XtGem Forum catalog
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329110

Bình chọn: 8.5.00/10/911 lượt.

bờ môi khẽ cong, hắn nghe được âm thanh đóng cửa thật mạnh, môi hắn khẽ nhếch, có một chút cô độc, hắn đưa tay sờ cằm, ngu ngốc, hắn đâu có đáng sợ như vậy, chỉ một nụ hôn mà dọa cho một cô gái sợ như vậy, hắn cũng không có ăn cô, mà sẽ…

Ăn tươi nuốt sống cô.

Hắn cúi đầu, nhìn trên mặt đất một đống thứ linh tinh, đều đã cũ hết rồi, hẳn là mau cho thùng rác, còn giữ làm cái gì, hắn xoay người, chuẩn bị rời đi, sau khi đi mấy bước, lại quay đầu lại, thậm chí còn thân hình cao quý của hắn còn ngồi xổm xuống, nhấc túi đồ cũ lên. Hắn không biết những thứ này cũ thế nào, hay ý tưởng vừa rồi của hắn sẽ khiến hắn tức giận.

Ngón tay hắn nắm chặt, cứ như vậy mở ra, đồ vật trong túi rơi hết ra ngoài.

Quần áo, sách, vở, thậm chí còn có cả áo con, môi của hắn khẽ mím lại, có chút ghét bỏ nhìn chằm chằm những thứ rơi trên mặt đất, hắn còn ở đây làm gì, rời đi thì hơn, hắn vẫn nhặt nên, nếu là hắn ngày thường đã sớm bỏ đi rồi. Hiện tại,hắn thật sự giống thằng ngốc, đứng ở đây, nhìn chằm chằm một đống đồ linh tinh.

Hắn ngồi xổm xuống, nhặt từng đồ lên, hắn cầm lên một chiếc áo nữ tính, bảo thủ, môi của hắn khẽ nhếch, khẩu khí có chút ghét bỏ, sau đó hắn cầm lên một chiếc quần lót màu trắng thuần khiết rất sạch sẽ, mặt ngoài không có bất kì một họa tiết nào, tính tình cô gái này là như nào vậy, có khi đến nội y cô đang mặc cũng có thể nhìn ra hình dáng. Cuộc sống cô gái này thật bình thường, không có gì mới mẻ.

Hắn lại cầm lên một quyển vở nhỏ, vừa định bỏ vào, quyển vở lại bị gió thổi lật mở ra một tờ, trên mặt giấy có vẽ một bức ảnh, một bông hoa oải hương màu tím được vẽ thành vòng tròn, tuy chỉ có vài nét bút, lại có chút thú vị, hắn lật từng tờ, sắc mặt hắn trầm xuống, cso một sự nặng nề nói không nên lời, khác với cảm giác của hắn, ánh mắt hắn lại buông lỏng, có sự thưởng thức, hắn coi như đây là thiết kế, tự nhiên có thể nhìn ra một cái gì đó, hắn cất tất cả vào túi, còn giữ lại mấy quyển vở.

Hắn cầm chiếc túi, đi lên trên bậc thang, khóe môi cong cong, thật mê hoặc lòng người, người đàn ông này không cần nói gì cũng khiến cho các cô gái mê mẩn điên đảo, có thể cho cô biết thiên đường đẹp đẽ thế nào cũng có thể cho cô biết địa ngục tàn khốc ra sao.

Tô Tử Lạc nằm lì trên giường, chôn mặt vào trong chiếc gối mềm mại.

Người chồng máu lạnh – Chương 64

Có thể nhìn ra, hai tai của nàng đỏ bừng, cô vốn hay thẹn thùng, người này tuy là chồng nhưng vẫn xa lạ với cô, thực sự đã dọa cô rồi.

Cô ngẩng đầu lên, hé ra gương mặt bình thường vì hai má ửng đỏ lại trở nên có thần hơn, sự luống cuống trong ánh mắt đã giảm xuống.

Làm sao có thể chứ, cô tự cười mình, vẫn là người của hai thế giới mà.

Từ cửa truyền lại tiếng gõ cửa, cô cắn cắn môi mình, một lúc lâu mới rời khỏi giường, tay đặt trên nắm cửa, không biết có nên mở cửa hay không, ở trong này, ngoài cô ra, cũng chỉ có một người nữa chính là Lê Duệ Húc, bây giờ người chồng này đã khiến cô không thể hiểu rõ.

Cho đến khi tiếng gõ cửa không còn vang lên, cô đặt tay trên lồng ngực, sau đó thở dài nhẹ nhõm, hình như, hắn đã rời đi.

Cô khẽ chớp mắt, rất nhanh, tiếng gõ cửa lại truyền tới, môi của cô mím chặt, ngón tay nắm chặt nắm cửa, thật không biết phải làm sao.

Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu, vặn nhẹ nắm cửa.

Cửa mở ra, thân hình cao lớn chắn trước mặt cô, trước mặt người đàn ông, người phụ nữ luôn là kẻ yếu, trước mặt Lê Duệ Húc, từ đầu tới cuối, Tử Lạc luôn luôn không thể xoay xở được, thân thể cao lớn đứng trước mặt cô, che hết ánh sáng của cô.

Môi của cô khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu, luống cuống.

“Bà Lê, Lê tiên sinh tới muốn nói cho cô biết, đồ của cô bị rơi.” bàn tay hắn thoải mái đưa một túi đồ lên, Tô Lạc vội vàng nhận lấy, ôm túi đồ vào lòng mình.

“Cảm ơn.” giọng nói nho nhỏ, nếu không chăm chú nghe cũng sẽ không nghe ra cô vừa nói cái gì.

Lê Duệ Húc nghiêng người tựa vào bên cửa, nhìn Tô Lạc ôm túi đồ trong lòng, cô có chút đề phòng cẩn thận nhìn hắn, hắn thật giống một tên cướp, hiện tại trong lòng Tô Lạc hắn chính là tên cướp đi nụ hôn của cô.

Lê Duệ Húc đột nhiên bước nhỏ về phía trước, không ngoài ý nghĩ, hắn thấy cô cũng lui về phía sau từng bước nhỏ, môi của hắn hình như càng cong lên, cô cho hắn là cái gì, sói háo sắc, vẫn chưa thỏa mãn dục vọng, hắn nhìn thân hình mỏng manh của cô, cuối cùng dừng lại trước bộ ngực phập phồng của cô, quả nhiên rất nhỏ. (Ốc: Sax, anh không háo sắc, sao nhìn ngực ng ta ????)

Tô Lạc nhìn thấy ánh mắt của hắn không hề khách khí, sắc mặt biến đổi liên tục, một hồi xanh, một hồi trắng, một hồi lại hồng.

Cô dùng sức ôm chặt túi đồ trước ngực, ánh mặt của hắn giống như muốn xóa sạch quần áo trên người cô.

Lê Duệ Húc cuối cùng cũng có chút ý tốt thu hồi lại ánh mắt của mình, lại nhìn trên gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ đề phòng của cô.

“Bà Lê, em không quên bây giờ là mấy giờ rồi chứ?” Vẻ mặt hắn từ khi gặp cô luôn lạnh như băng, lúc này lại có chút phóng đãng không quan tâm, hắn đưa cổ tay lên, nhìn chiếc đồng hồ.

“Tám giờ, bà Lê, em không được quên, bây giờ là giờ cơm chiều, có phải em muốn Lê tiên sinh đói chế