XtGem Forum catalog
Nhớ mãi lớp chúng ta

Nhớ mãi lớp chúng ta

Tác giả: Min

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322903

Bình chọn: 9.5.00/10/290 lượt.

háo hức đem tranh lên nộp. Cô giáo lấy tranh nhìnCô chấm điểm rồi phát bài về. Quốc Đạt xem bài vẽ của mình rồi kiến nghị :– Cô ơi, bài của em đẹp thế mà sao cô không 10 điểm luôn ạ! CHƯƠNG 14. ĂN XOÀITiết 2…Tiết này, cô giáo có việc nên cả lớp tự học bài và quyền quản lý ” ổ bạo động ” đương nhiên sẽ giao lại cho lớp trưởng. Cả lớp im phăng phắc, một phần vì học để chuẩn bị cho bài kiểm tra 1tiết, một phần là vì kinh hãi ” cây đồ long đao ” trong tay lớp trưởng.Cứ tưởng một ngày yên bình sẽ trôi qua, ai dè…Đúng như câu nói ” ai biết được đâu chữ ngờ “…Nhớ mãi lớp chúng taCẩn thận lôi từ trong cặp ra bì xoài xanh đã được rắc đều muối, Mạnh Hùng huých tay Quốc Đạt, hỏi nhỏ :– Ăn không?Quốc Đạt gật đầu lia lịa, miệng chảy nước dãi, bốc một miếng xoài lên ăn. Thế Bảo tinh mắt, thấy thế vội trưng cái khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội kèm với đôi tay tự động chìa ra, ẩn ý :– Cho tớ một miếng với!Mạnh Hùng cười toe, phóng khoáng cho Thế Bảo một miếng xoài ngay mà không cần suy xét gì. Từ cái miệng ” đệ nhất ” của Thế Bảo, thông tin được truyền ra toàn lớp với một tốc độ nhanh chóng, làm cả lớp đều hướng mắt về chỗ Mạnh Hùng.Đã đến mức này thì không cần giấu nữa, Hùng ta đặt luôn bì xoài lên bàn, ngoắc tay về phía cả bọn, nói khẽ :– Muốn ăn thì lại đây!Đứa nào đứa nấy miệng sóng sánh nước dãi, lao ngay đến bàn Mạnh Hùng, tiện tay bốc ăn luôn mà không hỏi ý chủ.Giờ thì không cần phân biệt chủ tớ, tụi nó liên tục ngốm.Cái vị chua chua của xoài cộng với vị mặn của muối làm cả lũ cứ muốn ăn mãi thôi. Mạnh Hùng được phen méo mặt vì cậu chẳng ăn được miếng nào cả, toàn bộ là lũ kia ăn hết.Ăn xong, cả bọn thản nhiên về chỗ ngồi, để lại tàn tích cho chủ dọn. Mạnh Hùng sa sầm mặt mày, đã không ăn được miếng nào thì thôi đằng này còn phải dọn ” bãi chiến trường ” của bọn nó nữa chứ!Đúng là mấy bữa nay, hình như số đen cứ bám riết lấy cậu thì phải. CHƯƠNG 15. Ổ GÀ.Hôm nay tự nhiên nổi hứng rãnh rỗi, Khánh Ly lôi cái xe đạp từ trong nhà ra, cưỡi đến trường.Nhớ mãi lớp chúng taOa, không khí thật trong lành!Vừa đi Khánh Ly vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp của buổi sáng ban mai. Hít một hơi thật sâu, trên khóe môi nở ra một nụ cười tươi tắn, Khánh Ly gắng đạp thật nhanh để mau mau đến trường.Một ngày mới đang đón chờ nhỏ…Nhớ mãi lớp chúng ta4 tiết học trôi qua nhanh chóng, Khánh Ly vội chạy thật nhanh xuống nhà giữ xe, mau chóng đưa vé cho bác bảo vệ, dắt xe ra và đi về cùng con ngựa sắt yêu quý màu xanh da trời. Khác hẳn với dòng người hối hả, Khánh Ly đạp thật chậm để có thể cảm nhận sự vội vã, tấp nập của mọi người.Hàng cây dần hiện ra trước mắt nhỏ. Màu vàng của lá như tô điểm vào sắc đẹp vốn có của thành phố. Những chiếc lá cứ rơi, nhẹ nhàng đáp xuống đất, rồi lần lượt bị gió cuốn đi. Tất cả tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong mấy bộ phim Hàn Quốc mà các bạn teen mê tít. Thường thì nhân vật nữ chính đi bộ cùng nhân vật nam chính dưới hàng cây vào mùa thu, rồi thì sẽ có nhiều khó khăn, gian nan, cách trở nhưng cuối cùng cả hai vẫn được ở bên nhau.Đấy, hay thế cơ chứ!Vừa mới đi qua cái cây thứ nhất, lá cũng rơi, nhưng không phải rơi bình thường, mà rơi như một…đống rác đổ xuống đầu nhỏ.Người đầy lá, bây giờ nhìn nhỏ chẳng khác gì…người rừng mới về thành phố.Gian nan, thử thách thực ra là một con đường đầy…ổ gà, ổ voi xen lẫn làm nhỏ vừa đi vừa phải lách qua bên này, lách qua bên kia để tránh. Đầu nhỏ bây giờ có thể nói là chóng mặt tột độ, như đang bay trên…mấy cây cột điện cao áp.Cứ tưởng đã vượt qua được kiếp nạn nhưng…RẦM…Một cái ổ voi nằm chễm chệ trên mặt đường, nhỏ không chú ý nên…Xe nằm một nơi, người nằm một nơi, cặp nằm một nơi,…nói chung là tạo nên một quang cảnh vô cùng lãng xẹt.Hôm nay Khánh Ly xui thật! CHƯƠNG 16. NHẤT QUỶ, NHÌ MA, THỨ BA LÀ…Sáng hôm nay là một buổi sáng tuyệt vời. Trời đẹp, quang cảnh đẹp, nắng đẹp, mây đẹp,… nói chung là ngày đẹp.Giờ chúng ta hãy đi điều tra xem hôm nay có thực sự là một ngày tốt lành hay không?Tại căn cứ 10A…Trừ Khánh Ly và Linh Chi ra thì toàn bộ phe tóc dài và phe tóc…ngắm trong lớp đang nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên…kẹo như có thù hằn từ kiếp trước. Xích mích ư? Đúng đấy, vậy lý do là gì?Một cái lý do không thể vớ vẩn hơn, chỉ vì lũ con trai được nhiều hơn lũ con gái …1cái bánh. Hai bên tính vốn đã không thích nhân nhượng, đã vậy còn gặp tình huống này nữa. Sau mấy ngày “trằn trọc không ngủ”, bọn nó đã đi đến kết luận cuối cùng :………GIAO CHIẾN!!!Tình hình chuẩn bị “hang ổ” và “vũ khí” đã được thống kê như sau :Bàn ghế được sắp thành một “chiến lũy” vô vùng chắc chắn cho 2 bên.Mũ bảo hiểm. Có!Chổi. Có!Khăn bịt mặt. Có!Hốt rác. Có!Giấy nháp. Có!…HÀNH ĐỘNG!!Nhớ mãi lớp chúng taKhánh Ly nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay vẫy vẫy:– Linh Chi ơi, tớ ở đây này.Linh Chi chạy hồng hộc tới chỗ Khánh Ly, hỏi :– Sao cậu không vào trước đi?– Đi cả hai cho vui chứ sao!Cả hai cười cười nói nói mà không nghĩ rằng sắp có một trận đại họa ập tới.…– TRỜI ƠI. CÁI GÌ THẾ NÀY?Bụi bẩn từ trong lớp bay ra ngày một nhiều hơn, Khánh Ly nhăn mặt, ho sặc sụa. Linh Chi người đờ đẫn, nhìn cái quang cảnh “hoành trán