ời, muốn ngủ thêm một lúc nữa. Trong ánh sáng mờ ảo, nàng vươn tay muốn với cái chăn nhưng lại chạm phải thứ gì đó mềm mại, lúc này nàng mới đột nhiên nhớ ra mình đã thành thân với Âu Dương hiên, hôm qua chính là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ.
Nàng vừa mở mắt ra đã nhìn thấy tay của mình đang đặt trên vòm ngực nở nang của Âu Dương Hiên, di chuyển tầm mắt lên là đôi mắt dịu dàng như nước của Âu Dương Hiên làm nàng nhớ tới tất cả chuyện đêm hôm qua khiến hai gò má nổi lên hai rặng mây hông.
“Hiên đại ca….chàng đã dậy rồi?” Giọng Kỳ Tử Lam nhỏ như muỗi kêu nhưng Âu Dương Hiên vẫn nghe thấy rất rõ.
“Mới vừa tỉnh thôi. Thấy nàng ngủ ngon như vậy nên không nỡ đánh thức nàng dậy cho nên ở bên cạnh thưởng thức dung nhan ngọt ngào lúc ngủ của nàng.” Âu Dương Hiên nằm nghiêng như một pho tượng Phật, chống cùi chỏ lên giường, một tay thì vòng qua cái eo nhỏ nhắn của Kỳ Tử Lam
“Hiên đại ca thật thích đùa!” Kỳ Từ Lam cúi đầu quở trách nhỏ.
“Lam nhi.” Âu Dương Hiên khẽ gọi bên tai Kỳ Tử Lam, thở ra khí nóng lướt nhẹ qua tai nàng khiến nàng tê dại, không khỏi khẽ run.
“Còn mệt không? Có muốn ngủ thêm một lát nữa không?” Âu Dương Hiên săn sóc hỏi.
Kỳ Tử Lam đột nhiên nhớ ra hôm nay Mộ Dung Ngạo phải lên đường đến thành Lạc Dương. Nàng từng hứa với Mộ Dung Ngạo rằng sẽ tiễn hắn xuống núi, giờ này đã gần đến giữa trưa, chẳng phải là đã muộn rồi sao? Vì vậy nàng lập tức ngồi dậy, lúc đứng dậy nàng mới nhận ra mình không mảnh vải che thân, vội vàng lôi chăn loạn xạ, muốn che cảnh xuân phơi phới lại. Ai ngờ nàng kéo chăn lại khiến cho toàn bộ thân thể to lớn của Âu Dương Hiên hiện ra trước mắt nàng, nàng xấu hổ nhắm mắt lại, mặt đỏ như quả cà chua.
Âu Dương Hiên nhìn thấy phản ứng của KỲ Tử Lam, chẳng những không vội vàng che thân mà ngược lại còn kéo Kỳ Tử Lam vào trong ngực, hắng giọng cười nói “Chúng ta cũng đã thành thân rồi có gì đâu mà phải xấu hổ?”
“Hiên đại ca…..không phải chúng ta phải đi tiễn quỷ hẹp hòi? Có khi nào đệ ấy đã đi rồi không?”
Gần đây sản nghiệp của lãnh địa Thanh Long ở thành Lạc Dương liên tiếp gặp chuyện không may, không phải bị trộm thì bị phá hư, cho nên Âu Dương Hiên mới phái Mộ Dung Ngạo đi thăm dò rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Không đâu, Ngạo nói đệ ấy sẽ chờ cho đến khi muội đến tiễn.”Âu Dương Hiên buông Kỳ Tử Lam ra, đứng dậy mặc bộ đồ mới bên giường giúp nàng.
Đợi Kỳ Tử Lam mặc xong quần áo, hắn mới mặc quần áo cho mình, rồi sau đó liền kéo Kỳ Tử Lam ngồi xuống trước kính, cầm lược gỗ chải đầu cho nàng.
Âu Dương hiên nhìn hai người trong kính, trong lòng hi vọng thời gian ngừng lại vào giây phút này, mãi mãi không bao giờ trôi đi.
“Xong rồi.”Âu Dương Hiên đễ cây lược gỗ xuống, hài lòng nói, “Đi thôi! Chúng ta tiễn Ngạo xuống núi trước rồi trở về dùng bữa.” Hắn nắm tay Kỳ TỬ Lam đi ra khỏi Phong Vân lâu.
Lúc hai người tới cửa sơn trang, Mộ Dung Ngạo đã ngồi trên ngựa, Kỳ Tử Lam nhìn hắn cười nói: “Quỷ hẹp hòi, trên đường đệ phải cẩn thận một chú nha!” Nàng biết nguyên nhân lần đi xa nhà này của hắn, bây giờ nàng là thủ lĩnh phu nhân, thỉnh thoảng cũng phải có chút dáng vẻ của thủ lĩnh phu nhân chứ.
“Đệ biết rồi,chị dâu!” Mộ Dung Ngạo gật đầu một cái, sau đó quay sang nói với ba huynh đệ của hắn: “Huynh (đệ) đi đây!”
Hai chân hắn thúc bụng ngựa, con ngựa liền chạy xuống núi.
Âu Dương Hiên ôm Kỳ Tử Lam sóng vai cùng các huynh đệ nhìn Mộ Dung Ngại cưỡi ngựa đi xa. Hắn chân thành hy vọng các huynh đệ của hắn cũng sớm ngày tìm được một nửa yêu thương của mình
HOÀN