sâu nào…Vẫn không được rồi…Phì !
Bởi vì không chịu đựng được nên cô đã cười ra tiếng !
Vẻ mặt của Bùi Quang trở nên vô cùng khó hiểu và tức giận.
Chết rồi…Có phải là do cô muốn thế đâu? Vy Anh đã cố nhịn cười bằng mọi khả năng rồi đấy chứ !
Ai bảo trình độ của Bùi Quang kém cỏi như thế làm gì.
Sau khi để cô cười chán chê, Bùi Quang lại nghiêm túc lặp lại lần nữa :
– Vy Anh. Anh thích em.
Lần này, Vy Anh cười lớn hơn, nói một cách đứt đoạn :
– Anh nghĩ là anh lừa được em à ? Đây là lời nói dối tệ nhất mà em từng nghe đấy.
Cô vừa dứt lời, sự hoang mang liền hiện rõ trong đôi mắt của Bùi Quang, giọng nói cũng không che dấu được sự khác thường :
– Em đang nói cái gì thế hả ?
Bị lật tẩy rồi còn giả vờ ! Hứ !
Vy Anh bĩu môi :
– Hôm nay là cá tháng tư, anh đừng có mà lừa em nữa đi.
Ánh mắt Bùi Quang trở nên mờ mịt, khó nắm bắt nhưng lại thật bình tĩnh :
– Anh thích em. Không phải là nói dối , hiểu chưa ?
Bùi Quang cứ thế này thì có khi cô sẽ tin mất. Như thế thì kiểu gì cũng bị cười cho mà xem ! Vy Anh tỏ ra vẻ là mình biết tuốt , lườm Bùi Quang :
– Đã bảo là em không tin . Anh tìm người khác mà lừa đi.
Trong phút chốc, không gian lại trở nên thật tĩnh lặng. Cô đã bắt đầu cảm thấy có phần ngột ngạt ,khó thở .
Một vệt ửng đỏ đã xuất hiện trong đáy mắt của Bùi Quang.
Thôi nào…bị lẩy tẩy thì cũng không nên như thế chứ ! Vy Anh có ý giảng hòa :
– Thật ra là không phải lời nói dối của anh tệ đâu. Mà là do trình độ của em quá cao, anh không thể qua mắt được. Thôi thì ngày cá tháng tư còn dài mà, anh còn có cơ hội nhiều. Ngay bây giờ, anh đi thử đi.
Bùi Quang nhìn cô thật lâu…
Có phải là có hiệu quả rồi không ? Vy Anh nín thở chờ đợi…
– Chết tiệt ! Hôm nay tôi còn không biết là thứ mấy thì làm sao biết là ngày quái nào mà cá tháng tư tháng năm !
Bùi Quang giận dữ quát lớn rồi bỏ đi… Làm sao thế nhỉ ?
Người trái đất thì phải biết hôm nay là thứ tư – ngày 1 tháng 4 chứ !
Mà …Bùi Quang không biết ? Aaaaaaaa ! Bùi Quang không biết là cá tháng tư ….
Thế thì…thế thì…lời nói lúc nãy là sao ?
Khoan đã . Đừng có nghĩ linh tinh ! Trước mắt, Vy Anh cần thời gian để sắp xếp mọi chuyện !
Trong lúc cô còn thật tập trung suy nghĩ thì nghe một tiếng động lớn vang lên.
Rầm ! Thùng rác lớn dựng gần đó bị đá đổ …dưới đất chai nước, giấy ăn bay tung tóe…
Vy Anh nín thở nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cô còn chưa hết bàng hoàng thì bỗng Bùi Quang đã xuất hiện ngay trước mắt , hai tay đặt lên vai , nhìn cô một cách bình tĩnh :
– Vy Anh. Anh thích em. Thật sự thích em. Thích em ngay từ lúc ở quán Mun cho đến bây giờ là anh yêu em. Vy Anh. Cho anh một câu trả lời !
Vy Anh đã thấy như muốn ngừng thở tới nơi…đứng tim rồi !
Lần này thì cô không nghĩ là Bùi Quang nói dối nhưng mà …đầu óc bây giờ chẳng xử lí nổi tình huống này, chỉ biết đứng lặng im .
Bùi Quang đứng yên chờ đợi.
Nên làm thế nào ? Aaaa….Không nghĩ được , không nghĩ được ! Nên nói gì ? Nói gì đây ?
Cô cắn môi, lảng tránh ánh mắt của Bùi Quang …
– Em có thích anh không ?
Chân Vy Anh đã có dấu hiệu muốn ngã …Cô mấp máy môi :
– Em…
Giọng nói Bùi Quang đã có phần mất kiên nhẫn :
– Thích hay không ?
– Em…
Tức giận rồi :
– Trả lời đi . Đừng có mà cứ em em như thế.
– …
Tuy hỏi mà giống như là đe dọa :
– Thế nào ?
Đúng lúc Vy Anh cẳng thẳng tới tột cùng thì Bùi Quang chợt thả tay ra, nhẹ nhàng nói :
– Em cứ nói thẳng ra những gì mình nghĩ. Em cứ ngập ngừng thế này lại làm anh hi vọng đấy !
Không khí xung quanh trở nên thoáng đãng hơn rồi.
Vy Anh không ngừng hít thở sâu…Vấn đề này không được trốn tránh, phải thật rõ ràng…
Đúng rồi…cứ nói ra những gì mình nghĩ thôi.Nhưng như thế …
– Đừng sợ anh bị tổn thương ! Cho anh câu trả lời đi.
Cô bình tĩnh nhìn Bùi Quang , thật nhỏ giọng :
– Em …không thích anh.
Bùi Quang gật đầu, vẻ mặt có chút hụt hẫng :
– Ừ.
Vy Anh chưa bao giờ cảm thấy khó xử như vậy.Không biết là nên làm gì mới đúng.
Tự nhiên đi thích cô làm gì cơ chứ… Cứ mỗi lần như thế này là côlại thấy rất ghét bản thân mình !
Bùi Quang cười mỉm.
Nụ cười này là lần đầu tiên cô thấy ở Bùi Quang…Người này nếu mà cứ như thế này thì rất dễ thương
– Anh nói rồi, đừng sợ anh buồn. Vy Anh, điều ước của em đã thành sự thật rồi !
Vy Anh mở to mắt, kinh ngạc :
– Anh biết em ước gì à ?
– Ừ. Anh có lần bắt gặp em ở quán Mun.
Ở quán Mun à…Một số chuyện mơ hồ đang dần được sắp xếp. Điều ước…quán Mun…
Ồ ! Nhớ ra rồi ! Thì ra là người này !
Hừ hừ , không ngờ kẻ thù lâu năm lại nằm ngay trước mắt !Trái đất đúng là đầy rẫy nguy hiểm khó lường mà !
Vy Anh tức giận nhìn Bùi Quang :
– Có phải là lúc đó anh cười không ?
Bùi Quang cũng ngạc nhiên không kém :
– Em biết à ?
Còn không biết sao ?
Ngay chính khoảnh khắc 12 giờ, điều ước vĩ đại của cô đang được cầu nguyện thì một tiếng cười khẽ phát ra !
Đúng lúc đó, nến trên bánh sinh nhật của cô tắt ngúm …Ba chị em cô hoảng hốt tìm quanh quán cũng chẳng thấy một ai !
Được lắm, người đó ngang nhiên cười một tiếng rồi bỏ đi. Cứ giống như là lời nguyền vậy !
Chuỗi ngày sau đó, những người đ