pacman, rainbows, and roller s
Người tình của đại ca

Người tình của đại ca

Tác giả: Tiểu Ngôn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324265

Bình chọn: 7.5.00/10/426 lượt.

ngạc nhiên xen lẫn hối hận, nhưng cô thật sự không quen nhìn thấy anh ôn nhu.

“Có cái gì mà kỳ quái? Anh muốn ở gần em, muốn ôm em, sớm muộn rồi em cũng sẽ quen thôi.” Anh thích thân thể mềm mại của cô, thích hơi thở thơm mát của cô, cho dù cô còn có bệnh, nhưng anh vẫn muốn cảm nhận thân thể tuyệt đẹp của cô, vẫn thích quấn quít lấy cô. Anh chẳng những không buông cô ra, ngược lại còn càng ôm cô chặt hơn.

“Em bệnh mà anh còn ức hiếp sao?” Cô giãy giụa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngay cả người bệnh mà cũng không tha, đúng là ác bá!

“ức hiếp? Em là vị hôn thê của anh, cùng vị hôn phu thân thiết, vốn chính là việc thiên kinh địa nghĩa. Anh sao có thể ức hiếp em, đó là thương em thôi, em phải vui mới đúng.” Anh dùng chóp mũi cọ xát cô.

“Em…” Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, chợt nghĩ đến anh vừa nói ba chữ vị hôn thê, khuôn mặt bạch ngọc nhỏ nhắn phút chốc như bị nhuộm đỏ, “Sao anh biết?” Thanh âm so với tiếng muỗi kêu chỉ lớn hơn một chút, nhưng Diêm Tính Nghiêu rất tinh, cho nên nghe không thiếu chữ nào.

“Biết cái gì?” Anh muốn nghe chính miệng cô nói ra. Nhìn mĩ nhan đỏ bừng của cô, anh cười đến tà mị.

“Biết em đáp ứng cùng anh… cùng anh…” Cô quay mặt sang hướng khác, không dám nhìn thẳng anh, mặt đỏ như gấc. Khóe mắt thoáng nhìn thấy ánh mắt bỡn cợt của anh, cuối cùng mới bừng tỉnh, buồn bực nói: “Anh đùa giỡn em? Anh… thật đáng giận, không biết, em cũng không biết.”

“Hơ, chỉ vậy cũng tức sao? Được rồi, được rồi, bảo bối của anh, Hinh nhi, là anh không đúng…” Chỉ một câu nói giận dữ của cô, anh hùng Diêm lão đại lập tức đầu hàng, cố gắng dùng lời ngon tiếng ngọt xoa dịu bất mãn của cô. Anh cũng không nghĩ phải uy hiếp để đạt được mục đích, vốn dĩ đã thật vất vả mới có thể biến cô thành vị hôn thê của mình.

“Diêm gia chính là dùng tiền để mua tân nương, anh muốn sao thì sẽ như vậy, không cần phải giả vờ ủy khuất lấy lòng em.” Cô mếu máo, nổi giận nói.

Tuy rằng lúc trước chính cô đã đáp ứng hôn sự này, nhưng hiện tại khi mặt đối mặt với anh, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã và ủy khuất, nhất thời làm cô mất đi sự bình tĩnh.

“Hinh nhi…” Diêm Tính Nghiêu nóng nảy. Một tay nâng cằm của cô, bắt cô phải đối mặt với anh, rồi nghiêm mặt nói: “Anh biết hiện tại em không hề tình nguyện, chỉ là miễn cưỡng, nhưng em cũng nên biết một chút về tính của anh, nếu anh đã nói là thích em, em phải nghe theo, ai cũng không ngăn cản nổi. Mặc kệ Vương thị có phát sinh nguy cơ hay không, em phải là của anh. Có điều cũng là anh lợi dụng cơ hội lần này, bức em sớm trở thành người của anh mà thôi. Em có thể mắng anh thừa nước đục thả câu, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của… cái gì cũng không quan trọng, hoặc muốn đánh cũng được, nhưng không bao giờ được phép có một điểm tự ti hay hối tiếc.”

Khi anh cưỡng chế Vương Ninh Hinh trở thành bạn gái anh, anh đã xác định sẽ lấy cô, việc tiến vào lễ đường chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Tuy rằng lần này là lợi dụng xí nghiệp Vương gia đang suy yếu, bức bách cô khuất phục, thủ đoạn không đủ quang minh, nhưng chỉ đơn giản là anh thật sự yêu cô, muốn cô, tuyệt đối sẽ không bởi vậy mà xem thường cô, lại càng không cho phép cô bởi vậy mà hối hận hay tự ti.

Cô với anh là trời sinh một đôi, ai cũng không thể thay đổi!

Vương Ninh Hinh nhìn anh, trong mắt chân thành, một hồi lâu sau, cô tựa hồ khuất phục, xoay người ôm lấy thắt lưng anh, úp mặt vào ngực anh nói. “Em chưa từng nghĩ đến tương lai sẽ lấy ai, nhưng hiện tại… gặp người bá đạo lại không từ thủ đoạn như anh, em cũng đành phải chấp nhận vậy.”

“Hinh nhi…” Đây là lần đầu tiên cô chủ động thân cận anh, Diêm Tính Nghiêu kích động ôm lấy cô, hận không thể đem cô dung nhập cơ thể mình. Anh thề nói: “Em yên tâm, anh sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương em.”

“Hừ, giờ thì nói hay lắm, anh nếu dám ức hiếp em, tiếp tục ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng đừng trách em thẳng tay bỏ anh.” Cô nhu thuận ghé vào ngực anh, miệng uy hiếp nói.

Đối với sự uy hiếp của cô, anh tuyệt không để ý, ngược lại còn cười đến thực ngọt ngào. Anh thích cô vì anh mà ghen, bởi vì điều này chứng tỏ cô coi trọng anh.

“Anh sẽ không cho em có cơ hội bỏ chồng đâu.” Lập tức nâng cằm của cô, khéo léo hôn lên đôi môi như mật của cô.

Lại một lần nữa, Vương Ninh Hinh không hề phòng bị, lâm vào hoàn cảnh bị kích thích, cô phản xạ tính giãy giụa, lập tức lại bị hòa tan. Anh hôn như vậy thật thân thiết, lại ôn tồn, giống như che chở cho bảo bối, cô rõ ràng cảm nhận được sự trân trọng, yêu thương của anh với mình.

Vương Ninh Hinh chỉ cảm thấy hồn phách như bị hút đi, chìm đắm trong nhu tình ngọt ngào, cô không muốn, muốn đẩy anh ra nhưng lại càng khiến anh mãnh liệt hơn.

“Em… vì sao?” Diêm Tính Nghiêu trừng mắt nhìn cô, khẩu khí bất mãn giống như bị đoạt mất bảo bối, khuôn mặt đỏ bừng, tóc rối rối, như bị tạt nước lạnh nên có chút hung hăng.

“Em… em có bệnh, có bệnh độc…” Cô thật sự vô tội.

“Bệnh như vậy thì độc cái gì, anh không sợ!” Nói xong lại hướng đến cánh hoa kia định tiếp tục.

“Không được!” Vương Ninh Hinh lập tức vươn bàn tay nhỏ bé che cái miệng của anh lại, cô b