Polly po-cket
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210340

Bình chọn: 7.00/10/1034 lượt.

ớn, giống như hắn nói, cô làm cái gì, đều khó ăn, chỉ có một mình cô mới có thể ăn.

“Cô nói nhiều ghê,” Lê Duệ Húc vòng hai tay trước ngực nhìn cô, trong ánh mắt màu trà có chút bối rối, cái gì khó ăn, rõ ràng là ăn rất ngon, cô gái này, thực sự không đáng yêu một chút nào cả.

“A…” Tô Lạc đứng lên, ôm vết thương trên đầu đi vào trong bếp, mà Duệ Húc cũng không nhìn thấy khi cô đi qua hắn, đôi môi cô khẽ cười, đúng là một người đàn ông khó chịu, cô bưng ra hai bát mì, vẫn là hương vị đó, lần này đủ cho hắn ăn đi. Cô vừa bưng lên, một bát mì đã bị hắn bưng đi.

Lê Duệ Húc nhìn chằm chằm vết thương trên dầu cô, thật muốn biết cô đang suy nghĩ cái gì, cho hắn là người chết sao, chẳng may bị bỏng, cô có phải lại muốn hắn bỏ tiền thuốc men cho cô?

Tô Lạc đi sau hắn, trong mắt cô vẻ lạnh lùng của hắn đã phai nhạt đi nhiều, cô dường như đã hiểu thêm về người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng này, thực ra trái tim hắn cũng rất dịu dàng.

Lê Duệ Húc ăn mì, nhìn thấy Tô Lạc đứng trước mặt hắn, sau đó, hắn buông đôi đũa trong tay xuống, khó hiểu nhìn cô.

“Cô ăn đi, không cần quan tâm tới tôi,” cô nhìn Duệ Húc mỉm cười, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, kéo tay trái của hắn, ở giữa ngón tay tìm thấy một ít vết thương, cũng không lớn lắm, nhưng nếu nhiễm trùng sẽ rất nguy hiểm. Cô cẩn thận xoa thuốc lên tay hắn, lấy một miếng băng cá nhân dán lại.

Như vậy là tốt rồi, cô đứng lên, cảm giác chóng mặt ập tới, ngồi quá lâu rồi, dù sao cô cũng đang bị thương.

Một cánh tay cường tráng vòng qua hông cô, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cả người dựa vào một thân thể cứng rắn nhưng cũng rất mềm mại, cảm nhận hơi thở có mùi thuốc lá, không hề nồng đậm, cảm giác rất nhẹ nhàng dễ chịu.

Cô mở to mắt, mới phát hiện mình đang ngồi ở một chỗ, trên đùi Lê Duệ Húc, tay hắn gắt gao ôm lấy eo cô, cái tư thế ngồi này thực sự rất ám muội, cô thất thần mất ba mươi giây, sau đó vội vàng muốn đẩy hắn ra, nhưng mà, sức lực bé nhỏ của cô từ đầu tới cuối cũng không có ảnh hưởng gì tới người đàn ông kia. Cánh tay hắn vẫn đặt trên tấm lưng mảnh khảnh của cô, thậm chí còn dùng chút sức ôm chặt.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 2

“Lê Duệ Húc… Buông..” Lời của cô còn chưa nói hết, cảm giác được bàn tay Duệ Húc giơ lên, đặt sau gáy của cô vỗ về thật nhẹ.

“Không nên cử động, em muốn làm ảnh hưởng tới vết thương sao?” Giọng nói như một lời cảnh cáo, quả nhiên khiến cho Tô Lạc quên luôn giãy dụa, cứng ngắc ngồi trên đùi hắn, cô rất ít khi gần gũi với đàn ông như vậy, ngoài Vũ Nhiên ra, chính là hắn, nhớ tới Ôn Vũ Nhiên, đôi mắt của cô ngoài sự lo lắng còn có một chút buồn phiền.

Hiện tại Vũ Nhiên đang ôm một cô gái khác, còn cô cũng đang ở trong lòng một người đàn ông khác. Bọn họ cũng không 膦, chỉ là rồi lại không thể.

Không biết, đây là vận mệnh hay là…

Cô hơi ngẩng đầu, thấy được Duệ Húc đng chăm chú nhìn vết thương trên đầu cô, ánh mắt màu trà lại có chút buồn, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại.

“Em là đồ đần phải không? Cô ta đẩy em, sao em không đẩy lại cô ta?” Lê Duệ Húc thực sự muốn biết cô gái này đang suy nghĩ cái gì, người khác đánh cô ấy, cô ấy còn muốn đưa mặt mình ra cho người khác đánh, cô có phải rất ngu ngốc hay không? Bản thân hắn từ trước tới nay đều có thù phải trả, người khác nhổ của hắn một sợi tóc, hắn nhất định sẽ nhổ toàn bộ tóc của người đó.

Trái tim Tô Lạc cảm giác như bị đâm, ” Cô ấy là… Khách của anh…” cô thì thào nói, thực ra cô muốn nói ra hai từ phụ nữ, đến cuối cùng vẫn dùng từ khách thay cho từ đó, thực ra cũng không cần cô nói ra, với sự khôn khéo của mình, Duệ Húc cũng đoán ra cô muốn nói gì.

Cô sao có thể đánh người phụ nữa của hắn, cô là người hầu, người ta là khách, người hầu sao có thể cùng khách tranh luận, có thể ra tay, khách vốn là người cao quý, mà người hầu chính là thân phận thấp hèn, hắn không phải đã nói sao, cô đối với hắn chỉ là một con chó nhỏ mà thôi.

Bàn tay cô khẽ nắm chặt, không biết vì sao, ngực cảm thấy rất đau đớn, cô đột nhiên đẩy hắn ra, nhảy từ trên đùi hắn xuống, ngồi ở vị trí của mình, sau đó cầm đũa lên, không nói một lời cắm cúi ăn, cô cúi đầu vì không muốn hắn nhìn thấy cảm xúc trong mắt cô, người đàn ông này thật đáng sợ, đôi mắt âm u kia, thực khó nắm bắt, giây trước có thể cho người khác lên thiên đường, một giây tiếp theo lại có thể khiến họ phải xuống địa ngục.

Ánh mắt Duệ Húc đột nhiên trầm xuống, hắn nhìn sự trầm mặc của cô, sắc mặt lạnh lại, môi của hắn khẽ mím, đôi mắt màu trà như bị bóng tối bao phủ.

Hắn bưng chiếc bát lên, cũng bắt đầu ăn, vừa rồi đáng nhẽ phát sinh một số chuyện mới đúng, nhưng lại chẳng có gì xảy ra, xung quanh một mảng tĩnh lặng, một loại áp lực vô hình, Tô Lạc khẽ xoa nhẹ lên vết thương trên đầu, sắc mặt vẫn tái nhợt.

Có một số người cô không thể nào lại gần, nếu không, cô sẽ không bao giờ cứu được chính mình.

Lê Duệ Húc uống một ngụm nước, sau đó đi lên lầu, hình như lúc rời đi, hắn có nói cái gì đó, xem cái gì đó, Tô Lạc không có chú ý, lúc này tâm tư cô rất phức tạp, rất hỗn loạn.

Cô nhẹ nhàng thở dài, đưa tay lên đặt trên lồng ngực, ánh mắt tr