Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213804

Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.

một góc phòng có một cái bàn đang gọt táo ăn gọi giọng đầy kinh ngạc.

– Này, anh là ai? Sao lại tự nhiên xông vào phòng bệnh người khác như vậy? Anh mà không nói rõ tôi sẽ gọi bảo vệ gô cổ anh lại bây giờ – Thủy Tiên đanh giọng, ánh mắt dữ dằn

Nhật Duy đưa mắt nhìn Thuỷ Tiên một cách lạnh lẽo, ánh mắt âm u sâu thẳm ẩn chứa nguy hiểm. Hắn rất ghét con gái nên nhìn thấy ai cũng cảm thấy bực bội, khó chịu.

– Tôi là bạn của Hoạ Mi. – Để được yên ổn hắn lạnh lùng nhả từng chữ, nhìn Thuỷ Tiên chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ khiến Thuỷ Tiên sợ co dúm người lại. Nếu không phải nể tình cô ta là bạn của Hoạ Mi thì hắn đã lôi cổ cô ta ném ra ngoài rồi.

– Anh… – Thuỷ Tiên á khẩu, sắc mặt tái xanh chưa bao giờ hắn thấy một người nào đáng sợ như thế. Trông đẹp trai như thiên thần ấy mà sao lại lạnh lùng, nguy hiểm dã man kinh hồn vậy.

– Biến ra ngoài đi trước khi tôi nổi giận giết chết cô thật sự.

Nhật Duy chẳng buồn nhìn Thuỷ Tiên giọng nói lạnh giá, đầy mùi vị chết chóc như quỷ sứ ở dưới địa ngục vọng lên vậy, hắn đi tới ngồi cạnh bên giường Hoạ Mi, nắm tay nhỏ thật chặt ánh mắt nhìn khuôn mặt nhỏ đang nhắm mắt ngủ say thật dịu dàng, tràn ngập yêu thương. Khi đã thật lòng yêu thương một người thì trong trong mắt người đó chỉ có duy nhất người mình yêu mà thôi, còn tất cả mọi thứ xung quanh chỉ là vô hình không đáng quan tâm.

Thuỷ Tiên đứng mở to mắt khó tin nhìn cảnh tượng trước mặt, trời ạ chẳng lẽ hắn ta là người yêu của Hoạ Mi à. Thế mà con nhỏ này lại cứ kêu là chưa có người yêu, bây giờ thì tự dưng lòi ra một anh chàng đẹp trai như hoa như ngọc thế kia, lại còn nhìn nhỏ một cách dịu dàng, đắm đuối nữa chứ. Vừa rồi nhìn thấy mình anh ta lạnh lùng, nguy hiểm cứ như muốn dùng ánh mắt giết chết mình ngay tức khắc ấy. Thế mà khi nhìn Hoạ Mi lại dịu dàng, tràn ngập yêu thương, thậm chí còn có cảm giác đau lòng tự trách khi đưa tay vuốt ve khuôn mặt đầy vết tím bầm của Hoạ Mi…

Thuỷ Tiên cố gắng đi thật khẽ như hồn ma, nhẹ nhàng mở cửa rồi đóng chặt lại nhìn Tuấn Anh lẫn Ngọc Huyền bằng đôi mắt sáng long lanh…

– Huyền xinh gái, mày biết anh chàng vừa vào phòng Hoạ Mi là ai không? Tao cá với mày anh ta là người yêu của nó trăm phần trăm luôn. – Thuỷ Tiên kể như thật

– Sac, cái gi? – Cả Ngọc Huyền lẫn Tuấn Anh đều kinh ngạc la to tý nữa thì sặc cả nước miệng, cùng mở to mắt như muốn rớt khỏi tròng nhìn Thuỷ Tiên như nhìn phải sinh vật lạ mới rơi xuống trái đất

– Nhìn gì mà nhìn, những gì tao vừa nói đều là thật cả. Nếu không phải người yêu sao anh ta lại biết Hoạ Mi bị thương rồi chay ngay đến bệnh viện thăm Hoạ Mi còn nhìn nhỏ bằng ánh mắt đắm đuối đầy quan tâm nữa chứ? Đến tao là con gái còn cảm thấy ghen tỵ nữa là, thật không ngờ con nhỏ Hoạ Mi lại giấu kỹ thế, đợi nó tỉnh lại tao phải cho nó một trận biết tay mới được. Bạn bè thế đấy, rõ ghét – Thủy Tiên mím môi nói một tràng dài vẻ bực bội.

Tuấn Anh cùng Ngọc Huyền im lặng nhìn nhau không nói gì, tiến tới gần cửa mở ra xem thì thấy cảnh tượng Nhật Duy đang cúi xuống hôn má nhỏ rất tình cảm mới sợ chứ. Ngọc Huyền xúc động tý nữa thì hét to vội đưa tay lên bịp miệng để không phát ra tiếng kêu, còn Tuấn Anh thì ánh mắt phức tạp, mặt tối sầm, âm trầm…

– Thấy tao nói đúng chưa? Hắn ta không phải là người yêu của nó thì là gì, có đứa con trai nào nào lại nhìn một người con gái xa lạ mà mắt tràn ngập yêu thương, lẫn đau lòng khi thấy cô gái ấy bị thương không? Lại còn hôn một cách dịu dàng nữa chứ cứ như là hận không thể thay cô ấy chịu mọi đau đớn vậy. Rõ ràng là người yêu còn gì, ôi lãng mạn chết đi được ấy, hic – Thuỷ Tiên bắt đầu “chém gió”, đúng là fan cuồng của tiểu thuyết có khác.

Giữa một rừng hoa anh đào trắng nở đẹp mê hồn ở xứ mặt trời mọc, tiết trời mùa xuân nắng vàng thật ấm áp làm sao. Có một người con gái rất xinh đẹp mắt sáng long lanh như ánh sao, môi đỏ hồng chúm chím, buộc tóc đuôi gà, mặc một chiếc váy trắng mỏng dài đến đầu gối, đứng chạm tay vào những cành hoa anh đào mỉm cười thật duyên dáng. Từng cánh hoa anh đào trắng muốt theo làn gió rơi xuống chỗ cô gái đang đứng càng tạo nên một vẻ đẹp trữ tình đẹp như chốn bồng lai.

– Anh à, chúng mình cưới nhau đi – Cô gái nói mà ánh mắt rạng ngời hạnh phúc chẳng có chút ngại ngùng gì,

– Baby dễ xương của anh, là em đang định cầu hôn anh đấy hả? – Chàng trai dáng người cao ráo, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú cầm máy ảnh chụp cảnh vừa trò chuyện.

– Thì đã sao? Em yêu anh là em nói thật vậy nói cầu hôn anh thì có vấn đề gì không được bình thường chắc – Cô gái nhăn mặt tỏ vẻ giận dỗi.

– Nhanh thôi, đợi mai về gặp ba mẹ rồi nhất định anh sẽ tới tận nhà hỏi cưới em liền. Được chưa? – Chàng trai cầm tay cô gái cười lấy lòng.

– Anh hứa rồi đấy nhá, mai em sẽ ở nhà cả ngày đợi tin mừng của anh. Đừng có làm em phải thật vọng đó. Hi hi – Cô gái ôm chầm lấy chàng trai cười ngọt ngào.

Vào một đêm mưa tầm tã ít lâu sau đó tại NewYork, có một cô gái đứng ở cổng một ngôi biệt thự dưới cơn mưa lạnh giá từ rất lâu rồi. Đúng lúc khi cô gái cảm thấy rất tuyệt vọng thì một chàng trai từ cánh cỏng bước ra c


Polaroid