mau gọi sư phụ.
Du học Úc…
A Huân tròn mắt nhìn vị bác sĩ già đáng kính. Cậu không nghe lầm đấy chứ? Chữa chân? Du học? Chẳng phải tốn rất nhiều tiền sao? Hơn nữa, Wen và cậu chỉ vừa tiếp xúc với nhau lần đầu. Sao có thể… Không lẽ ông đã tính toán từ trước? Khi nhận được điện thoại từ Chính An.
_ Nhưng…
Thật ra, Wen đã dự tính sẽ tìm người để truyền nghề, có thế mới tmi2 ra nhân tài thật sự. Và cái tên A Huân là tên đầu tiên thu hút trí tò mò Wen khi nghe Chính An kể đôi nét về chàng trai trẻ ở làng chài xa xăm.
Thầm đọc được ý nghĩ của A Huân, Wen ung dung chấp hai tay ra phía sau, bình thản nói trong từng bước chân :
_ Ta không tốt với bất kỳ ai cả! Sau khi trở về từ Úc, cháu hãy giúp ta quản lí bệnh viện này, được chứ? Còn trơ mắt nhìn ta? Gọi sư phụ đi chứ.
Khóe môi hình thành nụ cười hạnh phúc, A Huân nhìn theo cái dáng to lớn của vị bác sĩ thân thiện, tốt bụng và đáng được kính trọng.
_ Dạ, sư phụ.
Cơ hội không bao giờ đến với một ai hai lần. Nếu buông, có thể ta sẽ mất tất cả. Nhưng nếu tiếp tục nắm chặt, thật chặt, có khi ta lại lên được đến đỉnh, làm nên những điều to lớn, vĩ đại.
—
Gió lượn lờ quanh kẽ tóc tạo cảm giác nhột nhột đầy thú vị. Khuôn viên bệnh viện to lớn thưa thớt người khi ánh mặt trời đã lên đến đỉnh, cái nắng nóng khiến các bệnh nhân chẳng muốn bước ra ngoài.
Nổi bật giữa khung cảnh nắng nóng ấy là một góc đại thụ to lớn, choáng một khoảnh sân rộng. Bóng cây đổ dài trên nền cỏ xanh mướt, mát rượi.
Chấp tay ra sau, sóc con hít hà làn không khí tinh sạch vào chật phổi rồi khẽ cười thích thú.
Bách Nhật trầm ngâm đứng cạnh, hai tay cho vào túi, mắt lơ đễnh ngắm nhìn tán lá xanh rì.
_ Bọn tôi sẽ sang Úc du học trong thời gian tới.
Ngẫm nghĩ lúc lâu, Bách Nhật khẽ cất giọng, ánh nhìn ấm áp chạm ngay tia cười trên khóe môi xinh. Ngạc nhiên với lời nói về sự thông báo cho chuyến đi đầy bất ngờ kia, sóc con mơ hồ hỏi lại :
_ Du học?
_ Ừm, để nâng cao hiểu biết, sau này còn quản lí công ty. Chuyến đi này tôi và Triết Minh đã dự định từ trước. Khi nào Vĩnh Khoa tỉnh dậy, nhớ nhắn với anh ta là không được làm cô phải buồn, nếu không chết chắc với bọn tôi.
Thái độ ngông nghênh kia khiến Thiên Di phì cười, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.
_ Chắc mình sẽ nhớ hai cậu lắm!
_ Nếu để tên ngốc Vĩnh Khoa nghe thấy, chắc không hay đâu nhỉ? – Bách Nhật cười trộm, trong đầu thoáng hiện lên gương mặt lạnh lùng đáng sợ.
_ Anh ấy không bao giờ nói gì đâu, ghen cũng chẳng thèm thừa nhận. Đáng ghét. – Chất giọng trong trẻo đượm buồn, đôi mắt to tròn như ngấn nước. Dường như đang thầm trách ai kia quá vô tâm! Hay không hiểu rằng ai kia đang quan tâm ngầm?
Thoáng thấy gương mặt đáng yêu vương chút buồn, Bách Nhật cười nhẹ, đưa tay xoa mái đầu bé xinh, khẽ nói :
_ Vĩnh Khoa tuy thế nhưng rất lo lắng cho cô đấy. Đừng buồn. Mà nè, làm ơn giảm những trò quậy phá lại đi, nghịch ngợm thế Vĩnh Khoa sẽ đau đầu lắm.
Cố ý nhấn mạnh những ngôn từ sau chót, Bách Nhật như muốn “rèn luyện” cho sóc con cái tính người lớn một chút. Mãi trẻ nít thế ai mà chịu nổi. Huống chi những trò quậy phá của con sóc nhỏ luôn làm người khác chóng mặt, hoa mắt.
_ Mình biết rồi. – Hối lỗi được mấy giây ngắn ngủi, sóc con lại bĩu môi nói như thể “Việc mình làm điều hoàn toàn đúng đắn, lỗi lầm thuộc về người khác chứ không phải mình” – Nhưng cũng tại anh Vĩnh Khoa làm mình khóc thôi. Mình làm thế công bằng mà.
Chẳng cách nào giáo huấn được sóc con nghịch ngợm. Bản tính là sóc thì mãi mãi là sóc, không thể nào tiến hóa thành… nhím được!
CHƯƠNG 68
Áng mây thứ 68 : Wen đại nhân (1)
Tình yêu chẳng thể giản đơn là câu chuyện một người chỉ nói yêu một người mà được ở cạnh nhau mãi mãi.
Đến với nhau là duyên nhưng để bên nhau người ta cần nhiều cố gắng.
Chẳng có định mệnh nào dạy cho ta cách yêu một người hay từ bỏ một người. Tất cả đều thuộc về ta, và thuộc về những “hành xử” của trái tim ta.
_ Hiệu trưởng Lâm, Ngài xem.
Bước vội vào căn phòng sáng đèn, thầy Vinh nói như thể không tin vào những gì mình tận mắt nhìn thấy. Ánh nhìn có phần nghi ngờ, thầy Vinh nhanh chóng truyền tờ giấy cũ kĩ đến trước mặt Lâm Kỳ.
Bất giác, Lâm Kỳ cũng đưa mắt nhìn thầy Vinh, tia vui mừng thoắt hiện sau những ngày tìm kiếm vô vọng.
Dòng chữ bé tí ti được phóng to cho dễ nhìn, dán mãi mắt vào dòng chữ đem đến niềm hy vọng mới, Lâm Kỳ điềm tĩnh bảo :
_ Thật không ngờ phía dưới điều khoản phá bỏ mà Vĩnh Khoa ngốc nghếch làm theo lại còn tồn tại dòng chữ nhòe này. Cuối cùng cũng có cách hủy điều luật dàn gỡ kia. Chỉ cần động não giải mã hai dòng này là được.
Ngồi xuống ghế, thả lỏng đầu óc, thầy Vinh vẫn hướng tầm nhìn về phía tờ giấy nhạt màu phảng phất mùi tháng năm.
“Vật báu dưới gối nằm.Là cách để gỡ rối.”
Rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?
_ Cách để gỡ rối chẳng phải là cách hủy bỏ điều luật về “chìa khóa vàng” hay sao? – Lâm Kỳ trầm tư ngẫm, bỗng, ánh nhìn gieo rắc tia vui sướng, ông hồ hỡi nói nhanh – Đúng rồi, gối nằm. Giường ngủ là nơi có thể cho ta lời giải đáp. Dưới gối nằm chính là lời giải cho câu thách đố này.
_ Vâng. T