với chỗ của Shiho, nhà của Yuu nhìn từ phía ngoài thấy nó mờ ám và lạnh lẽo, dù lối kiến trúc phục hưng rất đẹp. Và theo Yuu nói thì mới xây từ hồi thập niên 1970, cũng còn rất mới.
“Thưa bố con mới về, và đây là Kuraichi Masako, bạn đồng nghiệp”
“Uh!”
Hắn dẫn tôi vào phòng khách và giới thiệu với bố hắn. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào đây và cảm xúc thật sự là choáng! Căn phòng hình tròn, được chiếu sáng = đèn chùm pha lê khiến tôi có cảm giác kì lạ, vừa có cảm giác kì bí, tạo cảm giác hưng phấn rất ngộ. Sàn trải thảm của Ấn, bộ ghế màu trắng, trái ngược với màu sàn và tường, màu gỗ.
Sàn được thiết kế gạch đen trắng, hình xoắn trôn ốc vào tâm bộ bàn ghế, làm tôi có cảm giác mình bé nhỏ và bị căn phòng nuốt chửng.
“Ngồi xuống, làm gì như phỗng zậy?”
Yuu kéo tay tôi làm tôi giật mình. Tôi bối rối ngồi xuống cạnh hắn và đối diện với Yuuhi. Tôi cảm giác ông ấy đang soi mói mình, đôi mắt ông rất lạ, đôi mắt mỉm cười nhìn tôi.
“Oh, anh hai mới về!”
Ryo từ trên tầng đi xuống, quên nói là cái cầu thang dẫn lên hành lang tầng trên là ở phòng khách. Nhà này có 2 tầng, và cái trần phòng khách cao đụng nóc. Trên mỗi tầng đều có hành lang nhìn thẳng xuống đây.Đèn chùm và các loại đèn treo nhỏ….. thật là hay ho ^^” 65
66 “Ryo ngồi xuống luôn đi”
“Dạ >”
Cậu ta trả lời, miễn cưỡng ngồi xuồng, mặt nhăn 1 cục, có thể dịch ra gương mặt của cậu ta như sau “cuối cùng cũng bị dính, đúng xui mà”
Đợi đến khi tất cả đã an tọa, ông ấy mới mở miệng nói chậm rãi. Quả thật tôi sợ Yuuhi, trông trẻ đến đáng sợ.
“Ryo, nghe nói con thu được 14tỉ trong cái tháng ta chính thức giao dịch với bên kia?”
“Dạ!”
“Con làm tốt lắm, có lời khen. Nhưng bố cũng nghe đâu con tự ý kết hôn?”
“Da…..
”
Ryo lí nhí, mắt tró lơ trần nhà
“Vợ con mới sanh hả?”
“Dạ”
“1 cặp song sinh. Và giờ con lại li dị vợ con? Con và thằng Shiho, 2 đứa nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?”
“Dạ….con ko cố ý >”
“Cái suy nghĩ trẻ con và ghen tuông vớ vẩn của con đấy hả?”
“……Con biết lỗi rồi…”
Mặt Ryo nhăn tợn, Yuuhi bình thản nói, nhưng nghe lại có cảm giác đang đe dọa
“Bố cho con 1h đồng hồ để sám hối, chép 100 lần câu “con xin lỗi, con ko dám thế nữa!” nghe chưa?”
“Dạ >”
Đó là 1 cái hình phạt bình thường, và bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn với hình phạt dành cho Yuu, công nhận nhí nhảnh.
“Yuu, tiền của bố đâu con?”
“Dạ….con….”
Hắn xe xe 2 ngón trỏ vào nhau lúng túng
“Anh hay quá ha? Xin tiền xong phúng thế hả?”
“Dạ…con cần 1 cái xe, tại lúc đó mới lập côngty, con ko có tiền!”
“Sao ko nói ngay từ đầu. Anh cả gan dám nói dối bố anh!”
“Dạ >”
Đến lượt Yuu lí nhí như gà mắc tóc
“Trả lại cho tôi!”
“Dạ 0_0 con ko thể bố ơi!”
“Why?”
“Vốn dĩ con sẽ trả bố đợt sau, bố về đột xuất thì…. >”
“Rồi!”
Yuuhi mỉm cười, quay sang Ryo hỏi:
“Ryo!”
“Dạ 0_o bố kêu con!”
“Mẹ con thường phạt lỗi của Yuu theo cái cách nào?”
“Dạ……dùng chổi lông gà!”
“Hả!”
Yuu ré lên, nhưng muộn rồi. Ông ấy kêu người kiếm cây chổi và……
“Á…bố ơi tha cho con!”
(Chen chút:: Mừ các bạn có thấy cách xưng hô với 2 đứa con của Yuuhi khác nhau hông? =____= poor Yuu)
Yuu co giò chạy vòng vòng phòng khách. Ban đầu nhìn thì có vẻ buồn cười, nhưng sau thì tôi chợt thấy hoảng khi thấy ông đánh thật mỗi lần chụp được Yuu. Tôi muốn can, nhưng Ryo chụp tôi lại và bắt ngồi xuống, đó là luật! Yuu phạm lỗi phải chịu trừng phạt, và….tôi bắt đầu thấy lo khi ông cứ tấn công vào chân trái, cái chân bị thương của Yuu. Tội nghiệp hắn….
“Dừng tay!”
Một giọng nói oang oang vang len, rất có uy khiến Yuuhi phải dừng lại
“Không có đánh cháu đích tôn của tôi nha!”
1 quí bà trung niên bước ra, theo sau là 1 phụ nữ trông rất trẻ. Tôi đã rút ra kinh nghiệm, nếu bố của Yuu trẻ như Yuu thì hẳn đó là….
“Mẹ và bà nội!”
Ryo biết tôi đang nghĩ gì, cậu ta thì thầm
“Mẹ, Yuu là con của con, để con dạy nó”
Yuuhi nói, dù ông đã buông cây chổi xuống và bỏ ra ghế ngồi
“Anh nói thế hả? Anh đánh con anh là tôi đánh con tôi à! Ngày xưa = tuổi Yuu, anh ngang tàn hơn nó nhiều, có ai đánh anh ko?”
“Vâng thưa me!”
“Tôi cứ tưởng lời bà mẹ già này hết có giá trị với anh rồi chứ?”
“Mẹ nói sao cũng được. Nhưng nếu Yuu có tội thì nó phải nhận lấy hậu quả do tự nó gây ra”
Yuuhi nói, ném cây chổi lông gà xuống đất rồi bỏ đi một nước. Bà nội và mẹ lắc đầu im lặng rồi ra hiệu là Yuu có thể đi. Tôi chạy đến kéo hắn đứng lên, Yuu vẫn ngồi bệt dưới đất, đầu giấu vào 2 cánh tay nhìn cam chịu. Yuu cao đến 1m81, cao hơn Yuuhi, nhưng lại quá bé nhỏ so với ông ấy. Khi bị đánh, Yuu ko được chống cự và hắn chọn giải pháp co ro như thế để đỡ đòn.
Hắn đưa tôi lên phòng riêng sau khi được sự cho phép rời khỏi phòng khách. Vừa lên đến nơi, Yuu nằm lăn lên giường, trông hắn có vẻ buồn buồn. Hắn gác tay lên trán, đưa mắt nhìn trần nhà. Tự dưng tôi lại thấy thương Yuu, rõ ràng bố của Yuu thiên vị Ryo hơn
“Đau!”
Yuu kêu lên khi tôi nắm lấy tay hắn. Vén tay áo lên mới thấy những vết lằn, rõ là Yuuhi đánh rất mạnh tay, đây ko phải là hình phạt dành cho 1 thanh niên đã 24t
“Sao anh buồn thế?”
Tôi hỏi hắn, dù biết là câu hỏi hơi…..vô duyên >”
“C
