ại con, tôi sẽ đền đáp chuyện anh giúp tôi. – Rin nhìn Minh Trí nói.– Hãy cho cha con anh nhận nhau. Anh sẽ không ép em trao con trai cho anh, anh chỉ muốn cha con nhận mặt.– Con trai tôi từ hơn một tuổi đã không có cha, nó vẫn sống vui vẻ. Có lẽ chuyện này không cần, nếu có thể anh hãy xem như hôm nay tôi chưa từng đến tìm anh. – Rin nói xong, đứng lên mà bỏ đi. Minh Trí nhìn bóng lưng của cô, không đuổi theo chỉ cảm thấy xót xa.Đọc tiếp Nhị tiểu thư, em sẽ thuộc về ta – Chương 93 Chương 93: Quay về biệt thự hoa hồng trắngTin tức của Minh Trí tràn đầy các mặt báo, nụ hôn của tồng giám RoYal và một cô gái nghèo ngay trước cao ốc RoYal làm tốn biết bao nhiêu giấy mực của các tờ báo. Chuyện Minh Trí bỏ rơi Kim Mai tiểu thư của Kim gia công khai với một cô gái kia đã làm thể diện nhà Kim gia mất sạch, đang trên đường thua lỗ vì scandal này mà cổ phiếu của Kim gia tụt giá thê thảm.Minh Trí ngồi trên bàn làm việc, nhìn qua hàng cổ phiếu của Kim Thành đang rơi từ từ trên sàn. Minh Trí cho gọi Thiên Kim vào trong.– Tổng giám gọi tôi. – Thiên Kim đi vào nói.– Cô liên lạc với Kim Mai, tôi muốn mời cô ta ăn tối. – Minh Trí nhìn Thiên Kim nói.– Trần tổng của tôi ơi, anh đang làm gì tôi rất là không hiểu. Anh hôm trước còn nói rằng không có quan hệ với cô ta, ôm hôn một cô gái xa lạ trước công ty. Nay lại muốn gặp gỡ, tôi thật không hiểu nỗi. – Thiên Kim xem qua tấm hình trên báo, Rin bị Minh Trí che hết gương mặt nên cô không nhân ra người đó là Rin.– Tôi làm mọi việc này là vì em gái của cô. – Minh Trí khẽ đáp.– Vì Rin sao, anh hẹn hò cùng Kim Mai là vì Rin, tôi thật không thể hiểu. – Thiên Kim lắc đầu. – Tôi sẽ thông báo bên Kim gia.Thiên Kim đi ra khỏi phòng, Minh Trí nhìn theo ra phía cửa mà nói:” Tất cả những gì thuộc về Rin, không ai được quyền níu giữ.”Trong bệnh viện, Rin ngồi bên cạnh Tuấn Khôi vẫn đang nằm trên giường bệnh. Cậu bé vẫn chưa tỉnh lại, Rin luôn cầu nguyện cho đứa con trai quý giá nhất của cuộc đời mình.Tuấn Khôi từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Rin liền gọi mẹ. Cậu bé rất đau nhưng sợ mẹ lo lắng nên không khóc, Rin thấy con trai tỉnh lại thì rất vui mừng, xem như ông trời đã nghe được lời thỉnh cầu của cô.– Mẹ, con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng. – Tuấn Khôi nhìn dòng nước mắt trên mi mẹ mình mà tự trách bản thân.– Không sao cả, chỉ cần con bình an là mẹ an tâm rồi. – Rin hôn vào tay Tuấn Khôi.– Mẹ, con không muốn đến trường nữa. Con có thể ở nhà phụ giúp mẹ và bà. – Tuấn Khôi buồn bã nói.– Nói mẹ biết, vì sao con không muốn đến trường. – Rin cảm thấy kì lạ, Tuấn Khôi trước kia chưa bao giờ sợ đến trường.– Các bạn nói con là đứa không cha, không ai chơi với con cả. – Tuấn Khôi tiếp tục nói mà rơi nước mắt. – Họ nói xấu mẹ và con muốn bảo vệ mẹ nên đã cái nhau với bạn ấy.– Tuấn Khôi của mẹ, mẹ cảm ơn con đã bảo vệ mẹ nhưng lần sau đừng cải nhau với bạn nữa nhé. – Rin tội nghiệp đứa trẻ của mình.– Mẹ, con chỉ cần mẹ thôi. Nhưng mà, con thật sự không có cha sao? – Tuấn Khôi ấp úng nhìn vào mắt mẹ hỏi.– Tuấn Khôi ngoan, con tất nhiên là có cha rồi. Nhưng cha con đi làm rất xa, rất xa nên không thể ở cùng chúng ta. – Rin an ủi con trai.– Vậy cha có về thăm chúng ta không?– Nếu Tuấn Khôi ngoan, mẹ hứa sẽ bảo ba về thăm Tuấn Khôi.– Thật không, con hứa con sẽ rất ngoan. – Tuấn Khôi trở nên vui vẻ, điều mà cậu bé muốn nhất là nhìn thấy cha mình.Sau khi dỗ dành con trai ngủ, lòng Rin nặng trĩu. Con trai cô đang thém khát tình thương của người cha, có phải cô thật quá ác độc khi chia rẽ cha con bọn họ hay không. Nhìn đứa con đang say sưa ngủ, khoé miệng hơi mỉm cười mà Rin nặng lòng.***********Thiên Kim nghe Trần Hậu thuật lại mọi chuyện liền nhanh chóng tìm đến em gái của mình. Đã rất lâu rồi, bao nhiêu năm cô vẫn luôn thương nhớ đứa em gái nhỏ của mình nhưng tin tức về Rin vẫn là một con số 0. Hôm nay nghe chồng mình nói Rin đã quay về Thiên Kim nhanh như bay lao đến địa chỉ mà Trần Hậu đưa cô.Thiên Kim tìm mãi mới ra khu nhà trọ này, cô đi vào bên trong hỏi vài người cuối cùng cũng tìm đúng nơi mà Rin đang ở. Thiên Kim nhìn vào bên trong thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi hát ru một đứa trẻ trên chiếc võng. Thiên Kim lên tiêng.– Dạ, con chào cô.– Cô là. – Người phụ nữ nhìn về Thiên Kim nói.– Dạ, con đến tìm My ạ. – Cô được biết Rin ở nơi này gọi là My.– À, con bé đi bán vẫn chưa về. Cô vào nhà chơi, có lẽ một lúc nữa sẽ về ngay thôi. – Người phụ nữ kia nhìn chằm chằm vào Thiên Kim.– Dạ, My đi bán gì ạ. – Thiên Kim tò mò.– Bán bánh, nhưng vì sao cô và con gái tôi trông rất giống nhau. Chỉ là cô ăn mặc quá sang trọng còn My thì không.– Dạ, con chính là chị song sinh với My. – Thiên Kim cười nói.– Chị song sinh sao? Vì sao cô biết mà đến tìm lại con bé. – Bà vui mừng khi Rin tìm lại được người thân.– Con đã tìm Hà My khá lâu rồi, hôm nay con rất vui mừng khi đã tìm ra em gái. – Thiên Kim cười ra nước mắt. – Đây có phải là con trai của em ấy. – Thiên Kim nhìn Tuấn Khôi đang nằm trên võng ngủ.– Đúng vậy, thằng bé thông minh lanh lợi. Chỉ có điều là không có cha nên tuổi thơ rất cơ cực. – Bà nhìn Tuấn Khôi buồ