XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329875

Bình chọn: 10.00/10/987 lượt.

Vy Anh nhà mình có việc gì, không lẽ muốn tranh của anh Duy Phong sao ?

– Tranh đi cũng được, anh Duy Phong để cho tớ.

– Nói nhỏ chút đi, để xem chuyện gì nào. Chắc chắn là có liên quan đến anh Duy Phong !

– …

Tôi tròn xoe mắt kinh ngạc và đầy khó hiểu nhìn thư kí Hoàng đang nắm chặt cánh tay tôi như sợ tôi chạy mất.

Một cảm giác bất an đột nhiên trỗi dậy khiến tôi lạnh người…

Tiếng bàn tán ngày lớn dần thêm mang theo ba từ anh-Duy-Phong vang khắp lớp học đầy náo nhiệt.

Thư kí Hoàng nhìn thầy phù thủy đẩy gọng kính, giọng điệu có phần kiêu căng :

– Xin chào ! thầy hẳn phải biết đến tên tuổi lừng lẫy của tôi chứ ?

“ …. ”

Thư kí Hoàng hôm nay có vẻ hơi khác với ngày thường, mặc dù vẫn là đóng âu phục lịch lãm , sang trọng, giày đen bóng lộn cùng cặp kính tri thức đầy thành đạt nhưng lại mang chút hơi hướm của sự phô trương.

À sai rồi !

Có lẽ lâu ngày không gặp nên tôi thấy lạ thôi, chứ còn nói về phô trương ấy à, người này lúc nào mà chả thế !

Thầy phù thủy mất một lúc định thần mới tiêu hóa nổi câu chào hỏi của thư kí Hoàng , thầy ấy trưng ra vẻ mặt nghiêm trang, tay chìa ra đầy vinh dự :

– Ồ, xin chào anh. Anh là thư kí Hoàng thuộc tập đoàn Khánh Phong phải không ạ ? Thật vinh hạnh quá !

Vẻ kênh kiệu của thư kí Hoàng lại tăng thêm, vênh váo bắt nhanh tay thầy tôi, ngữ khí như ra lệnh không hề có chút thương lượng hay đôi co nào :

– Hôm nay, tôi mượn bạn Vy Anh !

Không khí phút chốc đã được đẩy lên cao trào chỉ trong nháy mắt.

Hàng loạt câu nói khí thế được phát ra đầy quyết liệt .

– Ô kìa, anh ấy mượn Vy Anh nhà mình làm gì nhỉ ?

– Ối , thật sự muốn tranh với anh Duy Phong sao ?

– Anh ấy so với Vy Anh bé nhỏ của chúng ta thì già quá !

– Cao ráo, đẹp trai, tài giỏi như anh ấy cũng có quyền tranh chấp chứ. Nhưng mà so với anh Duy Phong thì…quá tệ !

– Các cậu không được nhắc tới anh Duy Phong. Anh Duy Phong là để các cậu đem ra so sánh à, muốn tớ dẫm nát đầu các cậu ra không hả !!!

– Im hết đi. Các cậu tốt nhất là im ngay , đừng để tớ phát tiết nhé. Anh Duy Phong là ai hả, là đấng tối cao ! mấy người tầm thường như các cậu lại so anh ấy với người khác là thế nào ?

– Được rồi ! Xem xem kìa, thư kí Hoàng muốn làm gì Vy Anh kìa ! Cứ nhao lên tớ lại đá cả lũ bây giờ !

– …

Mấy người này suy nghĩ gì thế chứ…

Thư kí Hoàng đi với tôi thì đâu khác gì cáo già và thỏ non đâu …

Nhắc đến mới nhớ, anh Duy Phong tốt đẹp của bọn họ cũng là cáo đấy thôi !!!

Thầy phù thủy vẫn chưa thể hiểu ra được chuyện gì nhưng vẫn gật đầu, liếc thoáng qua tôi với tia ẩn ý rồi cười vui vẻ :

– Ồ, được mà, được mà !

Thư kí Hoàng nghe xong liền ngang nhiên dắt tôi đi.

Thật kì lạ là tôi chẳng hề có lấy bất kì phản ứng nào trước việc này, thậm chí lại còn có chút mừng thầm…

Là lá la…thoát khỏi tay phù thủy độc ác kia rồi…

Vì quá đắc ý nên tôi không biết rằng mình lại đang rơi vào tay oan hồn nham hiểm…

Tôi vẫy tay chào Trúc Vũ một tiếng.

Trúc Vũ chợt đứng hẳn lên ghế trợn tròn mắt :

– Này, hai người kéo nhau đi đâu thế ?

Thư kí Hoàng khựng người lại…mắt sáng rực lên…tay còn lại kéo luôn Trúc Vũ còn đang ngơ ngác ra khỏi lớp…

***

Ngày hè khuất gió…

Căn phòng kính thoáng đãng đầy yên tĩnh.

Chiếc rèm cửa mang màu trắng đơn nhã được khép lại.

Trên chiếc ghế xoay, một chàng trai có mái tóc đen ngắn, gương mặt điển trai hoàn mĩ nhưng nơi đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ có sự lạnh lẽo.

Tay anh xoay chiếc bút một cách điêu luyện, mắt dán vào tập văn kiện dày cộm trên bàn.

Thần thái anh tĩnh lặng, dáng vẻ pha lẫn sự thờ ơ.

Cánh cửa kính được nhẹ nhàng mở ra…

Một người đàn ông mang phong thái điềm đạm, khuôn mặt đầy những nét cương nghị bước vào :

– Duy Phong, lát nữa ta cùng cháu đi dự hội nghị !

Tiếng lật giở giấy tờ ngừng phát ra.

Anh dời mắt khỏi đống giấy, nhìn người trước mặt gật đầu, giọng nói không cảm xúc nhưng khóe miệng nâng lên thành nét cười kiêu hãnh :

– Welcome back ! Chào mừng chú !

Lần này thì người chú Duy Thức thật sự đã trở về rồi.

Thời gian gần đây, người trong giới đều đã ít nhiều ngầm biết tớ sự trở lại của bậc kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức qua chuỗi loạt những nhà cao tầng nằm ở ngay trung tâm khu đô thị mới thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Khánh Phong !

Sau mười năm ròng rã, ông sẽ đánh dấu sự trở lại của mình bằng việc chính thức xuất đầu lộ diện tại cuộc hội nghị chỉ bao gồm những nhân vật trọng yếu trong lĩnh vực kinh doanh mang qui mô tầm cỡ quốc tế !

Những ngày tháng ông là Hoàng Anh Nhật sắp qua rồi.

Ông nở một nụ cười nhàn nhạt…

Đợi đến khi Vy Anh thật sự nhớ lại mọi chuyện, Hoàng Anh Nhật sẽ vĩnh viễn biến mất.

Còn bây giờ, ông vẫn cứ là kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức và người bố vĩ đại Hoàng Anh Nhật.

Ông có cách để Vy Anh không thể biết tới bí mật chưa đến hồi bật mí này…

– Ta vắng mặt lâu thế rồi, cái danh kỹ sư thiên tài đã ai chiếm mất chưa nhỉ ?

Duy Phong ra vẻ nghĩ ngợi vài giây rồi nghiêm túc đáp :

– Hoàng Anh Nhật, bố vợ của cháu.

Hoàng Duy Thức cười lớn , ông ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh , mỉm cười :

– Cháu còn phải đợi Vy Anh 6 năm nữa !

Lúc