Pair of Vintage Old School Fru
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329853

Bình chọn: 8.5.00/10/985 lượt.

” Ninh Nhiên nhìn con trai nói, đứa con trai ngốc nghếch, không thấy vợ mình sắp khóc rồi sao?

“Vâng,” Lê Duệ Húc kéo tay Tô Tử Lạc, đưa cô lên tầng, “Em có muốn xem nơi này không?” Lê Duệ Húc đứng trước một cánh cửa, căn phòng này là căn phòng chứa đầy những bức ảnh của Trữ San.

Tô Tử Lạc ngẩng đầu lên, ánh mắt hồng hồng, đúng là sắp khóc.

“Không cần.” Tô Tử Lạc lắc đầu, chuyện quá khứ, cô không muốn nhìn lại nữa. Lê Duệ Húc đưa tay mở cánh cửa, “Bên trong đã không còn gì nữa rồi, sau khi cô ấy rời đi, tất cả ảnh đã được dọn đi, hiện tại vẫn để không, vì anh cũng không biết, dùng căn phòng này làm việc gì?”

“Lạc Lạc, nơi này bỏ trống đã lâu, cho nên……” Lê Duệ Húc kéo tay Tô Lạc đặt lên lồng ngực, “Nơi này cũng bị bỏ trống đã rất lâu, chỉ em mới có thể lấp đầy,” Hắn đóng cửa lại, kéo Tử Lạc hướng tới một căn phòng khác.

Tô Tử Lạc cảm giác bàn tay mình thật ấm áp. Quay đầu nhìn căn phòng bị bỏ trống, nơi đó cũng giống như trái tim hắn, đã sớm không thuộc về Tề Trữ San.

Cánh cửa mở ra, Tô Tử Lạc đứng ở cửa, mở to mắt nhìn mọi thứ bên trong, nơi này làm sao có thể…

Lê Duệ Húc đẩy cô đi vào, sau đó kéo cô ngồi lên trên giường, còn hắn quỳ trước mặt cô, “Hai năm nay, anh luôn ở đây, em xem căn phòng này, mọi thứ vẫn được giữ nguyên, giống như trước khi em rời đi.” Hắn đứng lên, cấm lấy con thỏ bông cũ trên mặt bàn, sau đó đặt vào trong lòng cô, “Ngay cả chú thỏ bông này cũng vẫn còn, bây giờ vật quay lại với chủ.”

Hắn xoa nhẹ tóc Tô Lạc, “Được rồi, anh đi thay quần áo đã,” hắn hôn lên trán Tô Lạc, lại nhìn cô ngẫn người nhìn con thỏ bông cũ kĩ, hắn cười cười nhìn cô, rồi đứng lên thay quần áo. Quần áo của hắn đặt luôn bên cạnh Tô Lạc.

Tô Tử Lạc ôm con thỏ bông cũ kĩ vào lòng, đây là thứ duy nhất mẹ cô để lại cho cô, hắn vẫn luôn giữ gìn, cô đứng lên, ôm chặt con thỏ bông, nhưng xung quanh, đúng là vẫn giống như trước đây, đây là nơi cô đã từng ở, cái gì cũng không thay đổi, ngay cả những cuốn sách này, tất cả vẫn còn nguyên.

Người đàn ông ngốc này, cô hít hít mũi, rõ ràng trong lòng sớm đã có cô.

Cô mở tủ quần áo ra, bên trong quần áo nam nữ đều có, còn cả những bộ quần áo ngày đó cô không mang đi, hiện tại toàn bộ đều ở trong này, cô đi về phía cửa sổ, kéo rèm ra, một vườn hoa hồng đã không còn, hiện tại đã là những loài hoa khác.

Hắn dường như muốn xóa bỏ hoàn toàn bóng dáng của Trữ San ở đây, nơi này không có thay đổi, kỳ thật sớm đã thay đổi rồi. Cô ngồi lại lên giường, cảm thấy có thứ gì đó cứng cứng phía dưới, cô nhìn xuống, hóa ra là ví da của hắn.

Chiếc cặp phình to, không biết có gì bên trong, cô mở ra nhìn, thấy một tấm hình của mình được đặt cẩn thận ở bên trong, bức ảnh chụp lúc cô mặc tạp dề, cô nghiêng mặt, không biết lúc đó đang cười cái gì?

Người chồng máu lạnh 4 – Chương 47

Cô còn muốn xem kỹ hơn nữa thì có một bàn tay to lớn vươn ra muốn lấy chiếc ví da trên tay cô, cô liền giơ cái ví lên.

“Anh chụp ảnh của em từ khi nào vậy?” Tô Tử Lạc hiếm khi lại nghịch ngợm như vậy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lê Duệ Húc, thấy sắc mặt hắn có chút thay đổi, người này cũng có lúc ngượng ngùng nha.

“Quên rồi, dù sao thì tất cả đều ở trong điện thoại của anh, khi em mất tích, anh liền in ra, sau đó mỗi ngày đều nhìn.” Lê Duệ Húc cũng không hề giấu diếm, đối với tình yêu hắn dành cho cô, đương nhiên không cần phải che giấu điều gì.

Hắn mở tủ quần áo, lấy một bộ quần áo ra, đặt ở trong lòng của cô. “Được rồi, vợ, không cần cười anh như vậy , em mệt rồi, đi tắm một cái rồi ngủ một giấc thật ngon đi, anh sẽ ở đây với em, Bánh Bao Nhỏ không cần phải lo, có cha mẹ trông rồi.”

Tô Tử Lạc ôm chặt quần áo ở trong lòng, gật đầu một cái, sau đó đi vào trong phòng tắm, bất chợt, cô khẽ quay đầu lại, nhìn thấy hắn cẩn thận cầm bức ảnh lên cất vào ví da, như một vật vô cùng quý giá, đột nhiên cô cảm giác lòng mình thật ấm áp, đồng thời, cũng có chút chua xót.

Cô buông mình xuống làn nước ấm, cô mở mắt, đột nhiên nở nụ cười.

Lê Duệ Húc đứng ở trước cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, vầng trán thoái mái thả lỏng, sau đó, có một đôi tay mảnh khảnh vòng qua thắt lưng của hắn, hắn xoay người, ôm thân thể nhỏ gầy kia vào lòng minh.

Trên thân thể của cô thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ, tự nhiên của sữa tắm.

“Người em thật thơm, sau này anh cũng có dùng nó để tắm.” Lê Duệ Húc hít một hơi thật sâu, đây là hương vị trên người cô, là mùi mà hẵn vĩnh viễn cũng sẽ không thấy chán ghét.

Tô Tử Lạc ôm chặt hắn hơn, nghe được rất rõ nhịp đập trái tim hắn, sau đó, cô ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt màu trà đang chứa đựng rất nhiều tình cảm của hắn, lúc này, ánh mắt hắn hoàn toàn không còn vẻ lãnh khốc của ngày thường, chỉ còn lại sự ôn nhu dành cho cô, dừng ở trong mắt của cô.

“Chồng… Em yêu anh…” cô ôm lấy cổ của hắn, sau đó kiễng mũi chân của mình, chủ động hôn lên bờ môi nhợt nhạt của hắn.

Lê Duệ Húc có chút ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy trên môi của hắn có hương vị mà hắn yêu nhất còn có cả hơi thở này nữa, hắn mới phát hiện ra, vữa rồi mình đã nghe được cái gì.

“Vợ…” Hắn đột nhiên khẽ đẩy Tô Tử Lạc ra, trong mắt như có