Snack's 1967
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328465

Bình chọn: 7.00/10/846 lượt.


– Vy Anh. Đừng khóc, có được không ? Anh với cô ta không là gì cả.

Vy Anh ôm lấy áo anh, cô nói đứt đoạn :

– Người ấy yêu anh…cũng có rất rất nhiều người khác yêu anh. Tại sao…lại chọn em ? Tại sao anh lại chọn em ?

Anh thở ra một hơi thật nhẹ, sau đó ôm cô chặt hơn, đáp lại đầy ý cười :

– Vừa xinh , vừa ngoan, vừa hiền lành, vừa học giỏi, vừa khiêm tốn, nói chung là Vy Anh của anh quá tuyệt vời. Anh không thích em mới lạ . Được chưa ?

– Anh Duy Phong ! – Cô nghẹn giọng – Có phải là em rất được ưu ái không ? Mọi người ai cũng đều rất thương và cưng chiều em. Còn anh . bao nhiêu khác đều phát điên vì anh, sao anh lại chịu để ý tới em chứ !

– Vì em rất đáng yêu. Đôi với người khác, được bên em là một điều rất hạnh phúc. Có biết không ?

Rồi hai người không nói gì thêm… Vy Anh vẫn vùi đầu vào ngực anh. Còn người ấy, vẫn nhẹ nhàng ôm cô.

***

Ngoài kia, sắc trời đã trở nên xanh dịu . Căn phòng kính vẫn thật yên lặng.

Một tay nhẹ di chuyển trên lap top, một tay ôm lấy cái người ngốc nghếch kia, anh khẽ hỏi :

– Vy Anh, em ngủ đấy à ?

Đáp lại là một giọng nói đầy mơ màng :

– Vâng.

– Em ham ngủ thật đấy.

– Em nói với anh là em ham ngủ rồi mà.

– Thế Vy Anh định ngủ như thế này à ?

Một cơn gió đông chợt lùa vào .Chiếc rèm trắng khẽ tung bay…Lạnh…Theo phản xạ, người ấy ôm chặt lấy anh :

– Vâng.

– Anh sẽ không làm việc được.

Người ấy nhăn mặt , kèm theo sự bực bội :

– Mặc kệ ! Đó là việc của anh . Em không quan tâm. Em muốn ngủ.

Anh cười :

– Khi ngủ thì sẽ hư như thế này à ?

Lần này, người ấy hét lên :

– Anh đừng làm ồn nữa !!!

Người nào đó tuyệt nhiên không dám nói thêm điều gì…

Cái người hư hỏng kia càng ngày càng ôm chặt anh hơn, hơi thở thật đều đặn.

Ồ ! Có lẽ là ngủ say rồi…Anh bế bổng Vy Anh lên, chợt nhíu mày .Chỉ mới mấy ngày mà người ấy đã nhẹ hơn rất nhiều rồi. Anh cẩn thận đặt người ấy lên chiếc sofa rộng lớn, mở tủ lấy chiếc chăn đã được chuẩn bị sẵn, cúi người, nhẹ nhàng đắp lên người ấy.Khóe miệng nâng lên…biết ngay mà …người này sẽ biến nơi đây thành nơi để ngủ !

Anh ngắm người ấy một lúc, ngủ rất ngoan .Cười nhẹ một tiếng, anh vươn tay lấy chiếc máy ghi âm trên bàn.

Thật hư hỏng !Lại bắt anh làm cái gì nhảm nhí thế này ? Nhưng nếu anh không thực hiện thì sẽ bị cắn chết mất !

– Xin chào, tôi là Hoàng Duy Phong.

Nền trời thênh thang đen mộc một màu.Ánh trăng mờ nhạt ẩn hiện sau đám mây dày đặc.Ngày mai…có lẽ là sẽ có mưa lớn kéo đến.

Gian phòng lớn được bao phủ bởi thứ ánh sáng ấm áp. Vy Anh ngồi trên ghế, hai tay ôm gấu bông, chân đung đưa, chăm chú xem bố làm việc.

Bản thiết kế này chắc là quan trọng lắm nên bố mới chỉ vừa về nước mà đã lao ngay vào làm như thế rồi .

Bố chợt mỉm cười nhìn cô :

– Này nhóc, mau ngủ đi thôi .

Ngủ được nữa không ? Chiều nay mãi năm giờ Vy Anh mới chịu dậy…Ôi ! Thật là mất hình tượng quá !

Tối nay mẹ ở lại bệnh viện trực đêm, phải tranh thủ thời gian phá luật chứ.Bố không làm gì được cô đâu !

Nghĩ vậy, cô liền lắc đầu lia lịa. Không hề thỏa hiệp.

Bố dụ dỗ mãi không được nên cũng đành để cô muốn làm gì thì làm .Bố nghỉ một lúc, uống cà phê, đưa những bản nháp cho cô nghịch.

Đây…Một bản thiết kế này là quá thừa để cho cô mua hết mọi kem hạnh nhân có trên thế giới này rồi.

Bố thật ra là người rất nổi tiếng ngầm trong giới kĩ sư nhưng mà mọi thông tin của bố đều bị bít kín bưng. Bố không muốn cuộc sống bị ảnh hưởng bới mấy cái thứ hư danh đó.

Mà bố đã trở về đây rồi, thành phố này chuẩn bị mà đón chào những kiệt tác lớn đi thôi !Hừ…kĩ sư nào lại vượt qua được bố Nhật vĩ đại của cô chứ.

À đúng rồi, phải cho bố xem cái này mới được ! Vy Anh lôi điện thoại ra, tìm tìm một lúc.Thấy rồi…

– Bố xem này, có phải là rất đẹp không ?

Đây là tấm hình mà cô chụp lại biệt thự trắng lúc trước.

Chất lượng có hơi kém, vì là lúc ấy cô ở phía xa, biệt thự kia lại bị bao phủ bởi không khí mờ mịt của mùa đông.

Dù vậy vẫn có thể thấy rất rõ sự tráng lệ , đầy sang trọng nơi ấy. Càng nhìn lại càng bị cuốn hút.Cuối cùng cũng có cơ hội được cho bố xem rồi !

Bố ghim ánh nhìn thật chặt vào chiếc màn hình nhỏ, vẻ mặt ngập tràn sự hoang mang .

Ồ ! Bố sợ gì chứ , Vy Anh cười, chớp chớp mắt với bố :

– Rất đẹp đúng không bố ? Nhưng mà bố đừng lo. Bố của con vẫn là vĩ đại nhất !

Bàn tay bố cầm thật chặt ly cà phê…Hương cà phê sữa thơm lan tỏa khắp gian phòng.

Phải thật lâu sau, bố mới nở một nụ cười gượng gạo , nhìn cô :

– Con gái này, tại sao con lại có bức ảnh này vậy ?

Thôi, chết rồi. Tại sao Vy Anh lại chẳng hề nghĩ tới việc là bố sẽ đưa ra câu hỏi này nhỉ ?Có nên nói thật cho bố là do lần ấy cô tới tìm anh không.

Hừm…có thể là bố suy nghĩ khác mẹ nhưng mà…mẹ là vợ của bố đấy.Không được ! Mối quan hệ này dẫn đến rất nhiều nguy hiểm !

Vy Anh cất điện thoại trở lại, cố gắng trả lời một cách thật tự nhiên :

– À…có lần con đi chơi ngang qua đấy.

Bố khẽ thở dài một tiếng…nét cười chất chứa sự hoảng hốt :

– Có phải con gái cũng đã tới biệt thự trắng chơi rồi không ?

Vy Anh sững người…con gấu bông đáng thương bị cô vò chặt một cách tàn nhẫn.

Tạm thời,