
Hoạ Mi bước xuống xe chống hai tay vào hông, nhìn cậu ta bằng ánh mắt hình viên đạn đầy nguy hiểm.
– Ukm, đi thì đi, sợ gì chứ?
Cậu ta liền nói to ra vẻ ta đây chẳng có gì phải sợ hết, vênh mặt lên đầy kiêu ngạo.
Tại khu phố ẩm thực Chợ Quê nổi tiếng của thành phố. Thành Trung được một phen mở to mắt đầy kinh hoàng nhìn Hoạ Mi ăn uống, đến nỗi suýt lồi cả tròng mắt ra ngoài. Còn Thuỷ Tiên thì lắc đầu cười, cảnh này nhỏ quá quen thuộc rồi. Ho ho ^^
Hoạ Mi ăn hết liền lúc 2 bát phở to tướng, 20 cái nem chua, 5 quả trứng vịt lộn, 5 bát ốc luộc, 3 cái bánh bao thêm 2 cốc chè thập cẩm ^^
Trong khi cậu ta ăn chưa xong nửa bát phở thứ nhất cô nàng đã chén sang bát phở thứ hai. Chưa ăn xong cái nem chua thứ nhất cô nàng đã ăn xong cái thứ 4. Cậu ta không thích ăn trứng vịt lộn, nhưng nhìn cô nàng ăn trong vòng 10 phút hết 5 quả cũng chết khiếp. Ốc luộc cậu ta vụng về khêu chưa được mấy con trong khi đó cô nàng cứ khêu nhoay nhoáy như gà mổ thóc vậy, tốc độ cực nhanh, loáng cái hết vèo bát ốc. Bánh bao thì cho rất chi là nhiều tương ớt, cay xé lưỡi vậy mà cô nàng ăn vèo phát 3 cái trong khi cậu nhìn mà cũng lạnh cả người, vã mồ hôi như tắm. Chưa hết cô nàng còn xơi luôn 2 cốc chè thập cẩm trong khi cậu với Thuỷ Tiên no bụng lắm rồi, đành cứ ngồi nhìn cô nàng ăn nhồm nhoàm như quỷ đói 3 năm vậy…?
Đã vậy cô nàng còn vô duyên đến nỗi chẳng thèm nhìn ngó xung quanh, vừa ăn vừa nói chuyện liên tục bắn đầy cả nước bọt vào người khác. Khăn giấy ngay bên cạnh cô nàng lười không thèm cả liếc nhìn, liền lấy tay quệt ngang miệng cái. Đã vậy thấy hai người kia nhìn mình đầy kinh dị vẫn còn cười tươi được mới ghê ^^
Cuối cùng Thành Trung phải chi một khoản tiền không nhỏ. Nhưng cậu ta không hề tiếc số tiền bỏ ra mà cậu ta bắt đầu biết cô nàng ham ăn kia có thêm tài lẻ nào để mà thầm khâm phục sát đất rồi.
Bây giờ thì cậu đã hiểu vì sao lúc vừa rồi ở cổng trường, Thuỷ Tiên lại cười gian gian như vậy rồi. Haiz
– Thôi muộn rồi, tôi về đây, bye nhé…Hí hí.
Hoạ Mi chào tạm biệt Thành Trung rất nhiệt tình. Còn Thành Trung thì cố cười nhăn nhó vẫy tay chào cô…
– Mày đúng là heo tái sinh rồi. Đừng nói là cậu tao mà đến tao nhìn mày ăn uống cũng thấy kinh hồn bạt vía, ăn gì mà lắm thế. Eo…
Thuỷ Tiên đưa ánh mắt đầy mỉa mai nhìn nhỏ, giọng chế giễu nói. Không khỏi rùng mình ớn lạnh về khả năng ăn uống vô địch của nhỏ ^^
– Ha ha, thế còn ít đó. Mày tin ngay cả 10 con voi tao cũng xơi tái hết không cần suy nghĩ không?
Hoạ Mi cười đắc ý vênh mặt lên, cảm thấy rất tự hào về khả năng ăn uống vô địch của mình…
– Vãi, thôi tao sợ mày rồi.
Thuỷ Tiên nhún vai nhìn nhỏ nói mỉa mai. Con nhỏ này đầu óc chứa gì không biết, tưởng người ta đang khen ngợi sao? ghê quá…
Về đến nhà, nhỏ liền ngủ một giấc, khoảng 6h tối thì tỉnh dậy tiếp tục chơi game. Ăn liên tục 30 gói bim bim, 20 cái kẹo mút (thực ra là toàn cắn nhai luôn, chứ ngậm gì), …
9h tối, nhỏ liền đi hoà bát tạm bát mì tôm ăn cho qua bữa. sau đó đi tắm rửa…
Nhà cửa bẩn thỉu, giấy rác đủ thể loại bày bừa ra nhỏ cũng mặc kệ…bẩn thế chứ bẩn nữa cũng chả liên quan quái gì đến nhỏ…(botay)
11h nhỏ mới ngồi vào bàn học bắt đầu nhăn nhó, đau khổ âm thầm chửi 18 đời nhà thầy giám thị. Khi bắt nhỏ phải chép phạt tận 40 lần cái nội quy nhàm chán nhạt như nước ốc này. Haizz,