tại sao không phải là bây giờ?”
“Vì tôi chưa nghĩ ra phải đưa cậu mức lương nào”
Yuu nói, và cười ranh mãnh…é…
“…Anh thật là, anh chưa nghĩ ra cách để hành hạ tôi chứ gì?”
“Sao lại nói lời tàn độc thế Masako, làm sao tôi có thể làm như vậy với người mình yêu chứ!”
“Yêu đương cái đầu anh, nếu yêu tôi anh đã không làm tôi khốn khổ”
Tôi nói, nghiến răng ken két.Quả thật là mỗi lần gặp cái mặt hắn,bao nhiêu kí ức tồi tệ hiện về.Tức muốn điên người.Cái miệng hắn luôn nói “yêu tôi”, nhưng hành động của hắn thì ngược hoàn toàn.Lại nữa kìa,cười một cách đáng ghét.Chả hiểu nụ cười đó đẹp đẽ gì mà bao nhiêu cô đòi xông vào nhỉ? 4
5 “Masako thân yêu,dù cậu chửi mắng tôi,nhưng tôi vẫn thấy vui vì cậu đã mặc cái áo đó”
“Gì chứ?”
“Ờ,cái áo tôi “đền” cho cậu hôm tốt nghiệp cấp 3”
Hắn đưa tôi lại card cá nhân rồi mỉm cười thân thiện,đưa tay gạt mái tóc lòa xòa trước trán.
“Này,anh có thể cho tôi biết vì sao anh nhận tôi không?”
“Muốn biết à…”
Yuu trở lại với thái độ thường ngày của hắn,cười nửa miệng một cách gian manh.Hắn rời khỏi chiếc ghế xoay của mình và tiến sát đến bên tôi một lần nữa…ọe…lại nữa,tôi ghét cái mùi sữa tắm mà hắn dùng, bao năm nay “vũ như cẩn”.Tôi xoay mặt đi hướng khác và nhắm mắt chịu đựng.Không vì cái công việc dễ dàng này,tôi đã “go” khỏi đây rồi.
Thôi được rồi, cái hầu bao của tôi nó đang thủng nặng,dù gì thiết kế quảng cáo cũng là công việc liên quan đến vẽ vời.Chí ít ra thì tôi cũng đã tìm được công việc có dính dáng đến chuyên môn.Hắn nhận tôi một cách dễ dàng thế này,xem ra tôi cũng là người may mắn trong số mấy người xin việc.
“Masako – san, đơn giản bởi vì cậu đủ điều kiện,đừng thắc mắc,giờ hãy về nhà chuẩn bị mai làm việc”
“…”
“Cậu còn tròn mắt đứng đấy, hay là để tôi hôn tạm biệt rồi mới chịu đi?”
“Không!”
Yuu nói, nhìn tôi một cách hết sức là cáo già.Ngay lập tức,mọi Nơ-rôn thần kinh của tôi căng lên.Não bộ hoạt động một cách nhanh nhất để có tôi có thể hét lên và ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.Tôi chẳng biết là mình đã chạy với tốc độ bao nhiêu,nhưng lúc dừng lại đã xuống được đến tầng 12 mà không cần đi thang máy.Chúa ơi…Nghĩ lại vẫn còn sợ,hắn chỉ ôm tôi thôi là tôi đã muốn nôn hết đống mì ăn hồi sáng…Hic…nếu mà hắn hôn tôi thì chắc tôi sẽ hồn lìa khỏi xác…
Ông trời ơi…Sao người nỡ ác độc với con.Bao nhiêu chỗ làm,bao nhiêu công ty,người chẳng để con đậu chỗ nào cả,lại nhét con vào chốn này…Trời ơi…Nơi này là địa ngục!Con oán người…
“Thôi đi, có chỗ làm là tốt rồi,còn chửi ta nữa”
Ặc…ông trời hiện ra, rủa xả, àh không,giáo dục Masako tội nghiệp này … 5
6 Lê lết được về đến nhà thì trời đã trưa trờ trưa trật.
Tôi chỉ muốn nằm lăn ra sàn rồi chết giấc.Mệt không chịu được,rời nhà từ sáng sớm, trong bụng lại chỉ có Ramen “chay” với nước,tôi có cảm giác là mình đã xuống cân nhanh chóng một cách không mong đợi.Đang nằm ngon lành dưới nền nhà mát lạnh vì không có thảm thì có nguyên một miếng sơn tường to tướng rơi đánh bốp xuống mặt tôi.
“Má ơi,cả cái nhà nó cũng không thương mình,đã nghèo còn mắc cái eo”
Thì ra là cái nhà này (tôi thuê) người ta xây đã lâu nên xuống cấp.Sơn tường bong ra theo thời gian…Trời ơi,nhưng bong một mảng lớn thế này, mai mốt mưa lại thấm nước thì lại khổ…Lần sau phải cần thận hơn,ở trong nhà mà động chân động tay quá không chừng nó … sập,lấy tiền đâu mà đền >_
“Masako – san,anh có nhà không….”
Àh, lại cái giọng eo éo của cô nàng nhà bên cạnh.Mỗi lần nghe đến là tôi toát hết cả mồ hôi hột ra rồi.
“Có tôi đây…Cô đừng đập cửa nữa kẻo nó bung…”
Trời ơi…ác mộng…Vừa nghe tiếng cô ta là dù chết tôi cũng phải bật dậy để mở cửa.Cô nàng có thân thể phốp pháp tuyệt đối mà không cần chế độ ăn dành cho người gầy.Năm nay cô ta tròn 20, lại có vẻ mến tôi mới chết.Tôi dọn về đây cũng 4 năm rồi,mấy năm trước cô ta còn bé thì không nói,tự dưng 2 năm nay dở chứng học nấu ăn…ngày nào cũng mang sang “biếu anh ăn lấy thảo” làm tôi sợ xanh mặt.
“Shima – chan, cứ đưa đây tôi mang vào”
“Thôi, cứ để em, kẻo nóng phỏng tay…”
Áh…Cô nàng vừa nói vừa nháy mắt với tôi,sau đó bước vào nhà….Trời ơi,cái nhà tội nghiệp nó đang rung lên…Xin đừng làm sập nhà em mà chị…Tôi rên rỉ,nhưng cũng chỉ dám lầm bầm, nói lớn quá,lỡ cô ta quay sang tát “yêu” tôi một cái thì chỉ có nước … đăng kí tạm trú bệnh viện…hu…hu…
Trời ơi,cô ta còn tốt bụng đến mức lấy luôn vào chén…và đang tiến đến gần tôi…Tôi có cảm giác là mình cứ lùi dần,lùi dần cho đến khi lưng chạm vào cái tường lạnh ngắt (do thấm nước mưa).
“Em làm cái…gì vậy Shima?”
“Nào,há miệng ra,để em đút anh…Nói A đi…”
“Á….Á”
Tiếc quá, không phải “A” mà là “Á” rồi.Trời ơi,còn thế nữa,hôm nay chắc cô ta ăn trúng cái gì rồi.
“Được rồi Shima, em về cho tôi tắm cái rồi qua ha”
“Thôi đi, ngày nào cũng tắm,kiếm cớ đuổi em về à…”
“Không…thôi không tắm,tôi cần đi WC, được chưa?”
Tôi bàn lui,không thể chiến đấu nổi với cô này.Đành phải tìm kế thoái lui thôi,mà má ơi,cô ta còn phụng phịu làm nũng nữa,sao mà tôi quá.Đi xin việc làm thì đụng đồ … 35 (Dê xồm,chắc ai cũng biết mà há), về nhà đụng …thôi thôi,nói mắc công lại bảo mình vô
