Người tình của đại ca

Người tình của đại ca

Tác giả: Tiểu Ngôn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324102

Bình chọn: 7.5.00/10/410 lượt.

đứng, người cũng một lần nữa lại rơi vào trong lòng anh.

“Em không sao, anh buông tay ra!” Vương Ninh Hinh bị ôm lơ lửng giữa không trung, giãy giụa cố gắng thoát khỏi vòng tay anh, nhưng Diêm Tính Nghiêu lại hoàn toàn không quan tâm đến việc cô kháng cự.

“Có thể làm bạn, nhưng không nhất thiết phải bắt tay.” Trừng mắt liếc hai người một cái, anh đột nhiên cảm thấy hai tên này mồm thì nói làm bạn nhưng bộ dạng thực sự chướng mắt, nhất là cái tên công tử Tôn Duy Ma.

Biểu tình lạnh lùng dù không tỏ vẻ uy hiếp, nhưng thực ra là anh đang giận cực độ, Triệu Tôn hai người lại biết rõ sự bình tĩnh của anh chỉ là giả dối, kỳ thật đáy lòng bọn họ cũng có chút kinh hãi, “Bão táp sau tĩnh lặng” chính là lúc này đây, tốt nhất vẫn đề phòng thì hơn.

Xem ra là không thể nắm tay đại mỹ nhân rồi, hai người không phải không tiếc nuối, nhưng cũng chẳng biết làm sao. Bọn họ tự biết thanh xuân còn dài, còn chưa có hưởng thụ hết, quay sang nhìn đại ca, ho khan một tiếng, rồi đồng thời lùi về phía sau.

Diêm Tính Nghiêu lại trừng mắt liếc bọn họ một cái. Các cô cũng thức thời đó!

Không quan tâm đến bọn họ nữa, mày rậm khẽ nhếch, anh bắt đầu xử lý chính sự trước mắt.

“Các cô chính là tam cô nương?” Thanh âm lãnh đạm vang lên làm ba người hoảng sợ gật đầu, biểu hiện giống như chuột khi nhìn thấy mèo, không dám ho một tiếng. Bộ dạng kiêu ngạo, không để ai trong mắt vừa rồi đã biến đâu mất, các cô giờ giống như “người thiện sợ ác”.

“Hai người này là bạn tôi, tôi không muốn nhìn thấy họ gặp nguy hiểm gì nữa, các cô hiểu chưa?”

“Hiểu rồi, hiểu rồi!” nhìn thấy Diêm Tinh Nghiêu, cho dù thế nào đi nữa, chạy trốn vẫn quan trọng hơn! Ba người vội vàng xoay người bỏ chạy.

Nhìn bọn họ vắt chân lên cổ mà chạy, Đoạn Chi cúi đầu thu dọn sách vở cùng rác rưởi, mà trong lòng mừng thầm. Cô vẫn muốn tránh xa Diêm Tính Nghiêu, tuy rằng anh nói giúp cô, nhưng mà… anh thật đáng sợ!

Vương Ninh Hinh đẩy Diêm Tính Nghiêu ra, định ngồi xuống hỗ trợ Đoạn Chi thu dọn.

Diêm Tính Nghiêu ngạc nhiên, lập tức nắm lấy cánh tay của cô, không khỏi hờn giận nói: “Em ở đó làm gì?”

“Giúp Đoạn Chi, anh không nhìn thấy sao?” Cô không rõ anh vì cái gì mà tức giận?

“Không cần giúp!” mặt anh xám lại, chả lẽ thứ rác rưởi kia so với anh còn quan trọng hơn?

“Vì cái gì…”

“A Duy cùng A Phi cũng muốn giúp Đoạn Chi, có bọn họ hỗ trợ là đủ rồi.” Lời này vừa nói ra, đột nhiên bị nhắc đến tên Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi bất giác giật mình, kêu “A” một tiếng, Diêm Tính Nghiêu lập tức nhìn họ bằng ánh mắt sắc lạnh.

Uy vũ khiến hai người lập tức tươi cười một cách cứng ngắt. “A, để bọn anh! Đều là quân tử, lấy việc giúp người làm vui.” Bọn họ cố nén tiếng khóc thảm trong lòng, lẳng lặng ra giúp, ô ô… sao lại khổ thế này?

Thình lình xảy ra chuyển biến, Đoạn Chi vừa mới kinh sợ một trận, lần này lại tiếp tục hoảng hốt.

“Nhưng mà…” Vương Ninh Hinh vẫn do dự, làm phiền người khác như thế liệu có tốt không?

“Vương đại tiểu thư không phải là luôn lãnh đạm sao, ngày thường ngay cả một câu cũng lười nói, khi nào lại hay vòng vo, tính tình hòa ái dễ gần như thế?” Diêm Tính Nghiêu hai tay giao nhau ở trước ngực, mang chút trào phúng nói. Hơn nữa với anh cô càng đặc biệt lạnh lùng!

“A…” Vương Ninh Hinh không còn lời nào để nói. Cúi đâu thầm nghĩ, cô vẫn luôn lãnh đạm, giúp Đoạn Chi chẳng lẽ vì cảm phục ý chí kiên cường của cô ấy?

Mắt thấy hai người từ từ đi tới, Đoạn Chi vội vàng cầm túi sách đứng lên. “Cám ơn, mình ổn rồi, các bạn tiếp tục trò chuyện, mình đi xử lý túi rác này, hẹn gặp lại!”

“Chờ một chút, vở của bạn này…” Vương Ninh Hinh nhớ ra là quên trả vở cho cô, đây cũng chính là lý do khiến cô quay lại tìm Đoạn Chi.

Đoạn Chi vội vàng đem nó nhét vào túi sách, đầu cũng không quay lại, nắm lấy túi rác co chân bỏ chạy.

Tôn Duy Ma và Triệu Phi cũng sợ tính tình đại ca mình, bỏ lại một câu: “Chúng ta đột nhiên nhớ tới có chút việc muốn làm, bye!”

Hai người theo sát sau rồi biến mất, nhất thời trong khuôn viên rộng lớn như vậy chỉ còn lại hai người kia đang đứng.

Tự nhiên tĩnh lặng lạ thường, ngay cả không khí dường như cũng trở nên loãng hơn, Vương Ninh Hinh cảm thấy khó thở. “A, trời sắp tối rồi, em…”

“Chúng ta đi ăn cơm!” Diêm Tính Nghiêu không chờ cô nói xong.

“Không được!” Trực giác mách bảo, ngay lập tức cô cự tuyệt.

“Vì cái gì em luôn từ chối anh?” Vừa nói, cả người lập tức tản mát ra khí phách dọa người, đi bước một tới chỗ Vương Ninh Hinh, anh hôm nay phải đòi lại công đạo cho chính mình. “Có phải anh không vừa mắt em, cho nên mỗi lần thấy anh, đều hận không thể lập tức bỏ chạy? Nếu không, rốt cuộc vì cái gì? Em chán ghét anh đến thế sao?”

Cô lui một bước, sắc mặt trắng bệch. “A, không phải, anh lầm… rồi , em… bởi vì… bởi vì lái xe đang chờ trước cửa, cho nên… em có thể về nhà ăn, không cần phiền anh.”

“Lý do!” Xem anh dễ bị lừa gạt thế sao, anh như thế nào nhìn không ra cô đang viện cớ chứ? Anh uy hiếp nói: “Hôm nay nếu không nói thật đừng mong anh để em đi, nói được làm được, không tin em có thể thử!”

Thấy anh khẩu khí mười phần hống hách, Vương Ninh Hinh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t