Duck hunt
Nhật ký báo thù

Nhật ký báo thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210863

Bình chọn: 7.5.00/10/1086 lượt.

ại trường học, cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi. Nền móng hết sức yếu kém, chỉ bằng cố gắng của mình mà muốn tiến độ, không khác gì chuyện viễn vông.

Thuận lợi rời khỏi Giáo Học Lâu, một đám học sinh nói nói cười cười đi đến, nhìn bộ dạng dường như mới học thể dục xong.”Tiểu Tuyết, cậu đi đâu vậy?”

Phía trước có người kêu lên, đi đến chắn trước mặt cô.

Là Tằng Hàm.

Diệp Thiên Tuyết dừng lại, ngẩng đầu nhìn cậu ta.

Một thiếu niên như vậy, cũng coi như có gương mặt anh tuấn, trong nhà lại có tiền, tính cách cũng thân thiện, cũng đủ trở thành vương tử trong mắt rất nhiều người. Nhìn ánh mắt của các cô gái xung quanh là biết

Diệp Thiên Tuyết mỉm cười với cậu ta: “Đi bệnh viện.”

“Cậu bị bệnh sao?” Tằng Hàm thân thiết hỏi, định chạm vào trán của cô, bị cô lách người tránh được.

“Cũng không phải cảm mạo phát sốt, chỉ thấy trong người thế nào ấy.” Cô nói như vậy, rồi vẫy tay chuẩn bị rời đi, “Cậu đi học đi.”

Tằng Hàm ngạc nhiên nhìn bóng dáng của cô rời đi, có chút mê hoặc nói không nên lời.

Cô, dường như có cái gì đó không giống trước đây?

Một chút khác thường nói không nên lời đó, ngược lại làm cho cậu ta đặc biệt để bụng. Còn đứng tại đó do dự xem có nên chạy lại hỏi cho rõ ràng hay không, bóng dáng của cô đã biến mất.

Tằng Hàm đành phải xoay người trở về, nghĩ khi nào thì đi thăm cô.

Cố Trường Khanh đang nói chuyện với người đến tiếp nhận công tác thay mình, quầy tiếp tân gọi điện thoại lên nói Diệp Thiên Tuyết đang đợi bà. Bà rất kinh ngạc, tốc độ bàn giao công việc nhanh hơn, sau đó vội vàng đi xuống lầu, đến phòng khách tìm Diệp Thiên Tuyết.

“Sao cháu lại tới đây?”

“Cháu nhớ dì.” Diệp Thiên Tuyết lộ ra khuôn mặt hồn nhiên tươi cười, lại nhẹ nhàng ôm lấy bà.

Cố Trường Khanh buồn cười vỗ vỗ đầu cô, “Đi ăn cơm chiều cùng dì?”

Hai người ở nhà ăn gọi đồ ăn, Diệp Thiên Tuyết thuận miệng hỏi dượng đi đâu. Cố Trường Khanh dịu dàng trả lời: “Dượng đi giúp dì liên hệ với bệnh viện Hongkong.”

Đáy lòng Diệp Thiên Tuyết vui sướng giống như nước suối cuồn cuộn chảy ra, làm cho cô nói chuyện cũng hân hoan nhảy nhót: “Quyết định rồi sao?”

Cố Trường Khanh tư thái tao nhã vén tóc ra phía sau tai, tươi cười dịu dàng: “Đúng vậy. Dì đã đem công việc ở công ty bàn giao rồi. Qua một thời gian nữa sẽ đi Hongkong.”

Diệp Thiên Tuyết hoan hô một tiếng: “Lúc trở về nhớ mua quà cho cháu.”

“Cháu đúng là…!” Lấy ngón tay dí dí trên mũi cô, giọng nói của Cố Trường Khanh cũng là dịu dàng mà cưng chiều.

Cười hì hì, đáy lòng Diệp Thiên Tuyết hưng phấn hoàn toàn không phải vì sẽ nhận được quà. Nếu như đi Hongkong, có thể tránh được việc dì chết sớm, như vậy, dù như thế nào cô cũng muốn thúc đẩy.

Ăn được một nửa, Cố Trường Khanh mới hỏi lý do cô đến đây.

“Dì, có thể giúp cháu tìm một gia sư được không?” Diệp Thiên Tuyết nuốt một miếng thức ăn, lại uống một hớp nước, mới nói.

“Tại sao bỗng nhiên lại hăng hái như vậy?” Cố Trường Khanh đồng ý, thuận miệng hỏi, lại kinh ngạc khi nhìn thấy người ngồi đối diện mình cảm xúc bỗng nhiên chùng xuống.

“Bởi vì, không hăng hái không được.” Cuối cùng, Diệp Thiên Tuyết trả lời như vậy, tươi cười buồn bã, giống như trải qua tang thương.

Cố Trường Khanh trong lòng đau xót, khuôn mặt đối diện kia, tương tự như khuôn mặt của chị gái đã mất sớm của mình…

“Được, cháu muốn gia sư như thế nào?” Cuối cùng, bà dịu dàng hỏi, trỗi dậy cảm giác thương tiếc đối với Diệp Thiên Tuyết. Đứa nhỏ này, đã không có mẹ, cha cho dù quan tâm, cũng luôn thiếu một cái gì đó.

“Trước tiên giúp cháu nắm vững căn bản đã…” Diệp Thiên Tuyết ủ rũ, “Nền tảng của cháu, thật sự có chút yếu kém.”

Cô gái mười sáu tuổi, ngay cả bộ dạng ủ rũ cũng vô cùng xinh đẹp. Cố Trường Khanh bật cười.

Tuy rằng thuyết phục Cố Trường Khanh đồng ý làm giả giấy khám bệnh giúp cô cùng với việc giấu diếm Diệp Hâm Thành có chút khó khăn, nhưng chỉ cần chịu làm nũng, cuối cùng cũng đạt được mục đích.

Diệp Thiên Tuyết ngồi ở trong xe đi về nhà, càng tới gần căn nhà, trong lòng lại càng ủ dột.

Nếu không nhớ nhầm, ngày mai, là một ngày quan trọng…

Vào cửa, có người đi lại cầm áo khoác giúp cô, đồng thời nói Diệp Hâm Thành có việc tìm cô.

Diệp Thiên Tuyết lên lầu gõ của thư phòng, nghe được tiếng đáp lại từ bên trong mới mở cửa đi vào, ngồi xuống đối diện Diệp Hâm Thành, ngẩng đầu nhìn ông.

Công bằng mà nói, Diệp Hâm Thành là một người đàn ông có ngoại hình tương đối xuất sắc, cho dù không nói ra thân phận của ông, cứ như vậy đi trên đường, cũng có không ít người quay lại nhìn ông.

Diệp Thiên Tuyết nghĩ, nếu không phải như vậy, người mẹ Cố Trường Trữ của mình năm đó cũng sẽ không coi trọng ông.

Ông đang viết cái gì đó, sau khi viết xong, mới ngẩng đầu đối với Diệp Thiên Tuyết cười xin lỗi: “Tiểu Tuyết đến đây… Vừa viết báo cáo công tác.”

Hai người nói chuyện linh tinh được một lúc, ông dường như vô tình nhắc tới: “Tiểu Tuyết, theo con, cho dì Liễu vào nhà chúng ta thì thế nào?”

Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc trừng lớn mắt: “Nhà dì ấy xảy ra chuyện gì sao? Chẳng lẽ không có phòng để ở?” Cô vẫn nhớ rõ năm đó mình không hề cảnh giác liền