Polly po-cket
Người tình của đại ca

Người tình của đại ca

Tác giả: Tiểu Ngôn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324462

Bình chọn: 10.00/10/446 lượt.

rằng cô cũng hi vọng anh ở nhà với cô, nhưng chăm sóc bệnh nhân rất là nhàm chán. “Lần trước anh nói lần này đi đồng thời khảo sát nơi đó để đầu tư sao?”

“Đúng là vậy, nhưng…”

“Đi chơi vui vẻ, nhớ chụp nhiều ảnh mang về, em ở nhà chờ.”

******

“Hắc, không hổ là đại ca, quả nhiên rất khác người!” Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi cùng đưa Diêm Tính Nghiêu đang bất tỉnh nhân sự về phòng khách sạn.

Sau khi làm xong báo cáo, vì hôn thê bảo bối Vương Ninh Hinh không đi cùng, mọi cảnh đẹp đều không để ý, Diêm Tính Nghiêu liền kéo hai người bọn họ vào quán bar. Toàn bộ quán bar cũng bởi vì có ba người bọn họ mà đỡ vắng vẻ hơn, do bởi khung cảnh ở đây chưa bao giờ đặc sắc, tiếp viên lại trang điểm quá đậm. Cũng đáng tiếc, mỗi người khi đến thì đều cao hứng, nhưng lại mất hứng mà về.

Lòng dạ Diêm Tính Nghiêu đều ở lại Diêm trang, đối với những cô gái này, anh làm như không thấy. Mà hai người Tôn, Triệu thì vì tâm tình đại ca không tốt, nên bọn họ cũng chẳng hứng thú gì, kỳ thật, nhìn một hồi các cô gái kia, bọn họ cũng không tiêu hóa nổi.

“Có phải những người rơi vào lưới tìnJ đều hồn tiêu phách tán như thế kia không?” Triệu Phi hết lòng tin vào uy quyền, không quan tâm đến chuyện luyến ái, cho nên đối với việc đại ca rơi vào lưới tình cảm thấy tiếc nuối và khó hiểu. Anh cũng cho rằng tuyệt mỹ Vương Ninh Hinh không giống những cô gái bình thường, nhưng… nếu để yêu thì sẽ chẳng còn đáng mặt đàn ông nữa, thống khổ không yên, anh nguyện cả đời này không cần cô gái.

“Dẹp đi, cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai? Có điều… hẳn là thế!” Tôn Duy Ma nâng nâng kính mắt, có vẻ chần chừ, anh cũng chưa yêu bao giờ, tuy vậy dẫu chưa ăn thịt lợn nhưng cũng không hẳn chưa từng thấy qua. “Cái gọi là anh hùng không qua được ải mỹ nhân, nghe uy lực của tình yêu đủ để con người thần hồn bát đảo, lý trí biến mất hoàn toàn. Có điều bệnh tìnJ của đại ca đã nghiêm trọng rồi, chẳng qua chỉ là hai ngày thiếu vắng chị hai mà thôi, vậy mà cả người đã không còn một chút sức lực, so với người ta thất tình còn nghiêm trọng hơn. Thật không dám tưởng tượng vạn nhất có một ngày chị hai đột nhiên quyết định dứt tình mà đi, đại ca có thể sống sao!”

“Không thể nào chứ?” Triệu Phi bị dọa đến nhảy dựng lên, nói: “Chị hai thoạt nhìn tuy lạnh lùng, nhưng khi đối nhân xử thế lại rất ôn nhu thiện lương, cũng không phải là người đứng núi này trông núi nọ.” Từ việc cô thay Đoạn Chi làm chủ, thậm chí thiếu chút nữa bị ăn một dao, có thể thấy được cô là người trọng tình trọng nghĩa.

“Cho nên ta chỉ nói vạn nhất a!” Tôn Duy Ma trợn mắt nhìn anh, kéo lấy Triệu Phi đi ra ngoài, “Đi thôi, từ lúc uống rượu đến bây giờ, bụng đói muốn chết rồi.”

Vương Ninh Hinh đang ngủ say, chỉ cảm thấy như có con gì đó cắn trên mặt, lại hất đi không được, buồn bực mở mắt ra: “Nghiêu?! Sao vậy là anh? Anh… về trước thời gian sao?” Cô nhíu mày, tám phần là anh nhớ cô quá, cho nên ngay cả du lịch tốt nghiệp cũng không muốn đi.

“Đúng vậy, anh rất nhớ em, cà ngày chỉ nghĩ đến em, việc gì cũng không làm nổi, cuối cùng đành quay về.” Anh đặt cô dưới thân không ngừng hôn lên môi cô, cái gọi là “tiểu biệt thắng tân hôn”[1'>, đại khái chính là dạng này!

“Còn em, có nhớ anh không?”

“Có điều là hai ngày mà thôi, hơn nữa anh mỗi ngày đều gọi điện về mà!” Cô không biết nên khóc hay cười, bệnh còn chưa khỏi hẳn, đa số thời gian đều trong trạng thái mê man, căn bản cũng chẳng có bao nhiêu thời gian tỉnh táo để mà nhớ anh.

“Không phải hai ngày, là sáu mươi lăm giờ!” Diêm Tính Nghiêu nhếch miệng, hai tay để cạnh hai bên đầu của cô, nhìn chằm chằm cô, ánh mắt có chút hung ác, “Ý của em là không hề nhớ anh? Một chút cũng không có?”

“Chà…” Cô nhu thuận vươn hai tay lên, dùng biểu tình vô tội nói: “Người ta bị ốm. Giấc ngủ cũng hỗn loạn, anh chẳng những không quan tâm mà lại còn mắng em.” Lệ quang đã nhòe nhòe, cô muốn khóc.

“Anh đương nhiên quan tâm đến em, nếu không thì vội vã trở về để làm gì.” Anh vội vàng dỗ dành, đợi đến khi cô nín khóc, mỉm cười, mới nhỏ giọng lầu bầu nói: “Anh quan tâm em như thế, muốn em an tâm dưỡng bệnh, nhưng em cũng đâu để ý…”

“Này…” Mắt cô đảo quanh, đề nghị nói: “Hay là anh đi một lần nữa đi, lần này em nhất định sẽ nhớ anh.”

“Em…” Anh buồn bực không nói nên lời, thả lỏng thân hình, hung hăng đặt trên người cô.

Cô bị ép tới kêu ai ái, cầu xin tha thứ nhưng không có hiệu quả, liền thi triển “Nhất Dương Chỉ” tấn công, hại anh trốn đông trốn tây, cười ha ha. Có điều anJ cũng không chịu thua, lập tức vươn ma trảo phản kích.

Trong thoáng chốc, Diêm trang tJanh tĩnh vang lên tiếng thét chói tai của cả nam và nữ, tiếng cầu xin tha thứ cùng tiếng cười…

******

Hai tháng sau

Buổi sáng Chủ nhật, gió xuân mát mẻ thôi qua sân trước nhà, mang đến sức sống dào dạt, hoa viên trăm hoa đua nở. Nghiêng tai lắng nghe, trong không khí truyền đến thanh âm chấn động lòng người, tiếng chim hót gần gần xa xa….

Ngoài vườn, trên thảm cỏ, Vương Ninh Hinh vui đùa cùng hai chú chó cao lớn Hàng Da và Nhị Mao, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười, Diêm Tính Nghiêu ngồi ngắm nhìn đủ loại vẻ mặt yêu kiều đù