hông sao. Anh tự nguyện.
Tôi giật mình, né người, mặt bỗng nhiên nóng ran.
Anh tự nguyện gì chứ ? Tự nguyện dâng hiến ư ?
– Anh Duy Phong đừng nói những chuyện không trong sáng như thế !
Anh nghiêng ánh mắt ngập tia cười nhìn tôi, chất giọng vô cùng ngây thơ :
– Sao ? Vy Anh thấy chỗ nào không trong sáng ?
Tôi im bặt.
Vy Anh, thừa nhận đi, đầu óc trở nên đen tối rồi đấy ! Đang nghĩ cái gì ghê gớm thể !
Chẳng qua anh ấy tự nguyện…ở nhà thôi mà.
Và cho dù anh ấy có muốn …dâng hiến thế nào cũng kệ đi !
Tôi muốn lảng tránh những vấn đề đáng sợ này nên chỉ tay vào bức tường bên cạnh, tỏ vẻ ngạc nhiên :
– Ồ ! Bức tường này có màu trắng này !
Bốp bốp !
Có tiếng vỗ tay vang lên !
Đứng gần bể cá lớn, bác Duy Khánh vỗ tay, lên tiếng khen tôi :
– Vy Anh, con có mắt quan sát tinh tế thật đấy.
– …
Tôi đứng im bất động.
Ai nhìn vào cũng biết là bác ấy…khen đểu tôi.
Nhưng lúc tôi lấy lại thần trí , định chào bác Khánh thì vẻ mặt bác ấy trở nên xấu đi, mắt liếc qua phía nhà bếp rồi đi nhanh về phía cửa.
Đi qua chỗ chúng tôi thì vỗ vai anh :
– Con cố lên nhé !
Tôi cảm nhận được cánh tay của anh trở nên cứng ngắc, miễn cưỡng gật đầu.
Chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng thế nhỉ ?
Tôi ngơ ngác nhìn quanh thì bị một người lao tới ôm mạnh.
– Ôi, con dâu đã về rồi à ?
Mẹ anh không ngừng xoa đầu tôi cưng nựng :
– Con mệt không ? Đã ăn gì chưa ?
Sau khi hỏi một dăng câu hỏi mà không cần tôi trả lời , bác ấy quay người :
– Con trai…
Những lời sau, mẹ anh ngưng hẳn lại !
Vì…người mới nãy còn đứng bên cạnh tôi đã đi từ lúc nào.
Trên chiếc ghế sofa, mắt anh dán vào chiếc laptop đặt trên chân, vẻ mặt điềm tĩnh.
Bác ấy nhìn anh một lúc sau đó cười âu yếm hỏi :
– Bố Khánh đâu ?
– Bác ấy đi đâu rồi đấy ạ !
Đi đâu mà với vẻ rất vội vã…
Mẹ anh hơi nhíu mày như suy nghĩ điều gì đó , có vẻ chưng hửng nhưng rồi xoa đầu tôi :
– Hai con đợi mẹ lát nhé.
Tôi nhìn theo dáng vẻ hào hứng hớn hở của bác ấy đi vào bếp mà vẫn chẳng hiểu gì
nhưng hình như là bác Khánh và anh…trốn tránh bác gái !
Cảm giác bất an đột nhiên trỗi dậy…khiến tôi cũng muốn trốn.
Nhưng Vy Anh ngoan ngoãn sao có thể làm thế !
Tôi ôm balô đến ngồi cạnh xem anh làm việc , nhàm chán lên tiếng :
– Thưa Best CEO, anh không định nghỉ một lát à ?
Anh vẫn không rời mắt khỏi chiếc laptop màu xám bạc, tay di di trên con chuột ảo, gật đầu :
– Ừ, lát nhé.
Tôi thở dài :
– Kệ anh, em đi cho cá ăn đây .
Bể cá có thêm khá là nhiều cá mới, có những con cá bé tí xíu bơi cùng bể dễ thương cực kì !
Ha, tôi phát hiện ra con cá ham ăn kia rồi !
Vẫn theo như cách cũ, con cá kia bị tôi làm cho ngẩn ngơ, bơi đi bơi lại từ đầu đến cuối bể mà vẫn không ăn được gì !
Chắc hẳn là nhóc ta tức điên lắm rồi đấy.
Trong lúc tôi đang khoái chí thì cảm nhận được một mùi thơm đậm.
Hử…là từ món ăn !
Mẹ anh đặt trên bàn một đĩa thịt tẩm bột rán, hào hứng lên tiếng :
– Hai con ăn thử xem . Mẹ làm từ sáng đến giờ đấy nhé !
Tôi nhanh chóng ngồi yên vào bàn .
Anh chậm chạp đặt chiếc laptop sang một bên, vẻ mặt trầm ngâm nhìn đĩa thịt với ánh mắt rất phức tạp.
Sao anh có vẻ giống như đang đấu tranh tư tưởng thế nhỉ ?
Mẹ anh ở bên không ngừng thúc giục anh :
– Con trai cưng mau ăn đi !
Anh gật đầu, từ tốn ăn một miếng …sau đó…im lặng .
Hình ảnh này sao quen thuộc quá nhỉ ?
A…! Đúng rồi ! Rất giống với lúc anh ăn…món kia của tôi !
Mẹ anh có vẻ rất vui mừng , hai tay chắp vào nhau vẻ chờ mong :
– Con thấy thế nào ?
Vẻ mặt anh lạnh tanh, thả chiếc dĩa xuống,khẽ lắc đầu, chất giọng không cảm xúc :
– Không ăn được !
– ….
Nụ cười của mẹ anh tắt phụt chỉ trong chớp mắt, vẻ tràn đầy ngờ vực nhìn đĩa thịt ngon mắt trên bàn :
– Vẫn thế à ? Rõ ràng là mẹ đã làm đúng với công thức Diệp chỉ rồi mà !
Anh im lặng quay lại làm việc với chiếc laptop, dáng vẻ thờ ơ như không hề biết gì cả…
Hm…
Mùi thơm từ đĩa thịt lan tỏa , đánh thức bộ não vẫn đang ù lì , tôi cũng bắt đầu khá là thắc mắc.
Sao thế nhỉ ? Trông rất ngon mà…
Thịt tẩm bột rán từng miếng vàng đều, giòn tan, thơm nức.
Còn nữa, với lại qua việc kem mẹ anh làm ngon hơn cả quán Mun thì tôi có thể chắc chắn rằng mẹ anh nấu ăn nhất định tuyệt !
Chắc là do anh không biết thưởng thức đấy thôi.
– Cháu ăn nhé ?
Ánh mắt bác ấy sáng rực trước đề nghị của tôi , gật đầu lia lịa :
– Ôi, con mau ăn đi , mau ăn đi !
Nhưng tôi còn chưa kịp lấy dĩa thì một giọng trầm cắt ngang :
– Stop !
Tôi tròn xoe mắt đầy khó hiểu :
– Em…ăn mà ?
Vẻ mặt anh thoáng chút nghiêm nghị, lắc đầu :
– Không !
Tâm trí của tôi đang bị làm cho rối bời thì mẹ anh ở bên vỗ vỗ vai tôi, vừa liếc trộm anh vừa nói với tôi :
– Con ăn đi, ăn đi thôi .
Chiếc dĩa vừa được cắm miếng thịt thì ánh mắt anh tối lại, trầm giọng :
– Vy Anh !
Tôi giật mình, buông ngay chiếc dĩa kia xuống, ngơ ngác nhìn anh :
– Anh…làm sao thế ?
Tôi nghĩ không ra lí do anh cấm đoán như thế !
Ừm…cái này…không ngọt mà…
Mẹ anh thúc giục mạnh hơn :
– Con ăn đi, đừng sợ ! Không việc gì phải sợ Duy Phong cả, có mẹ ở đây. Con không sợ nhé !
Giọng bác ấy nhỏ dần