Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210162

Bình chọn: 7.00/10/1016 lượt.

cả ngoại ngữ của các nước mà Khánh Phong đặt trụ sở.Ghế nhà trường, Duy Phong hiếm khi ngồi mà chủ yếu được bố Khánh đặt lịch đào tạo .Rồi thì theo bố đi khắp nơi để tích lũy kinh nghiệm. Ở bên theo dõi và quan sát tất cả. Đến năm 9 tuổi , Duy Phong đã nắm vững được hết những kỹ năng cơ bản. Từ đó, Duy Phong đảm nhận luôn vị trí tổng giám đốc .

Ánh mắt của mẹ anh vừa ấm áp lại tràn ngập tự hào :

– Thời gian đó, tập đoàn tập trung chủ lực để tấn công vào Mỹ. Khánh Phong lập hẳn một chuỗi công ty con ở đó. Mà lúc ấy, bố mẹ còn đang phụ trách bên Ý nữa nên quyết định điều Duy Phong sang để vừa học tập lại vừa làm việc.Duy Phong bên ấy cùng với sự hỗ trợ của thư kí Hoàng chịu trách nhiệm trụ sở lớn bên Mỹ.

Vậy là, 10 năm trước anh ấy sang Mỹ…

10 năm trước anh ấy sang Mỹ ?

Cảm giác mất mát tột độ đột nhiên xâm chiếm lấy tôi.

Có một số thứ dường như là tôi biết rõ nhưng nghĩ kĩ thì lại không có gì…

– Lúc Duy Phong sang Ý để dự cuộc họp lãnh đạo cấp cao thì bị bọn lưu manh bắt cóc. Bố mẹ khi đó sợ Duy Phong không thích nên đã không cho vệ sĩ theo. Mẹ đã sợ tới mức mê man mấy ngày trong viện ! Cũng may là chỉ hai ngày sau, cảnh sát đã giải quyết được mọi chuyện.

Giọng mẹ anh có chút mơ hồ, không rõ ràng :

– Sau chuyện này, bố mẹ tìm những vệ sĩ thật gỏi để bảo vệ Duy Phong và để Duy Phong nắm luôn quyền quản lí. Rồi Duy Phong thành lập Black Company, có hẳn trụ sở và hoạt động rất bí mật.

Black Company ?

Tại sao lại không phải Colorful Company nhỉ ?

Anh cái gì cũng đen tối như thế…thật là không nên !

– Trang phục của họ là màu đen, kính đen và găng tay đen nữa. Xuất quỉ nhập thần lắm, ngay cả bố Khánh cũng không biết đây này ! Có điều , họ đảm bảo an toàn tuyệt đối !

Trang phục màu đen à…Kính đen, găng tay đen ?

Hừm…thấy ở đâu rồi nhỉ !!!

Xem nào…

A ! Chai nước sốt !

Đúng rồi ! Đúng rồi !

Là lần đó , ở siêu thị biến thái !!!

Xuất quỉ nhập thần ! Đúng luôn ! Là họ rồi !

Mà như thế thì không lẽ nghề tay trái của Black Company là làm nhân viên siêu thị ?

Hợp lí không ?

Hình như là không…

Vậy thì…mục đích của họ lúc đó là gì ?

– Mẹ, con gặp một người trong số đó rồi thì phải.

Do để mình quá mải mê cuốn theo Black Company kì bí nên tôi vô tình gọi mẹ lúc nào không hay…

Mẹ anh cũng như tôi, không để ý gì đến việc đó, vẻ mặt đăm chiêu :

– Thế à ? Họ có khuy hiệu gồm hai kí tự B.C trên ngực áo đấy ! Mẹ cũng gặp nhiều rồi nhưng không biết mặt ai cả ! Hỏi họ cũng không nói gì đâu, tuyệt đối giữ im lặng !

Mẹ anh khẽ thở dài :

– Chẳng có ai chịu nói chuyện với mẹ cả ! buồn !

– …

Thật tâm trạng !

Mà mẹ anh vừa nói gì cơ ?

Khuy hiệu gồm hai kí tự B.C ư ?

Tôi lập tức hét toáng lên :

– Mẹ, con biết rõ một người trong số ấy !

Ngay sáng nay, tôi vừa gặp đấy thôi.

B.C !!!

Dám lừa tôi là Best CEO à ! Best CEO à !

Bây giờ thì tôi hiểu rõ mọi chuyện rồi !

Nhân viên siêu thị gì chứ ! mình quá ngây thơ mà !

Anh ấy là cho người hạ nhục chiều cao của tôi !

Quá đáng lắm rồi !

Hay thật, người đó lại ngang nhiên lấy chai nước sốt ngay trước mặt tôi và Vũ , còn tưởng họ có ý tốt chứ, hóa ra là giấu diếm ý đồ đen tối phía sau !

Thật quá mất mặt mà ! hừ hừ !

Được lắm !

Tôi tức giận đặt mạnh ly kem lên bàn :

– Mẹ, là anh Duy Phong ấy !

Mẹ anh giật mình, nhưng sau đó nhìn tôi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ :

– Duy Phong là thủ lĩnh !

À ừ nhỉ…

Anh ấy thành lập ra B.C cơ mà…

– Mà Duy Phong thì lại càng không nói !

Mẹ anh cũng có vẻ rất hiếu kỳ về B.C này .

Trong khi tôi đang nghĩ cách moi tin thì mẹ anh lại chuyển chủ đề, kể chuyện ngày xưa theo đuổi bác Duy Khánh.

Mẹ anh học khối dưới của bác Duy Khánh tại trường trung học.

Bác Khánh cũng như anh, rất xuất sắc và điển trai.

Nhưng mẹ anh không mờ nhạt như tôi mà ngược lại cũng rất rổi bật.

Ngày nào, mẹ anh cũng mang đồ ăn đến cho bác trai.

– Đàn ông là phải tấn công từ dạ dày.

Mẹ anh nói với vẻ dạn dày kinh nghiệm và đầy tự tin.

Tôi có hơi rùng mình.

Ừm thì…mặc dù bác trai có bị cưa đổ thật nhưng mà…theo cách hợp lí nhất thì chắc chắn là bác trai muốn tự giải thoát mình khỏi cách tấn công đầy tàn ác đó của bác gái.

Bởi vì chỉ cần bác gái tấn công thêm vài giây nào nữa thì có lẽ bác trai ôm theo cái dạ dày đầy thương tật mà hy sinh mất.

Tình yêu có hay không cũng được.

Còn mạng sống nhất quyết phải giữ.

Điều này, tôi có thể hiểu !

Vẻ mặt mẹ anh mơ màng chìm trong những ký ức xưa cũ, mặt chợt sáng lên :

– Chú Thức ngày xưa gái theo cũng nhiều lắm !

Không biết tại sao nhưng tôi lại có cảm giác rất quen thuộc với người chú ruột của anh.

Mặc dù bác ấy là đối thủ nặng kí nhất của bố Nhật vĩ đại !

Sắc trời về đêm càng thêm tối…

Chiếc kim đồng hồ càng nhích dần đều theo từng tích tắc .

– Nhưng mà chú ấy à, cứ vùi đầu vào những bản thiết kế, gái theo thế nào cũng mặc kệ. Mẹ cứ phải đứng ra dẹp yên cho chú ấy. Thật mệt !

Bác Duy Thức may mắn đấy chứ, may là chưa bị tấn công bằng đường dạ dạy không thì kỹ sư thiên tài không tồn tại mất.

Có nên dành 1 phút mặc niệm không đây…

Mẹ anh lại khẽ thở dài :

– Chú Thức ấy, chẳng biết tạ