. Trong căn hộ to như vậy, trên giường là một người phụ nữ trẻ vừa mới chết đi, trên sàn nhà là một cô gái 16 tuổi bò lổm ngổm, bả vai An Nhiễm kịch liệt lay động, tiếng khóc không chút nào đè nén bị gào thét ra ngoài, cô đã quyết định, một quyết định khiến cho cô trọn đời phải hối hận và không thể nào sửa đổi.
**************************************** Một bước bước ra khỏi bậc thang của khu viện dưỡng lão, Hoan Nhan thở dài nhẹ nhõm một cái, khí trời quả nhiên là tốt, trời xanh ngói đỏ, từng làn gió nhàn nhạt gió thổi qua chiếc quần cụt mỏng của cô, mái tóc không dài lắm ghim thành đuôi ngựa, nhìn cô giống như là một học sinh trung học.
Tinh thần của ba cô đã khá nhiều, cô nói cho ba biết cô muốn kết hôn, ba đưa tay sờ sờ tóc của cô, đã lâu lắm rồi ba không gặp cô, nhưng ba không nói gì, Hoan Nhan mặc dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng cô vẫn muốn đợi, đợi đến khi ba có thể đứng lên, cô sẽ đưa ba trở lại nhà đi, cô biết chỉ có ở trong căn phòng của mẹ, ba mới có thể vui vẻ.
Xe của anh dừng ở cách đó không xa, chiếc xe lại nổi bật, khiến cho người qua đường không khỏi nhìn thêm mấy lần, Hoan Nhan đi tới, mới nhớ tới còn không có gọi điện cho ông chủ để xin nghỉ, nên rút điện thoại trong túi ra bắt đầu bấm số, nhưng còn chưa bấm xong, cô bỗng nhiên lại sửng sốt, tin tức cô kết hôn thật sự phải nói cho những người trong công ty sao? Mà báo rồi bọn họ có đi không?
“Em đang nghĩ cái gì!” Anh thay cô mở cửa xe, ý bảo cô đi vào, cũng nhìn thấy một khuôn mặt đang ngẩn ra, anh vén mái tóc dài của cô lên, trên trán sạch sẽ không một chút phấn son, khuôn mặt hình trái tim nhỏ nhắn xinh đẹp và luôn cố chấp, ngay cả khi mang theo một chút vẻ suy tư cũng mê người như vậy.
Ngay cả một cô gái thanh cao kiêu ngạo giống như Tô Lai, cũng là mỗi ngày không đánh phấn lót không đeo giày cao gót tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa, nhưng là cô. . . . . . Thân Tống Hạo tự đáy lòng cảm thán, thật đúng là trẻ tuổi, nếu là anh không có nhớ nhầm, Tô Lai cũng đã hai mươi bảy tuổi, phụ nữ qua 25, già thật nhanh. . . . .”Tôi muốn xin nghỉ để kết hôn, có phải báo cho đồng nghiệp không?” Cô quan sát anh, bởi vì đeo kính râm, nên cô không nhìn rõ sự biểu cảm trong đôi mắt ấy.
“Tùy em thôi.” Anh tỏ vẻ không sao cả mở miệng, có quan hệ gì chứ? Sớm muộn gì thiên hạ đều biết, tội gì phải gạt ai.
Hoan Nhan than một tiếng, cảm thấy tự đáy lòng không biết là tư vị gì, có người nào mà kết hôn lại giống như cô không muốn cho người khác biết sao?
Chỉ tiếc cô đã bị bức phải xuống núi, cô còn không muốn bị những bạn học nữ trong lớp kia cười chết!
Hơn nữa cô cũng muốn, dù sao trong lòng vẫn có chút chờ đợi, khi anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô, cô thừa nhận cô đã nộp khí giới đầu hàng, chỉ là tự ái cùng kiêu ngạo làm cho cô gắt gao chống đỡ, không tuôn ra chút tình cảm mỏng manh đè nén tự trong đáy lòng.
Suy nghĩ một chút, cô soạn một tin nhắn ngắn, dù sao cũng là đồng nghiệp, cô không thể không cần nhân tình như vậy được.
Lên xe, anh chở cô chạy thẳng tới trang viên của Thân gia, trước hôn lễ một ngày, tân nương tử mới lần thứ hai gặp Thân gia gia và cha mẹ chồng, Hoan Nhan trong lòng có không thoải mái, nhưng lại không thể nào mà không nhắm mắt nghênh đón.
Xe rất nhanh đã dừng lại trong trang viên, Hoan Nhan bình ổn lại tinh thần, lại phát hiện nhịp tim loạn xạ không thể nào khống chế được, tay cô níu lấy vạt áo có chút lo lắng nhìn anh: “Thân Tống Hạo, tôi có chút sợ. . . . . .”
Một bên anh mở cửa xe vừa không chút để ý nói: “Ông cụ rất thích cô nên không cần phải lo lắng, về phần hai vị kia, cô không phải cần phải để ý bọn họ thái độ gì.”
“À?” Cô không hiểu, hai vị kia, chính xác là cha mẹ chồng của cô sao?
Anh giương môi cười một tiếng, tiện tay đem mắt kính đưa cho người giúp việc, lại nắm lấy tay Hoan Nhan hướng biệt thự đi tới: “Đúng, chính là hai người mà cô đang nghĩ.”
Chương 115: “mẹ Chồng Nàng Dâu” Bất Hoà
Anh giương môi cười một tiếng, tiện tay đem mắt kính đưa cho người giúp việc, lại nắm lấy tay Hoan Nhan hướng biệt thự đi tới: “Đúng, chính là hai người mà em đang nghĩ.”
“Nhưng là bọn họ là ba mẹ của anh đó!” Cô không hiểu anh làm sao sẽ đối với người thân sinh ra mình lạnh nhạt vô tình như vậy, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi rồi !
Anh chau mày, cánh tay đang cầm tay cô siết chặt một chút: “Nếu như không phải họ là người thân sinh ra tôi, tôi đã sớm đem bọn họ đuổi ra khỏi Thân gia rồi !”
Hoan Nhan kinh nghi bất định (kinh ngạc và nghi ngờ), chỉ cảm thấy nỗi băn khoăn trong đáy lòng càng lớn, quả thật thời gian lâu như vậy, cô chưa từng nghe anh nhắc qua ba mẹ, ngược lại ông cụ lại được anh nhắc tới rất nhiều, chỉ là hiện tại, cô có nói gì cũng không hỏi được cặn kẽ, không thể làm gì khác hơn là đi một bước nhìn một bước.
Hoan Nhan đi theo Thân Tống Hạo đi vào phòng khách, từ xa đã nhìn thấy Thân gia gia sắc mặt hồng hào, con ngươi khẽ di chuyển, liền rơi vào hai ánh mắt đang tùy ý quan sát, trong lúc nhất thời thẹn thùng mặt đỏ bừng, cuống quít cúi thấp đầu, cũng không dám nữa nhìn.
“Nhan nha đầu