XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325684

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

t chợt, Vy Anh ngồi thụp xuống nền gạch, rên rỉ :

– Anh đâu thế ? Để em thấy anh đi. Tại sao biến mất như chưa từng tồn tại trong đời em vậy ?

Vy Anh khóc nức nở, từ ngày cá tháng tư, cô đã chẳng thể thấy anh thêm một tích tắc nào nữa. Những nơi từng có anh, giờ chỉ còn mình cô với trái tim tan nát.

Có phải là cô đau chưa đủ nên anh vẫn chưa xuất hiện ?

Bao nhiêu cánh hoa đã tàn, bao nhiêu cầu vồng đã tan và bao nhiêu cơn mưa đã tạnh rồi … Sao vẫn chưa thấy anh ?

Vy Anh buông xuôi cơ thể, mấp máy môi.

– Xin anh đấy, cho em thấy anh đi !

Duy Phong chìa tay ra để kéo người anh yêu dậy, đáy mắt anh tĩnh lặng hiện thấp thoáng chút buồn chút khổ sở.

– Dậy nào ! Chờ anh thêm nữa, được không ?

[ Kể về những ngày Duy Phong bất tỉnh sau vụt tai nạn. Linh hồn anh thoát khỏi thể xác còn chìm trong mê man, hóa thành làn gió lạnh để theo sát người anh yêu thương … '>

– Vy Anh : Người là gió thoảng bên em. Ừm, thoảng qua … chỉ thế … nhưng quên Người với em là điều không thể …

– Duy Phong : Anh sẽ về !

***

Cuối tuần là ngày Vy Anh nhớ người ấy nhiều nhất vì cô hay lang thang tới những nơi in chút bóng dáng ngạo mạn.

Cô tìm tới quán Mun, ngồi vào đúng bàn Vip số 1, nhâm nhi cà phê và ăn kem hạnh nhân.

Vị đắng , ngọt trộn lẫn nhau khiến cô không còn cảm nhận được hương vị nào nữa.

Vậy là lần ấy, lần cô cùng anh Huy tới đây, người ấy đã bị mất vị giác …

Cả đêm qua không ngủ nên gục thẳng trên bàn kính.

Duy Phong ngồi đối diện người anh yêu thương, vươn tay ra muốn vuốt nhẹ mái tóc ngắn cũn cợn nhưng sợ cô bé con sẽ thức giấc.

Cô mơ gì đó nên cười mỉm , và rồi giọt nước tinh khiết ứa ra từ khoé mắt buồn thẳm.

Vy Anh nấc một tiếng rồi chầm chậm nhấc đầu khỏi mặt kính mát lạnh, những ngón tay bé xíu của cô e dè chạm vào khoảng không trước mặt. Cô biết đây chỉ là ảo giác nhưng không tài nào dứt mắt khỏi hình ảnh mờ nhạt trước mắt mình. Cô đang chạm tay vào khuôn mặt lạnh lẽo của người ấy …

– Em thấy anh này. Còn anh, trong mắt anh giờ còn em không ?

Duy Phong cười khẽ, gật nhẹ đầu. Không chỉ mắt mà ngay chính linh hồn của anh cũng thuộc về cô .

– Em muốn quên anh lắm nhưng không thể. Hay là em chờ anh và chị ấy chia tay ?

– Em ngốc ! Anh và cô ta …

Chưa để Duy Phong kịp nói hết lời, Vy Anh đã đứng dậy và đi khỏi quán Mun.

Cô bước đi vô định trên vỉa hè, không biết tới anh luôn sánh bước cạnh bên. Chợt điện thoại cô reo lên đoạn nhạc lollipop thân quen nhưng cô cũng không buồn nghe. Chỉ đến khi một tin nhắn gửi tới, cô mới miễn cưỡng đọc.

Duy Phong ghé đầu sang để xem nội dung Sms kia thế nào nhưng rất tiếc là nửa chữ anh cũng không hiểu ! Là tiếng việt đấy nhưng theo kiểu xì tin …

– Bạn cùng lớp muốn giới thiệu em cho một vài chàng trai khác. Em có nên quen người mới như một cách quên anh không nhỉ ?

– Không cho phép em !

Duy Phong bực mình dang tay siết mạnh người anh yêu thương nhưng đáp lại vòng ôm đó là vẻ ảo não của người ấy.

Vy Anh lẩm bẩm :

– Nào có ai, đẹp trai như anh !

***

Tối hôm đó, Nguyên tìm gặp Vy Anh. Cậu muốn nói điều gì đó để an ủi cô nhóc nhưng lời nói ra cứ cứng nhắc như dạy bảo.

– Em cố lên đi. Tổng giám đốc có lý do riêng mới nói chia tay với em mà !

– Em nghe câu này tới chán ngấy rồi. Sao chính anh ấy không tự nói ra mà mấy người cứ thay nhau khuyên em vậy !

Vy Anh không nhìn Nguyên nữa, mắt cô hôn sâu vào mũi giày của mình.

Nguyên khẽ thở dài :

– Tổng giám đốc hiện nay đang … thôi bỏ đi, chỉ cần em còn ở đây thì Duy Phong sẽ trở về sớm !

Nguyên lúc ấy phải về gấp biệt thự trắng để xem xét tình hình của Duy Phong nên chỉ nói chuyện với Vy Anh rất ít.

Cậu ta đi rồi, Vy Anh trở vào trong nhà với tâm trạng trống rỗng.

Sự biến mất của anh với cô là một hiện thực tàn nhẫn, cô buộc phải chấp nhận nhưng rồi thì sao ? Ngày mai cô sẽ lại đau hơn hôm nay …

Vy Anh không muốn ngủ, cứ lôi bức ảnh mà cô lấy trộm từ nhà anh ra để ngắm nghía. Ngón tay của cô di di lên cậu bé đang tựa người vào cửa gỗ màu nâu nhạt.

– Anh đẹp trai từ bé !

Duy Phong cười khẽ, tâm trí anh tạm thời băng ngược về những ngày xưa ấy. Khoảng thời gian anh có cô bé con , anh biết bé con rất dễ thương nhưng không thể nào hình dung ra cô .

– Anh Duy Phong ơi!

Lúc anh còn nhớ về bé còn thì người anh yêu thương chợt gọi, giọng cô buồn buồn :

– Em muốn gặp anh ngay lúc này nhưng anh đang ở đâu vậy ?

– Ngay bên em .

Vy Anh lặng người, cô nghi ngờ vào những gì mình vừa nghe. Lại là ảo giác ! Cô gái nhỏ lục tung tủ thuốc , uống liền hai viên thuốc ngủ. Cô sợ hãi những ảo giác thường xuyên lởn vởn quanh cô, nó là ảo giác nhưng mang tới cô cảm giác thật sự khiến cô không dứt nổi mình khỏi nỗi nhớ về anh.

Đêm ấy,

Duy Phong không thể ngắm người anh yêu thương ngủ say.

Anh phải gắng thoát ra khỏi cơn hôn mê chết tiệt mà mình đang mắc phải. Cả thể xác và linh hồn anh đều vùng lên điên cuồng để anh tỉnh dậy.

Anh luôn nghe thấy giọng nói trong trẻo thúc giục bên tai .

– Cho em thấy anh đi. Đừng là gió thoảng qua như người chưa từng tồn tại trong đời em như thế.

***

Duy Phong tỉnh dậy vào mờ sáng của ngày nà