Nhật ký gái gọi

Nhật ký gái gọi

Tác giả: Hắc Nhan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325382

Bình chọn: 8.00/10/538 lượt.

óng tối.

“Vương Vĩnh Kinh, sinh tháng Chạp năm 1979.” Cô đột nhiên lẩm bẩm, thanh âm cũng trở nên âm u lạnh lẽo, “Có hai em trai, một em gái, ba mẹ nhặt phế liệu. Mùa đông hơn mười năm trước chết đuối ở một hồ nước gần nhà, thi thể không được vớt lên. Mùa xuân năm sau, cả nhà chuyển đi, sau đó hồ nước bị lấp, ngôi nhà này được xây trên đó…”

Tiếng cười khanh khách truyền đến từ bên ngoài, là tiếng trẻ con lanh lảnh dễ nghe.

Tách một cái, đèn đột nhiên bật sáng ngắt ngang lời Ngô Quế Lan, đồng thời xua đi màn đêm u tối.

Lẹp bẹp! Lẹp bẹp! Tiếng giầy ướt bước trên nền đất vang lên, một hàng dấu giầy trẻ con ướt sũng từ từ xuất hiện trước cánh cửa đóng chặt, mỗi lúc một gần nơi Ngô Quế Lan đang ngồi.

“Cậu không cần dọa tôi. Đến người sống tôi còn không sợ, lẽ nào đi sợ ma quỷ?” Ngô Quế Lan nhìn căn phòng vắng vẻ, lạnh lùng cười, “Mà không ngại nói cho cậu biết, căn phòng này tôi ở chắc rồi.” Cùng một con ma tranh chấp địa bàn, trong cuộc đời cô, đây là lần đầu tiên.

Vừa dứt lời, cô bỗng nhiên cảm thấy cổ họng chợt lạnh, giống như có một đôi tay vô hình đặt ở trên, đang dần dần siết lại. Ở phía dưới, hai dấu chân ẩm ướt lặng lẽ hiện lên ngay bên cạnh.

Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười, cô không có sức lực lãng phí đi phản kháng, nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên nụ cười e dè của Thành Công, trong lòng bất giác trở nên ấm áp.

Cô sinh ra vào ngày nặng căn, vì vậy khi còn nhỏ thường xuyên gặp phải những thứ này, thậm chí còn suýt bị một người đã chết kéo đi làm thế thân. Cô không hề sợ, cũng biết cách làm thế nào để tự bảo vệ bản thân, nên biết rõ nơi này có ma quỷ vẫn ham giá rẻ mà thuê ở. Chỉ là không ngờ nó lại tìm đến Thành Công trước.

Nếu người tên A Sâm kia không xuất hiện, có lẽ không bao lâu nữa cô nhất định phải chuyển ra ngoài, giống như những khách trọ trước đây của ngôi nhà này. Nhưng bây giờ, có lẽ không cần nữa rồi.

“Cậu không hại được tôi đâu.” Một lực rất mạnh dường như đang bóp nghẹt khí quản, làm cho cô không thể nào thở được. Nhưng cô vẫn cười, cao giọng khinh miệt, “Cậu không có năng lực đấy. Tuy nhiên, tôi có thể đào xương cốt cậu ở phía dưới căn phòng này lên quẳng cho chó ăn.” Cô biết rất rõ, chỉ cần trong lòng không sợ hãi, những thứ vô hình này đều không thể động đến mình.

“Đồ đáng ghét.” Giọng nói non nớt của Tiểu Kinh vang lên trong phòng, ẩn chứa trong đó sự căm tức không thể che giấu được. Ngô Quế Lan chỉ cảm thấy cổ họng được buông lỏng, hít thở thông thuận lại sau nháy mắt, trước mặt hiện lên một bóng người nho nhỏ đáng yêu.

“Đồ bắt nạt trẻ con.” Hàng lông mày dưới mái đầu nấm nhăn lại thành một đường.

“Trẻ con?” Ngô Quế Lan khinh bỉ liếc nhìn nó một cái, nửa cười nửa không hừ một tiếng, “Là con tiểu quỷ hại người mới đúng.” Nhìn đứa bé đối diện giương mắt chuẩn bị cãi lại, cô hừ lạnh, “Thành Công là cậu làm hại có phải không?” Thành Công mất trí nhớ không hiểu việc gì, nhưng cũng chẳng ngớ ngẩn đến nỗi vô duyên vô cớ lao về chiếc xe đang chạy như bay trên đường.

“Tôi chỉ giúp anh ấy thôi, tôi không hại anh ấy.” Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Tiểu Kinh phụng phịu trả lời, “Nhìn bộ dáng ngốc nghếch đó thật làm cho người ta sốt ruột, cho nên mới quyết định giúp anh ấy khôi phục trí nhớ.”

“Tốt nhất là cậu nên nghĩ như vậy. Nếu để tôi biết được cậu tìm anh ấy làm thế thân…” Ngô Quế Lan cụp mắt xuống, lãnh đạm nói, chưa hết câu cũng đã đủ làm cho Tiểu Kinh phải rùng mình.

“Cô thật là đáng ghét.” Tiểu Kinh tức giận nói: “Rõ ràng ngày đầu tiên tôi đi tìm anh Thành Công chơi, cô liền kè kè giữ anh ấy bên mình, không cho tôi đến gần anh ấy, bây giờ còn đổ oan cho người ta. Hừ… Người ta chỉ muốn tìm người chơi cùng thôi, đâu có hư như cô nói!”

“Muốn tôi đưa cậu về nhà không?” Không đào sâu thêm xem rốt cuộc nó nói thật hay không, Ngô Quế Lan thản nhiên chuyển đề tài.

“Không cần cô lo!” Tiểu Kinh giống như bị điều gì đó kích thích, hét lên. Khuôn mặt đáng yêu trong nháy mắt trở nên đầy oán độc làm cho người ta phải phát run.

“Tôi đang ở chỗ này rất tốt, tại sao phải đi? Tôi không muốn cô sống an ổn!”

Ngô Quế Lan nhướn mày, buồn cười nhổ một bãi nước bọt, lẩm bẩm nói: “Tiểu quỷ thối, cậu muốn ở cứ ở, bà chị đây sợ cậu chắc? Nếu cậu gây phiền phức, tôi sẽ đi tìm người bắt cậu.” Cô ngừng một lát, sau đó chán nản khoát tay, “Được rồi, cậu cứ tự nhiên… Mệt chết đi được!” Nói rồi, Ngô Quế Lan đứng dậy, liêu xiêu rời rã đi về phía phòng ngủ.

Tiểu Kinh trợn mắt há miệng nhìn Ngô Quế Lan lê bước chẳng mấy chốc sẽ đi vào gian phòng kia, thần sắc oán hận kinh khủng khi nãy bỗng biến đâu mất hết, thay vào đó là vẻ tủi thân rất đáng thương.

“Cô chơi với tôi đi… chẳng có ai chơi với tôi cả…” Nó cầu xin rồi òa khóc, bộ dáng tội nghiệp khiến người ta khó có thể chối từ.

Ngô Quế Lan lại không thèm quan tâm đến nó, cứ thế đi thẳng vào phòng.

Tiểu Kinh thấy vậy liền thu hồi bộ dạng đáng thương, cười tinh quái, “Nếu cô không chơi với tôi, tôi sẽ đi tìm anh Thành Công chơi cùng.”

Lời còn chưa dứt, Ngô Quế Lan quả nhiên xuất hiện trước mặt nó, nhưng ánh mắt vô cùng dữ tợn.

Thực ra nó cũng k


Old school Easter eggs.